Quốc Kỳ

Vì Tiền Đồ Tổ Quốc

Tháng Ba 2026
H B T N S B C
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  

ĐA HIỆU ONLINE

Thảm Hoạ Đỏ

Dân Mỹ (CodePink) Kêu Gọi Khởi Tố Henry Kissinger Như Một Tội Phạm Chiến Tranh — Reverbpress & Tuấn Khanh

Henry Kissinger bị dân Mỹ kêu gọi phải bị khởi tố vì sự sụp đổ của chế độ Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam — Tuấn Khanh lược dịch

Ngày 29 tháng 1, 2015, tại cuộc điều trần trước Thượng Viện Mỹ, Tiểu ban về Ngoại giao, trong nghị trình về những thách thức toàn cầu và chiến lược an ninh quốc gia Mỹ tại Capitol Hill, viên cựu bộ trưởng Ngoại giao Henry Kissinger đã bất ngờ đối diện với một nhóm hoạt động xã hội có tên gọi là CodePink. Nhóm này đã xông thẳng vào nghị trường và hô to các khẩu hiệu đòi đưa Henry Kissinger ra tòa vì đã bán đứng Việt Nam và nhiều quốc gia khác trong thế kỷ 20, gây nên tai họa tàn khốc cho nhiều dân tộc.

watch-john-mccain-blow-up-at-protesters-heckling-henry-kissinger--get-out-of-here-you-low-life-scum

Thượng nghị sĩ John McCain đã phản ứng dữ dội với những người biểu tình trong việc làm náo loạn buổi điều trần, gọi họ là “bọn cặn bã hạ lưu”, sau khi cảnh sát đưa những người biểu tình ra khỏi đó. Mặc dù sự kiện diễn ra hết sức kịch tính, nhưng vẻ mặt của Henry Kissinger vẫn điềm nhiên. Được mô tả như là một con cáo già quỷ quyệt của tình báo ngoại giao, Henry Kissinger vẫn được chính phủ Mỹ trọng dụng, mặc dù rất nhiều nhà phân tích chính trị đã chỉ rõ là những sách lược của ông ta từ những năm 60-70 đã gây tổn hại tức thì cho nhiều quốc gia, cũng như về sau đó của nước Mỹ.

Với những ai quan tâm đến cuộc chiến Việt Nam, thì vẫn còn nhớ nhân vật Henry Kissinger, người phục vụ dưới thời Tổng thống Nixon, và cho tới nay vẫn bị nguyền rủa rủa bởi những người ủng hộ nhân quyền về cách dàn xếp của của ông trong hậu trường chiến tranh Việt Nam, bao gồm cả hành động tàn bạo khác nhau, trên khắp hành tinh trong hơn nửa thế kỷ.

CodePink

Những thành viên của nhóm hòa bình CODEPINK đã giương khẩu hiệu, gọi Henry Kissinger là tội phạm chiến tranh. Một người đã tiến tới gần Henry Kissinger và giơ chiếc còng số 8 vào mặt ông ta. Mặc dù bị áp giải ra khỏi nghị trường ngay sau đó, nhưng nhóm hoạt động CodePink nói rằng họ thực sự tự hào về hành động của mình tại Thượng viện ngày 29 tháng 1, 2015, vì đã thay mặt cho nhân dân Đông Dương, Trung Quốc, Đông Timor và nhân dân yêu chuộng hòa bình ở khắp mọi nơi, nói vào mặt của Henry Kissinger về tội ác của ông ta. Medea Benjamin, người đồng sáng lập tổ chức CodePink nói rằng “Henry Kissinger phải chịu trách nhiệm cho cái chết của hàng triệu người. Ông ta là một kẻ sát nhân, một kẻ nói dối, một kẻ lừa đảo, và là một kẻ côn đồ. Ông ta cần phải được đưa ra trước vành móng ngựa tại Hague.”

kissinger_2

Băng video ghi lại giây phút ấn tượng này đã được truyền đi khắp nơi, những người biểu tình từ nhóm CodePink đã hô vang, “Phải bắt giữ Henry Kissinger vì tội ác chiến tranh!”. Những tiếng hô này càng lớn hơn ngay khi Kissinger bước vào phòng họp của Thượng viện.

code-pink-scum-kissinger-570x335

“Di sản thật sự của Kissinger để lại chỉ là sự hủy diệt. Ông là nhân vật phản diện vĩ đại của Mỹ.” Anna Kaminski, thành viên của nhóm CodePink nói với báo chí.

kissinger_1

Để biết thêm về những gì mà Henry Kissinger đã gây ra, CodePink nói tất cả mọi người cần tham khảo thêm về Việt Nam: Từ năm 1969 đến năm 1973, Kissinger, làm việc cho Richard Nixon, gây ra một cuộc chiến tàn khốc giữa hai miền Nam Bắc. Sau đó, vì muốn đi đêm với Trung Cộng trong chính sách bảo vệ Đài Loan và bỏ rơi miền Nam Việt Nam, Campuchia và Lào, Henry Kissinger đã để mặc cho 3 nước Đông Dương này rơi vào thảm trạng. Nửa thế kỷ sau, tàn dư từ những bài toán của Henry Kissinger vẫn còn làm tan nát con người và các đất nước này. Đặc biệt sự sụp đổ của chế độ Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam đã trở thành một vết nhơ khó quên trong lịch sử của Hoa Kỳ.

GERMANY-US-POLITICS-BIRTHDAY-MERKEL-KISSINGER

Chile: Henry Kissinger là một trong những kiến trúc sư chính của cuộc đảo chính ở Chile vào ngày 11 Tháng 9 năm 1973, một cuộc đảo chính lật đổ chính phủ dân cử của tổng thống Salvador Allende. Đất nước này đã phải chịu 16 năm đàn áp, tra tấn và tử vong dưới sự cai trị của một người bạn của Kissinger, trùm độc tài phát xít Augusto Pinochet.

Đông Timor: Năm 1975, trong khi làm việc cho Tổng thống Gerald Ford, Kissinger vận động phê duyệt việc yểm trợ cho nhà độc tài Suharto của Indonesia xâm lược đẫm máu của những hòn đảo nhỏ của Đông Timor. Các cuộc xâm lược này đã được thực hiện với vũ khí trang bị của Mỹ. Bởi thời gian chiếm đóng Indonesia cuối cùng kết thúc vào năm 1999, 200.000 Timor với kết quả 30 phần trăm dân số đã bị xóa sổ.

Nhà văn Jon Queally, người bảo vệ hành động của nhóm CodePink nói rằng “Những trang sử đẫm máu đó chính là di sản của Kissinger. Cái chết. Sự tàn phá. Đau khổ. Cùng cực. Chế độ độc tài. Henry Kissinger chính là một kẻ giết người, một kẻ nói dối, một kẻ lừa đảo, một kẻ côn đồ.”

(Lược dịch từ Reverbpress / Ảnh: Reuters – Gary Cameron)

Mời đọc thêm tại đây:
http://reverbpress.com/politics/henry-kissinger-protestors-low-life-scum-mccain/
http://propagandamatrix.com/archive_henry_kissinger.html
http://www.commondreams.org/news/2015/01/29/low-life-scum-vs-great-american-villain-citizens-arrest-targets-kissinger

Code Pink Protesters Surprise Henry Kissinger, McCain Calls Them “Low Life Scum”

Was Henry Kissinger a War Criminal? — The Film Archives

Có Những Người Anh – Võ Đức Hảo


[vnguitar_net]-co nhung nguoi anh

NYC Aerials – Corbis Motion

Corbis NYC Aerials from Corbis Motion on Vimeo.

Vài Hình Ảnh Thăm Viếng Chị Lương Công Cẩn K18 Tại Fresno

Vũ Chất là đứa nào? – Bùi Bảo Trúc

Một cuốn từ điển tiếng Việt ghi ngoài bìa “dành cho học sinh” do nhà xuất bản Trẻ phát hành năm 2001, và được in lại với hai, ba cái tên (tác giả) khác nhau đang được đem ra nói khá nhiều trong những ngày qua trên mấy tờ báo trong nước.

Nó được nhắc tới không phải vì hay, mà vì nó quá dở, quá bậy bạ, láo toét. Một số (khá nhiều) những định nghĩa đọc lên rất buồn cười (tức là buồn mà cười, như theo cách định nghĩa ở trang 75 của cuốn tự điển này).

td1-1

Hãy đọc thử vài ba định nghĩa của nhà làm từ điển Vũ Chất:

Buông xuôi: chết, thả duỗi hai tay ra.
Buồn thiu: buồn trong quạnh hiu.
Buồn chán: buồn, chán không muốn làm gì.
Tù trưởng: người đứng đầu trong nhà tù.
Cào cấu: cào và cấu.
Khai quật: đào mồ lên.
Đạo sỹ: người theo tôn giáo.
Bồ bịch: bạn bè thân thích.
Bia: tấm đá có khắc tên ngày giờ chết trước mả.
Ngồi: đặt đít xuống chỗ nào.
Bản sắc: mầu tự nhiên.
Bế mạc: hết dứt buổi hát.
Thơ ngây: ngây thơ.
Lâu đài: lầu và đền đài.
Đồn trưởng: trưởng đồn.
Nắn bóp: nắn và bóp.
Bóp: dùng bằng tay bóp.
Bố ráp: làm cho khiếp sợ và vây bắt ai.
Bồ liễu: loại cây có lá liễu để ví người con gái.

Vũ Chất, người làm cuốn từ điển này là một nhân vật rất bí mật. Cho đến nay người ta không biết ông ta là ai. Ngoài cuốn từ điển, ông ta không có một tác phẩm nào khác, một bài viết dài hay ngắn nào. Ngay cả những người biết nhiều về các sinh hoạt sách vở cũng không biết mặc dù đã mất nhiều công tìm hiểu. Mọi cố gắng đều không trả lời được thắc mắc Vũ Chất là ai.

Ở một nơi mà bất cứ một cuốn sách, một tài liệu in ấn, bất cứ một bài viết nào cũng phải duyệt xét kỹ lưỡng (kể cả những tập nhạc, như tập nhạc của Trịnh Công Sơn) để loại bỏ mọi sai sót hay bất cứ một chi tiết nào bất lợi cho nhà cầm quyền, thì cuốn từ điển này có mặt từ năm 2001, lại còn được in lại dưới nhiều tên khác vẫn còn nguyên những định nghĩa ngu xuẩn nhiều không thể kể ra cho hết được thì không hiểu được.

Như tất cả những ấn phẩm in ở Việt Nam, ở trang cuối bao giờ cũng ghi tên người chịu trách nhiệm xuất bản. Tưởng như thế là bản thảo đã được đọc kỹ, mọi sai sót đều được sửa chữa trước khi đem in. Vậy thì tại sao cuốn từ điển của Vũ Chất lại có những định nghĩa láo toét như thế?

Người ta chỉ có thể hiểu những sai sót đó được để nguyên, giữ nguyên như vậy là vì người chịu trách nhiệm xuất bản là người quá dốt.

Phải quá dốt nên mới để nguyên những định nghĩa ngây ngô và ngu xuẩn như đế quốc là nước có vua! Mà những định nghĩa láo lếu như thế thì hầu như trang nào cũng thấy, đầy trong sách.

Thế còn những người khác làm việc trong nhà xuất bản bộ cũng ngu cả hay sao? Người ta có lý do để tin như thế. Không lẽ bản thảo chỉ giao cho một người duy nhất đọc. Chắc chắn phải có một người thứ hai liếc mắt nhìn qua, mà chỉ cần liếc nhìn qua thì cũng phải nhìn thấy (không nhiều thì cũng) phải hai ba sai sót của cuốn sách chứ. Vậy thì đúng là cả lũ dốt như nhau thì mới để cho cuốn từ điển thối tha đó ra đời.

Hay Vũ Chất chỉ là cái tên hiệu của một anh to đầu nào đó nên không một đứa nào dám đụng tới những cơ bút thần thánh đó và vì thế mới ra nông nỗi. Biết đâu Vũ Chất lại là một cái tên khác của Trần Dân Tiên, của Sông Hồng, của Sáu Búa … nên không một đứa nào dám liều mạng đụng tới.

Nhưng rồi còn những người đọc thì sao?

Những sai sót tầy đình mà người ta tìm thấy gần như ở mỗi trang, vậy mà trong suốt 13 năm vẫn không có một tiếng nói nào lên tiếng về những sai lầm thảm hại đó. Tại sao lại như vậy? Nào phải đó là những từ ngữ quá chuyên môn nên những người dùng từ điển không thấy. Trái lại, nó là những chữ hết sức tầm thường và hay gặp. Bảo là cuốn từ điển dành cho học sinh nên những sai sót đó không được nêu lên. Nhưng nó lú thì chú nó phải khôn chứ!

Có phải vì thế, vì dùng cái từ điển tầm bậy như vậy nên tiếng Việt trong nước mới nhảm nhí như vậy hay không? Người ta có thể tin chắc là như thế.

Nhưng câu hỏi vẫn còn nguyên: Vũ Chất là đứa nào mà dốt quá vậy?

Bùi Bảo Trúc

Hạ Cờ Máu, Giương Cờ Vàng – Thái Nguyễn

Cuối tuần qua, nhận được tin báo từ anh Steven Nguyễn cư ngụ tại thành phố Chandler, AZ, cho biết rằng, Big Two Toyota Body Shop tại thành phố Mesa, AZ có treo cờ máu của vc cùng với một số cờ của quốc gia khác trong phòng chờ và tiếp tân, hội Hậu Duệ VNCH/AZ đã cử người đại diện đến để tìm hiểu thức hư câu chuyện, qua đó hầu tìm ra giải pháp nhanh chóng, phù hợp, và có hiệu quả cao.

Hôm nay, chiều thứ hai 1/19/2015, chị Hội Trưởng Mai Trinh cùng một số anh chị em, Trí Huỳnh, Hồng Khanh, Thái Nguyễn trong Hội Hậu Duệ đã đến, và đã được gặp ông Joe Thrall, shop manager. Qua lời kể của ông, việc những lá cờ được treo lên tại đây khá lâu, là vì đa số những khách hàng của tiệm là công dân của những lá cờ đó, vì thế những lá cờ này đã được treo lên nhằm vinh danh những quốc gia của khách hàng BigTwo Toyota Bodyshop. Bản thân ông đã không có khái niệm gì về ý nghĩa hay nguồn gốc của những lá cờ đang được treo, trong đó có lá cờ máu, ông chỉ nghĩ đơn giản rằng, nó là cờ của sắc dân Việt Nam đang sinh sống tại đây. Ông không biết rằng, vì lá cờ đỏ sao vàng này, mà đã làm hàng trăm ngàn người liều mình bỏ nước ra đi tìm tự do, nên bây giờ người Việt tỵ nạn cộng sản chúng tôi không muốn nhìn thấy nó tại đất nước này. Chúng tôi cũng cho ông Joe biết thêm, lá cờ Vàng ba sọc đỏ đã được nhiều tiểu bang và thành phố công nhận là biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt yêu chuộng tự do. Sau khi nhận được lời giải thích chính đáng, ông Joe Thrall đã vui vẻ bằng lòng hạ cờ máu xuống và treo cờ Vàng lên dưới sự chứng kiến, có phần hơi bất ngờ, nhưng vui sướng vô hạn của anh chị em trong Hội Hậu Duệ VNCH/AZ.

Được biết, Big Two Toyota Body Shop tại thành phố Mesa, AZ, là một tiệm body shop xe lớn phục vụ cho các hãng bán xe Toyota và các hãng bảo hiểm trong vùng Phoenix và các vùng phụ cận. Cách giải quyết nhanh chóng của họ như trên rất đáng được ủng hộ và hoan nghênh. Nếu quý đồng hương muốn tận mắt xem thấy lá cờ Vàng thân yêu được treo tại một văn phòng làm việc của người bản xứ, xin ghé qua địa chỉ của họ tại: 1120 W. Main St. Mesa, AZ 85021. Xin mời đồng hương xem qua số hình ảnh ghi nhận được dưới đây:

1:30pm: chúng tôi ghé qua chỗ bán cờ ngay góc đường Alma School Rd / Main St để mua cờ, vì thấy lá cờ Vàng được treo cùng với những lá cờ của các quốc qia khác (Chúng tôi muốn mua lá cờ Vàng cùng kích thước với lá cờ máu, cho tiện việc thay thế cờ nếu chủ nhân BigTwo BodyShop đồng ý hạ cờ máu, giương cờ Vàng lên)

9037a06bf34cf7e1567dc9d7dffa6899

834e72f3dc3d616ce4b6614843322825

4d8256d119ab685ad57a0e8c2949e382Bên ngoài khuôn viên BigTwo BodyShop

1749308b3618620aea9c721af1c6ce83Lá cờ máu của Việt cộng được treo ngang hàng với một số cờ quốc gia khác

ffe824e7ee1f70e4ffc01f2a2e7c00f8Ông Joe Thrall, shop manager chú ý lắng nghe sự giải thích trình bày của chị Hội Trưởng Hội Hậu Duệ VNCH/AZ

c9a8c2e6402ab7d3f48383cdd14f924eÔng Joe Thrall tỏ ra vui vẻ, ngỏ ý hợp tác sau khi thấu hiểu vấn đề

27a3e645e5944c81ac7b9ab66de1d9a4
Sau khi nghe lời giải thích chính đáng, ông Joe Thrall đã chính tay hạ lá cờ máu xuống

b93c41b59b8a80d8b53d393f831eaf9aVà cũng chính tay ông treo lá cờ Vàng thân yêu của chúng ta lên

3be57f19c305b73cacc0baba1cea6400

cb7d85c7fccef5cee1b3e4fea3e4271e

1c94a7a7ad7bc8fe42de04804c35bab8a

0168bc82207c3da1f69c9e24f6669f3a

Ghi nhận và hình ảnh
Thái Nguyễn

Vài Hình Ảnh Thăm Viếng Ông Bà Lâm Quang Thi K3 Tại Fremont

anigif

Cà Phê Tối – 1.200 Quý Phế Binh VNCH gặp gỡ nhau, ngày 13.1.2015

Mẹo Vặt “Lái Xe Khi Trời Mưa To”—Sưu Tầm

Bạn có biết? Mưa to mà bạn vẫn nhìn thấy rõ. Làm thế nào mà khi mưa to bạn vẫn nhìn thấy rõ trong khi đang lái xe?
Chúng tôi cũng chẳng biết tại sao phương cách này lại hữu hiệu đến thế. Bạn cứ thử đi. Đây là lời khuyên của một người bạn làm cảnh sát sau khi anh ta đã kiểm thấy đúng, khi bạn lái xe trong lúc mưa rào thật lớn.
http://www.meovat360.com/wp-content/uploads/2012/11/xu-ly-kinh-%C3%B4t-mo.jpg

Phương cách này cũng hiệu nghiệm và cần thiết khi bạn lái xe vào buổi chiều hay ban đêm.

Khi trời mưa to, đa số người lái xe thường cho cái quạt nước chạy nhanh hơn, nhưng vẫn không nhìn thấy rõ hơn. Trong trường hợp này, bạn nên lấy kính râm ra đeo. Kiểu kính nào cũng được, và trúng phóóc, thật là một phép lạ. Bỗng nhiên bạn sẽ nhìn thấy rõ ràng, như không có mưa vậy. Cần có đôi kính mát để trong tầm tay, trong xe của bạn. Phương cách này giúp bạn lái xe thận trọng hơn và chắc chắn nhìn thấy rõ ràng hơn. Thật lạ lùng. Bạn sẽ nhìn thấy những giọt nước trên kính xe, nhưng không thấy những vệt nước, bạn có thể nhìn thấy chỗ nào giọt nước rơi xuống mặt đường.
Phương cách này cũng giúp cho khỏi bị chóa mắt khi nước bắn tung tóe khi hai xe vượt nhau, hay khi xe của bạn đi sau một xe vận tải lớn hoặc một xe hơi khác trong cơn mưa.
Phương cách này đáng lẽ phải được ghi trong bài dậy lái xe, tại vì nó rất hiệu nghiệm.
Dù bạn đã biết rồi hay chưa, xin bạn vui lòng chuyển cho người khác để có lợi ích cho người giao thông.
Sưu tầm

Thành Kính Phân ƯU cùng Bà Vũ Quang K6/1

white_background_red_rose

Chúc Mừng Giáng Sinh & Năm Mới

ChristmasPNLV

Tôi Nhớ Tên Anh—Hoàng Thi Thơ—Trish Thùy Trang—Mỹ Huyền


Toinhotenanh_1Toinhotenanh_2

Đón Xuân—Phạm Đình Chương—Ngọc Trân

Donxuan_1
Donxuan_2

Vài Hình Ảnh Thăm Viếng Anh Trần Văn Loan K23 Tại Bệnh Viện

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

2014 Wide Angles Los Angeles—Corbis Motion

Đêm Tri Ân Võ Bị Đà Lạt—Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu Houston

Cây Mùa Xuân Ất Mùi—Ban Xã Hội Tổng Hội

CayMuaXuan

Kính thưa:
       – Quý Niên trưởng, quý Bạn,
       – Quý cựu Giáo sư, Huấn Luyện viên,
       – Quý Phu nhân, quý Cháu,
       – Quý Thành viên Diễn đàn, cựu Quân-Cán-Chính Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
Năm cũ sắp hết & một năm mới Ất Mùi sắp trở về trên quê hương Việt Nam. Trong thời tiết giá lạnh của những ngày cuối năm, cứ mỗi lần nhớ về quê nhà, ai ai trong chúng ta cũng không khỏi ngậm ngùi khi nghĩ đến đời sống bất hạnh của các Thương Binh, Cô Nhi & Quả Phụ đồng môn Võ Bị đang lâm cảnh đau ốm cơ hàn suốt gần 40 năm qua, họ và gia đình đã phải chịu đựng nhiều sự phân biệt đối xử, ngược đãi, và vô số thiệt thòi đã ảnh hưởng lâu dài đến đời sống gia đình, con cái của họ đến tận bây giờ.….
Năm nay, BXH/TH sẽ thực hiện công tác mà quý vị đã & đang quan tâm: gây quỹ “Cây Mùa Xuân” cho TB & CNQP trong đại gia đình VBQGVN. 
  
       – Họ là những cựu SVSQ/TVBQGVN đã hy sinh một phần thân thể cho Tổ Quốc. Theo thời gian, vết thương thân xác có trở nên chai lì, nhưng nỗi đau tinh thần chẳng bao giờ mờ nhạt…
       – Họ là những quả phụ – vợ hiền Tử Sĩ, những người bà, người mẹ của các cô nhi, đang ngày đêm vật lộn với cuộc sống khốn cùng, tảo tần nuôi con, nuôi cháu ăn học chỉ mong sao cuộc sống bớt lầm than… 
       – Họ là những cựu SVSQ qua bao nhiêu tháng năm chồng chất, nay sức khoẻ hao mòn – đau ốm, bệnh tật đang cô đơn đối đầu với cuộc sống khó khăn mọi mặt…
Để phần nào xoa dịu những vết thương thể xác, khích lệ tinh thần, biểu lộ tình tự Võ Bị, BXH/TH kêu gọi và phát động công tác gây quỹ Cây Mùa Xuân Ất Mùi – 2015. Đây là việc làm mang nhiều ý nghĩa, không những thắt chặt tình liên đới giữa các anh em đồng môn, đồng khoá mà còn là dịp để chúng ta bày tỏ sự lưu tâm đến các TB, CN, QP và cựu SVSQ đang lâm cảnh cơ hàn cùng cực. 
Kính thưa quý vị,
Đây cũng là cơ hội để mỗi người trong chúng ta, những người may mắn đến bến bờ tự do thể hiện tình tự Võ Bị cao quý của những người con xuất thân từ Trường Mẹ để cùng nhau chia xẻ nỗi đau triền miên của họ nhân dịp Xuân về.
Trên tinh thần đó, BXH/TH thiết tha kêu gọi sự hưởng ứng của:
– Toàn thể Thành viên – Thân hữu thuộc TH/CSVSQ/TVBQGVN
– Quý Cựu SVSQ/TVBQGVN và gia đình trên toàn thế giới
– Quý Đoàn Phụ Nữ Lâm Viên
– Quý Đoàn Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu
Để có thời gian chuẩn bị và quà được đến tay người nhận trước dịp Tết Ất Mùi, kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2014, BXH/TH chính thức kêu gọi và nhận sự giúp đỡ từ quý vị. Việc quyên góp sẽ chấm dứt vào lúc 24 giờ (giờ Cali) ngày 15 tháng 1 năm 2015.
Ngân phiếu xin gửi về địa chỉ Uỷ Viên Xã Hội Tổng Hội: CSVSQ/K29 Lê Thi:
       Thi Le                                
       180 Rawls Ct. 
       San Jose, CA 95139-1304 USA
 Hoặc chuyển qua Paypal: Dalat29@sbcglobal.net   
     – Email: Dalat29@sbcglobal.net   
     – Điện thoại: (408) 859-8340

Xin quý BCH Liên Hội, quý BCH Hội, quý BĐD Khoá giúp đỡ chúng tôi bằng cách phổ biến và vận động sự hưởng ứng tới toàn thể thành viên thuộc Liên Hội, Hội và Khoá của mình, để chương trình Cây Mùa Xuân Ất Mùi – 2015 đem lại kết quả tốt đẹp. Chúng tôi sẽ thường xuyên tổng kết và nhật tu danh sách đóng góp tại diễn đàn Tổng Hội. 

Xin chân thành cám ơn toàn thể quý vị.

      Trân trọng,
CSVSQ Lê Thi K29
Ủy Viên Xã Hội

Cần Cẩn Thận Với 9 Volt Batteries – Inside Edition

Nguyen Van Hai 2013 IPFA Acceptance Speech (November 25, 2014)—Committee to Protect Journalists

Gs. Kim Oanh Choàng Cờ Vàng Cho Blogger Điếu Cày—Lại Đình Đán K18

Chúc Mừng Anh Đặng Văn Thái K15—Trưởng Ban Văn Nghệ

ChucMungAnhThaiK15

Happy Thanksgiving

ThanksPNLV
1290072587_03

Lực Lượng Đối Trọng Với IS — Nguyễn Đạt Thịnh K6

Tổng Tư Lệnh Barack Obama đang lọng cọng trong chiến lược “tạo suy nhược, rồi tiêu diệt” đoàn quân khát máu IS; lọng cọng vì ông tìm giải pháp chính trị và chiến lược cho một bài toán chỉ nằm trên bình diện chiến thuật, và lọng cọng vì ông ôm đồm, muốn cùng một lúc tấn công cả IS lẫn Bashar al-Assad — tổng thống Syria.

Ôm đồm có thể làm hỏng cuộc hành quân đang được hoạch định, do đó ông cần tập trung nỗ lực vào mục đích tối hậu là tiêu diệt lực lượng quân sự IS; lực lượng này được CIA đánh giá là có từ 20,000 đến 31,500 tay súng. Thành tích mới nhất của IS là cắt đầu 2 ký giả Mỹ và 1 người Anh đến Iraq làm việc từ thiện.

Trước đó, ngày mùng 5 tháng Sáu, 2014, IS đột ngột phát động cuộc tấn công vào vùng Bắc Iraq và chiếm thị trấn Samarra, rồi ồ ạt tiến về chiếm thành phố Mosul đêm 6/9, chiếm Tikrit ngày 6/11, rồi chiếm vùng dầu hỏa Kirkuk ngày 6/13.

Mức hiếu sát, và hành động tàn bạo của quân IS khiến quân chính phủ Iraq khiếp sợ, tháo chạy, những quân nhân không chạy thoát bị thảm sát. Cuối tháng Sáu 2014 quân Iraq bỏ trống nguyên giải biên giới giữa Iraq với Syria và Jordan; thủ tướng Iraq Nouri al-Maliki kêu gọi Hoa Kỳ tiếp cứu; tổng thống Obama đặt điều kiện đòi ông al-Maliki phải từ chức, và chính phủ Iraq phải cải tổ bằng cách mở rộng và mời những chính khách thành phần Sunny tham chính; Sunny là nhánh tín đồ Hồi Giáo bất mãn chính phủ Maliki, đổ theo ủng hộ lực lượng IS.

Maliki và thành phần Shiite chống lại đòi hỏi của Hoa Kỳ, nhưng cuối cùng, trước áp lực quân sự quá mạnh của IS, ngày 14 tháng Tám Maliki vẫn phải từ chức, nhường chỗ cho một chính khách có lập trường dung hòa giáo phái hơn -ông Haider al-Abadi.

Nhượng bộ này tạo căn bản chính trị để không quân Hoa Kỳ can thiệp, chặn đứng, rồi đánh tan lực lượng tấn công; IS rút về lãnh thổ Syria, rồi trả đũa bằng cách cắt đầu 2 ký giả Mỹ.

Hoa Kỳ có khả năng tiêu diệt toàn bộ 31,500 tay súng IS trong vài tháng ngắn ngủi nếu giao tranh chỉ diễn ra trên lãnh thổ Iraq — thân hữu với Hoa Kỳ; nhưng vấn đề là đại bộ phận của IS đặt căn cứ trong lãnh thổ Syria — một quốc gia đối nghịch với Hoa Kỳ và thân Nga.

Mặc dù IS là lực lượng đã từng tấn công chính phủ Bashar al-Assad, nhưng Nga và Syria vẫn lên tiếng cảnh cáo Hoa Kỳ đừng xâm phạm không phận Syria. Điều này làm nhiều quốc gia Âu Châu, đồng minh với Mỹ, ngần ngại.

Một phát ngôn viên ngoại giao của Nga nói, phi cơ Mỹ bay vào không phận Syria sẽ là một vi phạm trầm trọng luật pháp quốc tế. Mỹ có thể giải quyết trở ngại này bằng cách xin tư cách hành quân quốc tế của Liên Hiệp Quốc, hoặc sử dụng quyền truy kích cứ bay vào không phận Syria, tấn công quân IS, nhưng phải chấp nhận nguy cơ bị bắn rơi vì vũ khí phòng không Nga trang bị cho Syria.

Dù Obama có giải quyết khó khăn này, thì ông vẫn còn phải đối diện với khó khăn thứ nhì là không quân, đơn phương, không tiêu diệt được IS; do đó Hoa Kỳ cần một lực lượng bộ binh, như lực lượng đối trọng (LLĐT) với IS.

Cho đến ngày thứ Năm 9/11, mọi việc vẫn còn trong giai đoạn chuẩn bị — tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ mới phác họa chiến lược tấn công IS, và 2 lực lượng thực hiện cuộc tấn công này là không quân và bộ binh; không quân oanh kích tiêu diệt IS, trong lúc bộ binh chiếm lĩnh chiến trường.

Chỉ mới đến giai đoạn này Obama đã sai lầm trong việc đòi hỏi bộ binh phải chiếm đóng những phần lãnh thổ IS bỏ trống sau khi bị không quân Hoa Kỳ tiêu diệt. Ông không ý niệm được 2 điều kiện mà cả 2 lực lượng không quân và bộ binh tấn công IS phải có, mới hoàn thành được mục đích tiêu diệt IS, là lúc nào cũng ở trong thế công, và không thể nào bị tiêu diệt. Chiếm đất là mất thế công, rơi vào thế thủ, và chiếm đất là bị động, là rơi vào thế dễ bị tổn thất, bị tiêu diệt.

Không lực Hoa Kỳ và Đồng Minh hội đủ 2 tiêu chuẩn thường xuyên giữ thế công, và không bị tiêu diệt; nhưng Obama không biết làm cách nào để lực lượng bộ binh đối trọng với IS cũng luôn luôn giữ thế công, và địch quân không có cách nào tiêu diệt được.

Ông đi vào con đường cũ, vào vết xe đổ — ông dự trù tạo ra LLĐT chống với lực lượng khủng bố IS bằng cách tuyển mộ và sử dụng thành phần đã từng nổi dậy chống al-Assad — từng đồng hành với IS, dù chống đối bản chất tàn bạo của lực lượng này. Chính phủ Hoa Kỳ gọi họ là moderate Syrian rebels (quân nổi dậy người Syria có lập trường không quá khích); và không quá khích có nghĩa là những chiến sĩ “Hồi Giáo trung dung” không khát máu quá đáng như quân cờ đen IS.

Phải giải thích loanh quanh như vậy để nhấn mạnh tình trạng người Mỹ thiếu một hiểu biết rõ rệt về LLĐT, lực lượng chuyên chở một nửa hy vọng thành công của tổng tư lệnh Obama.

CIA vừa thất bại trong việc sử dụng tướng Salim Idris, một tướng lãnh trong quân đội Syria bỏ ngũ theo kháng chiến chống Assad, để tổ chức LLĐT; và đang loay hoay tìm người thay thế.

Mặc dù chưa có một ý niệm rõ rệt về LLĐT, Bạch Cung vẫn đang xin Quốc Hội chuẩn chi 500 triệu dollars để giúp tuyển mộ, huấn luyện và sử dụng lực lượng này.

Người Mỹ không hài lòng lắm về trị giá của lực lượng “Hồi Giáo trung dung”; Obama nói là ông sẽ huấn luyện họ. Nhưng ông không biết phải huấn luyện họ như thế nào để tạo cho họ khả năng hoàn thành vai trò tạo “một nửa chiến thắng” trong công cuộc tiêu diệt IS.

Kinh nghiệm của Hoa Kỳ về một lực lượng trong chiến tranh Đông Dương có thể giúp Obama hình dung đúng về LLĐT — lực lượng Hmong của tướng Vang Pao.

Giám đốc CIA ngày đó — ông William Colby — gọi Vang Pao là “người hùng của chiến tranh Việt Nam,” vì thành tích ông chỉ huy một lực lượng du kích chống Nhật, rồi chống Việt Cộng trong suốt 15 năm. Trước khi cộng tác với quân đội Mỹ, ông đã cộng tác với quân đội Pháp, tạo ra một chiến khu mà Việt Cộng không có cách nào tiêu diệt được.

Đặc điểm của lực lượng này là họ phục vụ cho quyền lợi của chính họ — quyền lợi của người Mường trồng á phiện — trong lúc họ vẫn phục vụ nhu cầu chiến tranh của Pháp, của Hoa Kỳ, và lãnh lương của của Tây, của Mỹ.

Dĩ nhiên nhu cầu và bối cảnh hiện tại khác với giai thoại Vang Pao 60 năm trước, nhưng Hoa Kỳ vẫn có thể giúp những người Hồi Giáo đã từng cầm súng chống cả al-Assad lẫn IS và hiện đang bị cả 2 thế lực này truy lùng trên lãnh thổ Syria; Hoa Kỳ cần giúp họ kháng cự để tồn tại, và để họ giúp lại không quân Hoa Kỳ bằng cách đóng vai trò tiền sát viên không quân, hướng dẫn những cuộc oanh kích tiêu diệt IS -như quyết tâm của tổng tư lệnh Obama.

Nhiều quốc gia Ả Rập đã đồng ý tài trợ và cung cấp cho Hoa Kỳ mọi tiện nghi để huấn luyện LLĐT, phần việc còn lại của Hoa Kỳ là biết những gì cần huấn luyện cho khoảng 3,000 chiến sĩ người Syria đã thực sự chiến đấu từ nhiều năm nay. Hoa Kỳ còn cần ý thức được là công tác huấn luyện quân đội Iraq vô cùng tốn kém mà họ làm vài năm trước, đã không mang lại một kết quả nhỏ nào cả; chứng minh cụ thể là quân đội này bỏ chạy trước một lực lượng IS ít hơn, võ trang thô sơ hơn, nhưng bạo tợn hơn.

Hai điều Hoa Kỳ cần huấn luyện cho những chiến sĩ trong LLĐT là (1) chiến thuật du kích để biết cách tránh né, biết cách bảo tồn tiềm lực, không cần tiếp viện, không cần hỏa lực yểm trợ, mà vẫn không bao giờ bị tiêu diệt; trong chiến thuật này, kỹ thuật ngăn cấm giao thông cần được đặt nặng, ít nhất trong giai đoạn đầu; và (2) huấn luyện họ về kỹ thuật hướng dẫn không kích.

Nếu 3,000 chiến sĩ thuộc LLĐT được chia thành 10 toán, chịu trách nhiệm 10 địa phương đang do quân IS chiếm lãnh, và mỗi chiến sĩ chỉ cần gài 10 quả mìn chống xe trên những trục lộ giao thông địa phương, thì khả năng xê dịch của IS bị tê liệt ngay từ tuần lễ đầu tiên LLĐT được đưa trở lại chiến trường, với 30,000 quả mìn gài trên mọi trục lưu thông.

Ngăn cấm lưu thông, là loại bỏ những cuộc hành quân tấn công quy mô và ồ ạt của IS, khiến chúng phải đi bộ để vướng lựu đạn gài, vướng mìn claymore, và chịu đựng tổn thất vì bị du kích bắn sẻ.

Trong chiến thuật du kích, LLĐT sẽ không chiếm đóng mà chỉ làm 2 việc: chủ động tấn công, và hướng dẫn không quân oanh kích quân IS. Khi bị quân IS phản công, họ phân tán mỏng để giảm thiểu tổn thất; và, trong vai trò những tiền sát viên, hướng dẫn không quân oanh kích IS, trong lúc họ vẫn không có nhu cầu giải cứu hay tiếp viện cho họ.

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa tiền sát viên với hỏa lực không kích, cả hai chỉ thuần tấn công, không bao giờ phòng thủ, so với quân IS bị gài vào thế đã thụ động lại còn bất động không di chuyển được, lực lượng IS sẽ nhanh chóng tan vỡ trước hỏa lực khiếp đảm của không quân Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, mọi việc vẫn bế tắc, quân IS vẫn an toàn trong các thị trấn Syria mà họ đang chiếm đóng, ngày nào tổng tư lệnh Hoa Kỳ vẫn chưa tìm được bí quyết Vang Pao để xây dựng và sử dụng LLĐT.

Nguyễn Đạt Thịnh

Hans Klok – World record – 15 grandes illusions en 5 minutes

Mùa Lễ Tạ Ơn: Cách Nướng Gà Tây Ngon—Nguyễn Thị Kim Loan

Gà tây mà… ngon ư? Thưa là có cách nướng cho ngon đấy ạ!

Nhưng trước khi nói cách nướng gà, xin nói chuyện về Lễ Tạ Ơn cái đã. Tôi chỉ biết đại khái là người Mỹ có truyền thống ăn gà tây (turkey) trong dịp Lễ Tạ Ơn vào mùa thu, cuối tháng 11. Gà tây được ăn kèm với các rau quả phụ như đậu que, bắp, khoai tán, bánh mì vụn nhào với nước cốt gà và gia vị (có thể nhồi vào bụng gà trước khi nướng nên gọi là stuffing)… Tráng miệng thì phải là bánh pie có nhân làm bằng bí đỏ (pumpkin) hoặc táo. Vào thời điểm này mùa màng đã xong và người ta sẽ nghỉ ngơi khi mùa đông tới, nên ăn mừng và tạ ơn Thiên Chúa, hoặc nói theo kiểu người nông dân là tạ ơn Trời Đất, về những hoa màu đã thu hoạch được trong năm qua.

CornucopiaThanksgivingKhông riêng gì bữa ăn đặc biệt vào dịp lễ Tạ Ơn, mà trong bữa ăn hằng ngày chúng ta cũng bày tỏ lòng tạ ơn với Thiên Chúa. Gia đình tôi, cũng như nhiều gia đình Công Giáo Việt Nam, thường nguyện Kinh Lạy Cha trước khi ăn, có lẽ vì có câu “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày”. Người Mỹ không đọc Kinh Lạy Cha mà đọc lời nguyện trước bữa ăn trong đó mang ý nghĩa tạ ơn. Con tôi đọc kinh tiếng Việt như những con vẹt, chứ nào có liên tưởng đến thức ăn khi đọc từ “lương thực”, hoặc liên tưởng đến giờ chết khi chúng đọc “giờ lâm tử”. Sau này có khi tôi xướng Kinh Lạy Cha, có khi tôi đọc lời tạ ơn và xin Chúa “làm phép của ăn” như các Cha hay đọc trong các bữa tiệc cưới.

Cho đến một hôm, nhìn đĩa rau luộc xanh mát trên bàn ăn, tôi chợt liên tưởng đến người nông dân cực khổ gieo hạt, tưới nước, cắt rau đóng vào thùng đem tới vựa bán. Người tài xế chuyên chở và phân phối rau đi khắp nơi. Người làm công trong tiệm bày bán đầy đủ các loại rau cần thiết cho mọi người. Lại còn chủ hãng muớn tôi làm để tôi có tiền mua rau và các thực phẩm khác. Ðể có một món ăn đơn giản là đĩa rau luộc, mà Thiên Chúa đã ban cho biết bao con người sức khoẻ và thời giờ, cũng như sự khôn ngoan buôn bán, để phục vụ lẫn nhau! Và tôi cảm thấy Thiên Chúa thật là chu đáo trong đời sống của từng người. Tuy vẫn có những người không đủ ăn đủ mặc, nhưng có lẽ Chúa muốn để cho chúng ta có cơ hội bắt chước Ngài mà chăm lo giúp đỡ nhau. Từ đó trong lời nguyện trước bữa ăn, gia đình tôi cám ơn sự chu đáo của Thiên Chúa, và xin Chúa chúc lành cho gia đình của những người đã làm việc vất vả để chúng tôi có được những món ăn trên bàn. 

Bây giờ trở lại chuyện gà tây. Nói chung người VN thường cho là thịt gà tây không ngon nên không ăn, hoặc nếu… bất đắc dĩ phải ăn thì sẽ xin thêm đĩa muối tiêu chanh hoặc… nước mắm gừng! Riêng đại gia đình của tôi thì năm nào cũng ăn gà tây và năm nay là lần ăn gà tây thứ… 28 rồi! Năm đầu người Mỹ nướng, không thấy ngon. Mấy năm sau mình nướng, cũng không thấy ngon. Rồi thử đủ kiểu, thịt vẫn khô! Cách đây khoảng 8,9 năm, tôi thử tổng hợp nhiều… kỹ thuật nướng gà tây thành 1 công thức riêng và mọi người ăn đều thích. Cả những người vốn có thành kiến với thịt gà tây cũng ngạc nhiên khi ăn thử vì thấy thịt mềm, mướt, ngọt, và thơm. Cách làm này được viết ra đây để các bạn đọc nào cảm thấy muốn gà tây cho thật ngon thì cứ việc thử. Năm ngoái tôi đã chỉ trên internet như thế này và nhiều người đã làm thử và báo cho tôi biết rằng rất ngon. Tuy viết dài nhưng làm rất đơn giản và không cần nhiều vật liệu. 

BÍ QUYẾT:

1. Ướp gà qua đêm. 

2. Lúc đầu nướng 10 – 15’ to lửa (450 độ) không đậy cho da gà săn lại và giữ nước bên trong. 

2. Kế đó đổ hỗn hợp rượu vang trắng + nước broth gà đã đun sôi vào bụng gà. 

3. Tiếp tục nướng nhưng vặn nhỏ lò (325 độ F) và đậy lại, thịt gà sẽ không bị khô. 

4. Khoảng 1 giờ nướng cuối cùng thì mở ra cho da vàng và căng lên. 

VẬT LIỆU: 

– Gà tây 

– Seasoning salt (hoặc muối+tiêu) 

– Itialian herb mix (hoặc rosemary+thyme – loại khô) 

– 2 trái chanh xanh (lime) 

Dầu ăn để thoa gà 

– 1 lon nước broth gà (nước cốt gà) 

– 1 cup vang trắng 

roasted-turkey
CÁCH LÀM: 

1. Nếu gà đông lạnh thì bỏ xuống tủ lạnh dưới từ 3 ngày trước cho hết đá bên trong, hoặc ngâm nguyên ngày hôm trước trong một cái nồi lớn có đổ nước lạnh cho ngập gà. 

2. Buổi tối trước ngày Thanksgiving, lấy gà ra, moi bịch đồ lòng ra và rửa sạch trong ngoài, để cho gà ráo nước. Coi trên bịch nylon đựng gà để xem gà nặng bao nhiêu pounds, mỗi pound cần nướng bao nhiêu phút rồi nhân lên để tính thời lượng gà cần nướng trong lò cho đủ chín. 

3. Cắt 1 hoặc 2 trái chanh xanh (lime) chà kỹ khắp da gà, vừa chà vừa vắt nhẹ cho nước chanh phủ đều da gà. 

4. Rắc một lớp seasoning salt (hoặc mưối + tiêu) thật mỏng đều khắp da gà và chà vào phía trong bụng gà nữa. 

5. Dùng Italian herb mix, hoặc trộn các loại rosemary & thyme (khô) chung vào thành một hỗn hợp, chà (rub) lên da gà cho dính. 

6. Để gà vô khay sâu, phủ plastic, bỏ vô tủ lạnh ướp qua đệm. 

7. Sáng ngày Thanksgiving, lấy gà ra ngoài khoảng ½ giờ cho bớt lạnh. Vặn lò nóng 450 độ F. 

8. Thoa một lớp dầu ăn lên da gà. 

9. Cho gà vào khay sâu, bỏ vô lò 450 độ F, không đậy, nướng khoảng 15 phút cho da hơi khô lại để giữ nước gà bên trong không rỉ ra. Trong khi đó, nấu 1 long nước broth gà + 1 cup vang trắng cho sôi. Ðổ dung dịch này vào trong bụng gà. 

10. Lấy giấy bạc khổ lớn đậy kín gà lại. Vặn lửa nhỏ xuống 325 độ F và tiếp tục nướng theo thời lượng cần thiết cho sức nặng của gà. 

11. Trước khi gà chín khoảng 1 tiếng, gỡ giấy bạc ra và nướng tiếp cho da gà căng lên và trở màu vàng xậm. Khi gà vàng, lấy gà ra để bên ngoài thêm 10, 15 phút nữa hãy bắt đầu dung dao bén để cắt từng lát theo thớ thịt (carving). 

12. Có thể lấy nước cốt gà còn lại trong khay rạ, lấy bớt mỡ, xong đun sôi rồi đổ vào một cái thố sâu. Bỏ từng lát thịt gà vừa cắt vào thố nước này để dọn ra bàn ăn. Thịt gà sẽ nóng và bảo đảm không khô! 

detail_tip_slicedRoastedTurkey

Ghi chú: 

Nếu muốn gà còn hơi dai một chút kiểu người VN thích, thì tắt lò sớm khoảng 30 phút, để thêm 10 phút rồi lấy ra. 

Chúc các bạn thành công. Happy Thanksgiving! 

Nguyễn Thị Kim Loan

Bí Mật Của Ảo Thuật Được Giải Mã – Full Collection

Rơi Trên Đất Địch—Nguyễn Hữu Phước phỏng dịch

*Chuyện thật xảy ra trong chiến tranh Việt Nam
Nguyễn Hữu Phước (phóng tác theo nguyệt san Reader’s Digest)

Trong cuộc chiến chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam trước đây, bên cạnh những chiến tích hào hùng, những tấm gương can đảm của người quân nhân QLVNCH, chúng ta cũng không thể không nói đến sự chiến đấu của người bạn đồng minh.

Họ là những quân nhân đã vượt ngàn dặm để chiến đấu tại một vùng đất xa lạ chỉ vì lý tưởng bảo vệ tự do. Có những người ra đi để rồi không bao giờ trở lại, nhưng cũng có người may mắn sống sót. Và một trong những người may mắn nhất phải là Đại úy Locher của Không lực Hoa Kỳ.

R1
Maj. Robert Lodge (left) and Capt. Roger Locher (right) in the cockpit of their F-4D, seen earlier in 1972: the team already had two MiG-kills to their credit when they clashed with MiG-19s and MiG-21s on the morning of May 10, 1972.

Sau đây mời quý bạn theo dõi câu chuyện về Đại úy Roger Locher, một sĩ quan phi hành, kiêm chuyên viên vũ khí, đã từng tham dự nhiều phi vụ trên không phận Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam.

Locher thường bay trên loại phi cơ phản lực F-4 Phantom và đã hạ được nhiều phản lực MiG của địch trước khi chính phi cơ của anh bị bắn hạ trên không phận Bắc Việt. Anh tìm cách lẩn trốn và sau 23 ngày đã được toán cấp cứu bốc ra khỏi miền Bắc một cách an toàn. Tên tuổi của Locher được ghi lại với một kỹ lục trong cuộc chiến Việt Nam: Sống sót và được cứu thoát sau 23 ngày kẹt trong lòng địch.

Trong khi đang đu đưa với chiếc dù lơ lửng trên bầu trời phía Tây Bắc, cách Hà Nội 40 dặm, Đại úy Locher vẫn chưa thể tin đó là sự thật: mình bị bắn rơi. Tương tự như những người đi bay khác, anh không bao giờ nghĩ rằng chuyện đó có thể xảy ra cho mình.

Nhưng nó đã xảy ra. Một cảm giác nghẹt thở vì sự sợ hãi, bơ vơ đến càng lúc càng rõ rệt. Hai chiếc MiG màu bạc bóng loáng lướt qua phía trên Locher ở cao độ 10,000 bộ. Rồi những đám rừng cây hiện lờ mờ phía dưới. Anh đáp xuyên qua những ngọn cây và cuối cùng đôi bốt đã chạm đất…

Roger Locher là một sĩ quan trẻ mới 25 tuổi, vóc dáng cao lớn. Anh cất cánh vào sáng ngày 10 tháng 5 năm 1972 từ một căn cứ không quân bên Thái Lan. Mục tiêu: Hà Nội. Nhiệm vụ: ngăn chận và tiêu diệt các phi cơ MiG của địch trước khi chúng có thể tấn công các oanh tạc cơ của Hoa Kỳ.
Đây là phi vụ thứ 407 của Locher. Anh ngồi ghế sau của chiếc chiến đấu cơ phản lực F-4 Phantom hai chỗ ngồi, có nhiệm vụ điều khiển hệ thống vũ khí gồm các loại hỏa tiển, đại bác và bom. Trước đó không lâu, Locher đã bắn hạ được hai chiến đấu cơ MiG-21 của không quân Bắc Việt.

R2

Lúc này, trước mặt Locher về phía Tây Hà Nội, một chiếc MiG đang nhào xuống một chiếc Phantom. Anh khai hỏa hai hỏa tiển không-đối-không, chiếc MiG bốc cháy. Thêm hai chiếc MiG nữa bị các Phantom của Hoa Kỳ bắn hạ trước khi người phi công lái chiếc Phantom của Locher thét lên : Chúng mình bị trúng đạn rồi !

Khi ngọn lửa đã lan dần và chiếc Phantom không còn kiểm soát được nữa, lao đi vùn vụt, Locher hét lên : Tôi sắp sửa rời phi cơ. Rồi anh kéo mạnh cần máy tống, sau một tiếng ‘ bụp’ khô khan, thân người anh bị bắn văng ra không gian và anh ngất đi vài giây đông hồ…

Sau khi chạm đất, Locher đã hoàn toàn tĩnh táo. Anh biết chắc hai chiếc MiG vừa bay ngang đã liên lạc vô tuyến thông báo cho các lực lượng dưới đất biết về vị trí của mình. Cái dù của Locher bị vướng trên những cành cây mà anh không thể kéo ra được sẽ khiến địch xác định được vị trí một cách dễ dàng. Locher vội vã tháo dù ra khỏi người và bắt đầu di chuyển một cách khó nhọc, tiến lên phía sườn núi. Anh cẩn thận không để lại một dấu vết sau những bước chân của mình.

Khoảng mười phút sau, Locher thở thật khó khăn, cảm thấy chóng mặt, đôi chân mềm tựa như cao-su, hai bàn chân lạnh ngắt. Anh nghĩ thầm ‘ Mình bị shock. Hãy dừng lại. Bình tĩnh. Hãy bắt bộ óc mình hoạt động’. Rồi anh bò sâu vào cánh rừng đầy cây lá rậm rạp và nằm rạp xuống theo tư thế đôi chân cao hơn đầu.

Nghĩ đến tình trạng nguy hiểm hiện tại, Locher biết rằng mọi việc đang diễn ra một cách tệ hại. Vị trí anh đang ở quá xa về hướng Bắc. Điểm gần nhất mà anh có thể dùng máy liên lạc cấp cứu loại bỏ túi với các phi cơ bạn đang bay trên bầu trời là 90 dặm về phía Nam. Locher tính toán : 90 dặm ! Tìm cách lẩn trốn và bám chặt theo sườn núi, làm sao đi bộ ít nhất hai dặm trong một ngày, trong vòng 45 ngày, không lương thực và trên một địa thế hoàn toàn xa lạ. Nhưng bắt buộc phải cố gắng. Nếu kẻ thù có bắt được mình thì cũng thể để chúng bắt được một cách dễ dàng!

Locher lấy bình nước từ trong áo cấp cứu mặc trên người và từ từ uống hết một nửa, sửa lại cái nón lưới chống muỗi đội trên đầu, rồi với một cái địa bàn cầm tay và bản đồ hướng dẫn, anh thận trọng khởi hành về hướng Tây Nam. Sau mỗi bước chân, anh phải xem xét lại để xóa bỏ mọi dấu vết của đôi giày bốt, của những cành cây nhỏ bị đạp gẩy và tất cả những dấu vết khác có thể làm lộ tung tích của mình.

Tới trưa, đang đi bỗng Locher khựng lại, chết điếng. Từ phía trước mặt có những tiếng réo gọi nhau và những tiếng la hét như giận dữ tiến thẳng về phía anh. Anh vội vã bò sâu vào một bụi cây và nằm yên, trong lúc bọn người lùng sục tiến đến càng lúc càng gần.

Locher bỗng nhớ lại thời niên thiếu của mình ở vùng quê Sabetha, tiểu bang Akansas, nơi mà anh thường chơi trò giả làm vịt trời trốn trong bụi lau, cố gắng ẩn náu, để người thợ săn đang đến gần không thể phát giác. Locher nhủ thầm: Hãy thở thật nhẹ, đừng đầu hàng…Mồ hôi đổ ướt lưng, anh thầm cầu nguyện. Mũi anh có thể ngữi thấy cả mùi thuốc lá của những người đang sục sạo chung quanh. Có lúc tiếng chân người bước qua sát chổ anh đang ẩn nấp…

Ngày kế tiếp, sự việc trên lại tái diễn. Nhưng lần này, ngoài tiếng người la hét, Locher còn nghe thấy tiếng súng nổ. Anh nghĩ thầm : Họ đang tìm cách làm mình phải rời khỏi chổ ẩn nấp, giống như xua đuổi một con vịt trời bay ra khỏi bụi để bắn. Mình phải nằm yên. Họ có đạp lên mình mới mong tìm thấy…
Kẻ thù đã suýt chút nữa thì làm được viêc đó : Locher nghe thấy tiếng cành lá bị nghiền nát bởi bước chân người, sau đó hai người đàn ông với súng tiểu liên trên tay tiến tới cách chỗ anh chỉ có vài mét và…ngồi xuống nghỉ mệt. Một lúc sau, họ bỏ đi. Tiếp theo là một sự yên lặng rất đáng nghi ngờ. Họ bỏ đi thật hay gài bẩy chờ con chim bay ra khỏi cành? Locher quyết định tiếp tục nằm im tại chổ cho đến hết ngày, thỉnh thoảng chỉ dám duổi nhẹ chân tay, để cho các bắp thịt đỡ mỏi.

R3

Sang ngày thứ ba, Locher thử mở cái máy liên lạc dò tìm tần số cấp cứu và anh đã bắt được đối thoại của những phi công đang bay tìm kiếm một nhân viên phi hành vừa bị bắn rơi. Nhân viên này báo cáo rằng kẻ thù đang theo đuổi ông ta, đã rất gần và yêu cầu nên oanh tạc vị trí của mình. Ông ta đã chọn lựa cái chết hơn là bị cầm tù!…

Tín hiệu yếu dần, Locher tắt máy liên lạc. Sau đó anh nghe thấy tiếng nói chuyện của những tên cộng sản đang đi truy lùng mình, cách chỗ anh ẩn nấp khoảng 200 thước… Cái gì thế này ? Locher vừa thắc mắc tự hỏi vừa tìm cách tống khứ những con vắt đang lợi dụng tình thế ngặt nghèo này để tấn công cổ và cườm tay của anh. Rồi Locher nghĩ thầm : Trong ba ngày qua mình đã không đi đưọc quá một dặm. Có thể mình sẽ không thoát khỏi nơi này. Nhưng thôi, cứ hãy cố gắng xem mình sẽ trì hoãn bao lâu cái kết cuộc không thể nào tránh né được.

Sang ngày thứ tư, mặc dù phải bước đi một cách mệt nhọc, Locher vẫn kiên trì men theo sườn núi, lên xuống hết ngọn đồi này tới ngọn đồi khác. Nước không thành vấn đề. Trời mưa cách đêm, và vào buổi sáng anh phải hong quần áo cho khô, cẩn thận tránh không để cho giầy và vớ bị hôi thối.

Nhưng Locher không có lương thực. Anh đã thử ba loại trái cây rừng. Lúc đầu gậm nhấm một chút ít, rồi chờ khoảng nửa giờ xem phản ứng cơ thể ra sao. Kết quả, anh thấy những loại trái cây này không có hại. Nhưng số lượng tìm được cũng chẳng bao nhiêu…

Locher có thể cảm thấy sức lực trong người mình sa sút một cách rõ rệt theo từng ngày. Điều này rất dễ dàng đưa đến sự chấp nhận đầu hàng. Không, nhất định không. Locher tự nhủ mỗi ngày. Hãy để cho kẻ thù phải khổ công tìm kiếm mình !

Ngày thứ 12, sau khi trời hừng sáng, Locher tìm thấy một con đường mòn khá tốt dẫn về hướng Nam. Đối với Locher, con đường này thật tuyệt hảo, vì anh không còn phải dùng sức nhiều như khi đi xuyên rừng. Bất chợt, Locher nghe thấy nhều giọng nói đang tiến gần về phía mình. Những đứa trẻ chăn trâu đang lùa trâu về phía cánh đồng cỏ. Locher vội nhào vào một bụi rậm, bò đi cách đường mòn vài thước và nằm im. Nhưng những con trâu đã dừng lại gặm cỏ bên vệ đường, có con chỉ cách chổ chàng nằm vài thước. Thời gian trôi qua một cách chậm chạp, hành hạ Locher trong khi anh nằm im giờ này qua giờ khác.

Mãi tới gần hoàng hôn, Locher mới nghe thấy tiếng bọn trẻ gọi nhau, anh nghĩ : chúng bắt đầu lùa trâu về làng! Anh nghe thấy tiếng thở hồng hộc của từng con trâu và tiếng roi của bọn trẻ quất trên lưng những con vật để thúc chúng đi về. Một con trâu giận dữ khịt mũi, đạp chân vào một cành cây sát chỗ Locher nằm, khiến cành cây này đập mạnh vào mắt cá chân. Anh há hốc miệng vì đau, nhưng cố giữ không cho âm thanh thoát ra. Sau khi con trâu đi qua, lại tới đúa bé dẩm lên cành cây hồi nãy, khiến nó đập xuống đùi Locher. Cuối cùng là sự im lặng.

Sau khi trời tối, Locher lén đi bọc vòng quanh làng và tiến lên phía sườn núi để do xét tình hình chung quanh. Rồi anh lấy lá cây xếp thành một cái giường để ngủ. Thỉnh thoảng anh lại thức giấc, để tống khứ những con vắt đang hút máu mình. Mỗi con để lại một vết đau. Sau đó một trận mưa đổ xuống.
Trời sáng, Locher vừa sưởi nắng cho khô quần áo, vừa nghiên cứu cẩn thận lại bản đồ, rồi đi tới một kết luận kinh hoàng…là trong 12 ngày qua, anh chưa đi được quá 10 dặm đường chim bay! Nếu vẫn còn ở khu vực phía Bắc quá xa này, anh không có hy vọng được cứu thoát. Phải tiếp tục đi về phía Nam. Nhưng từ đây ra đồng bằng sông Hồng, với bề rộng chừng 20 dặm, khó lòng mà tìm được nơi trú ẩn khi hữu sự.

Không biết phải giải quyết ra sao, Locher đành ở lại vị trí ẩn náu của mình. Ngôi làng trải dài khoảng 500 mét dưới chân núi, và Locher có thể nghe thấy tiếng kẻng hàng ngày. Kẻng báo thức buổi sáng, kẻng đi làm, kẻng nghỉ giải lao, kẻng ăn trưa.v.v…

Ngày lại ngày trôi qua. Tới ngày thứ 20, Locher biết mình đã phí công sức. Anh sờ xuống đôi mông và cảm thấy chỉ còn da bọc xương. Đầu óc anh trống rỗng và chỉ còn nghĩ tới miếng ăn. Chỉ có hai giải pháp : một, nằm chết đói ở đây, hai, là đi xuống đồng bằng tìm cách lấy trộm thực phẩm.

Nhưng Locher cũng biết rằng, sau khi anh bắt đầu vượt qua cái thung lũng trống trải để xuống đồng bằng thì hầu như nắm chắc trong tay việc bị bắt làm tù binh. Locher nghĩ tới viễn tượng khủng khiếp khi bị giam cầm và xác định quyết tâm sẽ tự hành xử một cách danh dự, không để trở thành tù binh của địch. Thượng đế đã ban cho anh hai mươi lăm năm tự do và anh đã tận hưởng.

Vào tối ngày thứ 21, sau khi quyết định sẽ đi xuống đồng bằng vào trước rạng đông ngày hôm sau, Locher cảm thấy tâm hồn mình bình thản. Anh nhìn lên vần trăng vàng từ từ trôi ngang bầu trời, hít thở mùi vị tươi mát của không khí và thưởng thức sự cô quạnh của mình : anh vẫn còn tự do…

Một cơn mưa dài và nặng hạt làm Locher tĩnh giấc vào buổi sáng ngày thứ 22. Thì ra anh ngủ quên ! Mặt trời đã lên cao. Locher tức giận với chính mình. Dù đã có quyết định tự hành xử, nhưng anh không thể liều mạng một cách vô lý, đi ngang qua làng vào giữa thanh thiên bạch nhật. Thế là lại thêm một ngày chờ đợi và chiến đấu với đàn muỗi rừng…

Locher vừa thiếp đi thì chợt tĩnh vì những tiếng đạn. Anh nhìn thấy cả ánh chớp của những hỏa tiển địa-không được bắn lên từ ngôi làng kế cận, cách chỗ anh khoảng 8 dặm. Địch đang bắn lên các phi cơ Mỹ. Không chậm trể một giây, Locher vội vã nhấn nút máy liên lạc cấp cứu và nói : Bất cứ phi cơ Mỹ nào nghe tên OYSTER ONE BRAVO xin trả lời. (Oyster=tên hiệu anh trong phi vụ ; One=phi cơ dẫn đầu ; Bravo=ghế sau)

Sau đó, Locher nhấn nút nhận tín hiệu và nghe thấy tiếng người trả lời : Go ahead, Oyster One Bravo

” Ê anh bạn, tôi bị bắn hạ ở đây đã hơn 22 ngày. Chuyển tin dùm tôi vẫn bình an”
“Sẽ chuyển và tiếp tục liên lạc”
Mười phút sau, Locher nghe tiếng trả lời:
“Toán cấp cứu trên đường đến”

Toán cấp cứu đến liền sau đó nhưng đã bị các phi cơ MiG và đủ loại phòng không của địch đẩy lui. Locher tin tưởng một cách tuyệt đối rằng những người bạn của mình sẽ trở lại vào sáng hôm sau, và chắc chắn họ sẽ được địch ‘đón tiếp nồng hậu’.

Thực vậy, suốt buổi chiều và tối, Locher nghe thấy tiếng xe chở bộ đội tới và tiếng phi cơ MiG đáp xuống một phi trường gần đó. Như vậy, địch cũng đoán biết những gì sẽ xảy ra vào ngày hôm sau. Locher lo lắng không biết sự việc rồi đây sẽ ra sao…

Buổi sáng ngày thứ 23, kể từ ngày Đại úy Roger Locher bị bắn rơi, một lực lượng 38 phi cơ Mỹ gồm chiến đấu cơ, oanh tạc cơ phản lực, khu trục cánh quạt, trực thăng cấp cứu và phi cơ tiếp tế nhiên liệu trên không, cất cánh từ Thái Lan tới Bắc Việt để cứu người bị nạn. Đầu tiên, hai phi cơ mở tần số liên lạc với Locher và xử dụng các máy móc điện tử để xác định vị trí của anh. Một phi công nói qua máy: “Chúng tôi đã biết anh đang ở đâu rồi. Bây giờ anh cứ đúng tại chỗ, chúng tôi sắp kéo anh ra khỏi nơi này”

R4
Captain Roger Locher returns to Udorn Air Force Base in Thailand, greeted by General John W. Vogt, Seven Air Force Commander. Locher was retrieved from behind enemy lines only 60 miles (97 km) from Hanoi after 23 days evading capture.

Bên dưới mặt đất, Locher lạnh và run rẩy: “Xin Thượng đế bảo vệ họ, đừng để ai bị bắn rơi vì con”.
Khoảng 30 phút sau, hai trực thăng xuất hiện. Trong khi Locher làm dấu hiệu xác định vị trí của mình bằng kính phản chiếu, một trong hai chiếc bay về phía anh, chiếc còn lại chờ đợi tiếp cứu trong trường hợp khẩn cấp. Phía trên, các chiến đấu cơ vần vũ, gầm thét uy hiếp tinh thần địch.

Chiếc trực thăng dừng lại, lơ lửng phía trên vị trí của Locher khoảng 15 mét và thả xuống một ‘penetrator’ (dụng cụ có hình trái thủy lôi, có trọng lượng vừa đủ để làm xuyên thủng những tàng cây che phủ vị trí Locher đang ẩn nấp).

Tiếng súng liên thanh đồng loạt bắn ra từ ngôi làng dưới chân núi, nhưng sau đó đã vội im tiếng, vì bị trực thăng võ trang trả đũa.

Locher nhào về phia penetrator. Anh nhanh nhẹn kéo dây an toàn từ penetrator ra nịt vào người, và banh ba càng ngồi hình mỏ neo ra ngồi vào. Sau đó anh dơ ngón tay ra hiệu…

Trong khoảnh khắc, Locher đã được kéo lên và đưa vào trong thân trực thăng. Lực lượng cấp cứu trở về căn cứ. Một số MiG của địch bay lượn ở xa xa, hậm hực chứng kiến mà không dám lại gần, vì biết không thể địch lại lực lượng hùng hậu của Mỹ.

Về phần Đại úy Roger Locher, chuyến bay về Thái Lan phải là chuyến bay hạnh phúc nhất đời. Lúc đó anh không thể biết mình đã sút đi gần 15 kí-lô sau 23 ngày hoạn nạn, anh cũng không biết rằng mình là người sống sót lâu nhất trong số các phi công lâm nạn và đã được cứu thoát trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, và dĩ nhiên, anh cũng không thể biết rằng, cuộc cấp cứu anh là cuộc cấp cứu vào sâu trong lãnh thổ địch nhất và tất cả đã trở về an toàn.

Anh chỉ biết có một điều là mình đã được bạn bè cứu thoát. Họ đã liều chết để cứu anh. Bây giờ, ngồi trên phi cơ, họ luôn miệng cười đùa như thể đã quên mất việc mình vừa đi vào đất địch. Họ không cho Locher một dịp may nào để nói một lời cảm ơn. Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…

Nguyễn Hữu Phước
LTUC Xuân 93

Tôi Rất Yêu Em—Nguyệt Ánh & Tuấn Minh

Phân Ưu — Cựu SVSQ Nguyễn Bảo Sơn K21

PUNguyenBaoSonK21CaoPhoNguyenBaoSonK21