Quốc Kỳ

Vì Tiền Đồ Tổ Quốc

Tháng Chín 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

ĐA HIỆU ONLINE

Hội Võ Bị Bắc Cali Phân Ưu cùng Tang Quyến cố Thiếu Tướng Bùi Thế Lân

CaoPhoTTBuiTheLan

TTBuiTheLan

Thông Báo Kêu Gọi Biểu Tình Tại Hà Nội Ngày 19.1.2014—No-U Hà Nội

 
No-U
 
Thông báo về lễ tưởng niệm 40 năm ngày Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa
 
Hoà chung không khí tưởng niệm của nhân dân Việt Nam toàn thế giới.
Đáp ứng nguyện vọng của nhân dân Hà Nội nói riêng và người Việt Nam nói chung.
Dựa trên quyền con người cơ bản là quyền tự do bày tỏ quan điểm, bao gồm quyền tự do bày tỏ lòng yêu nước, tự do thờ phụng và tưởng nhớ những chiến sĩ đã hi sinh bảo vệ Tổ quốc.Với thực tế không thể chối cãi là Trung Quốc đã xâm lược, chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa và đang tiếp tục gây hấn, xâm lấn và thôn tính nước ta một lần nữa.Chúng tôi kêu gọi đồng bào hãy tham gia Lễ tưởng niệm 40 năm ngày Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa 17-19/01/1974!
 
Thời gian: Từ 8h30 – ngày 19/01/2014
Địa điểm: Tại tượng đài Lý Thái Tổ – Hồ Gươm – Hà Nội
 
Hãy đến với chúng tôi để chứng tỏ với cộng đồng quốc tế Hoàng Sa mãi mãi là của Việt Nam, để tưởng nhớ các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã hi sinh để bảo vệ Tổ quốc và để khẳng định chúng ta không sợ hãi trước bất kỳ sự đe doạ nào khi bày tỏ lòng yêu nước của mình!Đề nghị UBND thành phố Hà Nội cùng các lực lượng chức năng đảm bảo an toàn cho buổi lễ, không tổ chức lễ hội, hát hò, vui chơi thể thao trong khu vực quanh Hồ Gươm và không cản trở, gây khó dễ cho những người tham gia buổi tưởng niệm này.17-19/01/1974 – Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Nhân dân Việt Nam không bao giờ quên!

Anh em No-U Hà Nội
Trân trọng kính báo!

Quân Trường Và Chiến Trường—Trương Văn Út K22

Tôi nhập trường VBĐL tháng 12 năm 1965. Tính đến nay chỉ còn một năm nữa là một phần hai thế kỷ. 2015. Năm mươi năm trôi qua cũng khá dài so với đời của một con người. Chiều dài vừa đủ để ký ức đong đầy ngập tràn những kỷ niệm tưởng đã lãng quên hay nhạt nhòa đâu đó. Nhưng không! Nó vẫn còn lởn vởn quanh đây vô ảnh vô hình, nhưng khi được nhắc đến thì nó lại hiện ra như một đoạn phim sống thực còn lưu trữ tận trong tiềm thức của mình. Nửa đời đầy oan nghiệt lẫn lộn tiếc nuối chua xót cho thân phận của một thế hệ “Sinh Bất Phùng Thời”

scan0189copyHai năm trong Quân Trường, tám năm với Chiến Trường, ba mươi chín năm tù tội và lưu vong, nay Tổ Quốc là tổ quốc của người, Dân Tộc là dân tộc của người, quê hương tổ tiên đất đai mồ mả lạ quắc lạ quơ… Nhưng tôi không mất hết, tôi vẫn còn lại trong tôi Quân Trường và Chiến Trường.
– Quân Trường, nơi đó tôi có đàn anh đàn em (K21 K22 K23) và các Sĩ Quan Cán Bộ, Sĩ Quan Tham Mưu Hành Chánh được gọi là “Đồng Môn” cùng đổ mồ hôi như nhau, cùng dìu dắt nhau trên ngưỡng cửa binh nghiệp với vô vàn kỷ niệm chắc rằng khó có mấy ai quên.
– Chiến Trường, nơi đó tôi có đồng đội cùng đồng cam cộng khổ với máu và nước mắt, với những tháng năm miệt mài khói lửa mà cái sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ hồng, cái còn cái mất như trong một khoảng cách phù du. Chiến Trường đã in sâu vào tâm thức của tôi như một dấu ấn khằn vết khi tôi nhớ lại những lần vuốt mắt cho bạn bè đồng đội dưới đạn pháo của quân thù.
Quân Trường Đổ Mồ Hôi – Chiến Trường Đổ Máu Mắt

83037395

Tháng 12 Năm 1967

Tốt nghiệp K22 VBQGVN, trình diện Bộ Tư Lệnh LLĐB và được bổ nhiệm về TĐ81BCND cùng hai người bạn cùng khóa. Hãnh diện sung sướng biết bao khi trình diện vị Tiểu Đoàn Trưởng Lê Như Tú Thiếu Tá K11 VBĐL… rồi được giới thiệu TĐP Đại Úy Nguyễn Quang Vinh K14, Đại Úy Bình Ban Ba K17, Đại Úy Táo Ban Truyền Tin K20, Đại Úy Hưởng Ban An Ninh K19, ĐĐT ĐĐ1 Trung Úy Thăng K20, ĐĐ6 Trung Úy Tuấn K20, ĐĐ3 Trung Úy Lâu K21… còn nhiều nữa kể không hết…
Tôi cảm thấy ấm lòng vì ngây thơ với ý nghĩ ngộ nghĩnh may quá mình may mắn về tiểu đoàn khét tiếng này mà Đà Lạt không hà, chắc mẩm thế nào cũng được bao che và nâng đỡ. Nhưng tôi đã lầm. Dù các Niên Trưởng của mình có “phe đảng” bao che cho mình thì có tài thánh cũng không bao che được đạn tên vô tình, dù có quyền có thế Niên Trưởng cũng không nâng đỡ cho mình được nếu mình tỏ ra hèn nhát và khiếp nhược trước quân thù, nhất là trước mặt thuộc cấp trong lúc dầu sôi lửa bỏng.
Chỉ có một tuần lễ sau, đêm giao thừa Tết Mậu Thân (1968)… Thiếu Tá Tú TĐT K11 tử trận, Đại Uý TĐP Vinh K14 bị thương nặng không còn khả năng tác chiến, ba người bạn cùng khóa của tôi Chẩn, Tiễn, Lợi K22 phút chốc đã trở nên người thiên cổ, một ĐĐT tử thương, một cụt chân. Cũng may ĐĐP/ĐĐ3 là Niên Truởng Nguyễn Đăng Lâu K21 thay thế ĐĐT bị cụt chân!!!
Chỉ có bốn tháng kể từ ngày ra trường tôi đã trải qua ba cuộc hành quân chớp nhoáng đẫm máu trên ba vùng chiến thuật, II, I và III. Giải tỏa thị xã Nha Trang. Thung Lũng Ashao Alưới (vùng địa đầu giới tuyến 17). Giải tỏa mặt trận Cây Quéo Cây Thị (Gò Vấp Gia Định), thay đổi bốn vị ĐĐT và vị ĐĐT thứ năm là: Niên Trưởng Nguyễn Văn Lân K17.

 

Anh Lân (xin phép tôi gọi bằng Anh) từ trại LLĐB biên phòng Pleimơreng về đây. Dáng người cao dong dỏng, gương mặt trẻ măng như sinh viên đại học dù nước da hơi sạm nắng, ứng xử với ngôn ngữ nhã nhặn dịu dàng lịch sự với cả cấp trên lẫn dưới. Khi nhận bàn giao xong, Anh bảo tôi giới thiệu đơn vị và quân nhân các cấp cho Anh, sau đó gọi tôi vào phòng riêng căn dặn:
– Út đã ở đơn vị này từ ngày ra trường cho đến bây giờ, Út giúp cho Anh trông coi đơn vị, có gì trở ngại hay cần những quyết định quan trọng báo cho Anh biết. Nếu đơn vị dưỡng quân ở hậu cứ, ngày thường Anh tà tà rong chơi, Út cùng anh em sinh hoạt như huấn luyện, chiến tranh chính trị, bảo trì vũ khí quân trang quân dụng… chú trọng vấn đề lãnh đạo chỉ huy cho các cấp trưởng v.v. và v.v… Ngày cuối tuần, Anh cho xả trại 100%, riêng Anh thì Anh tự cấm trại 100%… Út có thể xử dụng xe jeep của Anh cùng các sĩ quan đi chơi, nhưng nhớ giữ kỷ luật đừng đánh lộn đánh lạo mang tiếng.
Nhưng rồi “tai nạn” xảy ra. Không đánh lộn mà bắn lộn. Tôi bị mấy đệ tử của Nguyễn Cao Kỳ bắn lộn qua thằng khác, thằng đàn em của “Sáu Vĩnh”, tay chân bộ hạ của NCK chuyên đi thâu tiền “khuyển mã” các chị em bán ba Mỹ… Anh Lân nghe báo, vội phóng ra đồn Quân Cảnh Nha Trang thì gặp Ông Đồn Trưởng là Đại Úy Trương Văn Cao K18! Thế là mọi việc êm xuôi như “khỉ có giồng” (khổng có gì) với vài lời khiển trách nhẹ nhàng của hai Niên Trưởng :
– Mi mới ra trường chưa nứt mắt mà bắt đầu làm trò khỉ rồi…
Tham dự hai cuộc hành quân kế tiếp, xâm nhập chiến khu C-Đ, giải tỏa núi Bà Đen, núi Heo, núi Cậu… Anh Lân đã trao truyền hết cho tôi những kinh nghiệm máu xương của chiến trường. Chính Anh là người đã đúc những viên gạch cho tôi để tôi vững bước trên con đường khói lửa sau này.
Anh chỉ chỉ huy ĐĐ3/BCND chưa đầy một năm, Anh được chỉ định giữ chức vụ TĐP cho Thiếu Tá Trần Phương Quế K10. Một người khác về thay thế Anh Lân, tôi vẫn là ĐĐP. Ba tháng sau, Anh gọi tôi lên Bộ CHTĐ cười cười nói:
– Chuẩn bị tâm tư nhận lệnh phạt đó em!
Anh Lân và các niên trưởng khác đã hết lời thuyết phục TĐT bổ nhiệm tôi quyền ĐĐT/ĐĐ5/BCND, khi tôi vừa tròn 23 tuổi, một ĐĐT miệng còn hôi sữa, chưa dày dạn chiến trường so với các ĐĐT khác cùng với một vài phàn nàn dèm pha của một vài sĩ quan cấp trung úy thâm niên hơn tôi.
“Phe Đảng! “Đảng gì đây? Đảng Tự Thắng!”
Nhưng họ hiểu lầm! Bổ nhiệm chức vụ ĐĐT81BCND là của BTLLLĐB qua đề nghị hay “đề bạt” của TĐT.

Tháng 10 Năm 1969

Đơn vị của tôi được cải danh là Đaị Đội II Trinh Sát Nhẩy Dù, thống thuộc quản trị hành chánh của Bộ TL/SĐND. Thời gian này LLĐB đang trong tiến trình giải thể.
Sau hai tháng thụ huấn khóa viễn thám Dục Mỹ, TTHL Vạn Kiếp, một số HSQ được gửi đi học mật mã truyền tin, tình báo thì bắt đầu tham dự hành quân cùng với các đơn vị khác. Phương thức và kỹ thuật tác chiến của hai binh chủng có nhiều khác biệt. 81BCD không bao giờ xử dụng pháo yểm mà hoàn toàn lệ thuộc vào không yểm. ND thì phối hợp cả hai trong bất cứ trạng huống nào. Tôi bỡ ngỡ bối rối vì là một đại đội biệt lập, đơn vị trưởng phải phối hợp trực tiếp với LĐ hoặc SĐ lo liệu mọi bề.
May mắn thay, lù khù có Ông Cù độ mạng. Thiếu Tá Trần Đăng Khôi K16, Trưởng ban ba hành quân của LĐIIND.
Anh Khôi trạc trên dưới 30 tuổi, dáng người trang nhã với ống bíp havana trên tay, bụng hơi xệ, nếu nói khẳng khái không nịnh hót thì mọi điều hợp hành quân đều do Anh thiết kế. Tôi tham dự chiến dịch “lùng và diệt địch”, kế hoạch của Tướng Westmoreland và Tướng Đỗ Cao Trí. Hành quân “Toàn Thắng” vùng Tây Ninh Phước Long và Campuchia.
Tôi lạng quạng lờ quờ ngu ngơ đến nỗi Anh Khôi phải gọi tôi trình diện riêng trong hầm hành quân của LĐ (TOC). Anh nói từ tốn và chậm rãi cố cho tôi hiểu:
– Báo cáo diễn tiến hành quân, báo cáo tổn thất, báo cáo tình hình địch…v.v… anh còn quá luộm thuộm, nhất là phối hợp pháo binh ND và trực thăng võ trang. Anh nên nhớ rằng có rất nhiều cặp mắt đang nhìn vào anh và họ thèm nhỏ dãi chỗ của anh. Điều quan trọng nhất là chúng ta đang phối hợp hành quân với SĐI Không Kỵ Hoa Kỳ… chỉ một lời báo cáo của cố vấn Mỹ bên cạnh anh thì anh bị trả về đơn vị gốc của anh ngay…
Tôi yên lặng thẫn thờ ngồi nghe nhưng Anh lại tiếp :
– Thôi được… tôi nói sơ sơ rồi ngày mai bay với tôi và Thiếu Tá Tường (TĐT/TĐ2PBND)
“GAP” chữ viết tắt Ground & Air Preparation. Tức là kỹ thuật dùng pháo binh và hỏa lực không quân cùng một lúc để dọn bãi đáp (LZ) hay bãi bốc (PZ), sơ xuất hay không chính xác (độ chính xác này được tính từng giây) là pháo binh bắn rớt máy bay, hoặc máy bay nã rocket vào đầu quân bộ thì cả đám đi chỗ khác để ngồi chơi sơi nước muôn đời lục quân VN. Anh (Khôi) còn sắp xếp thời giờ tôi gặp trưởng ban bốn tiếp liệu, ban một quản trị quân số, ban hai tình hình địch v.v… để nắm vững dữ kiện trước khi lên C & C thả toán viễn thám hay trung đội trinh sát.
Như vậy trên những bước đường chập chững của hai binh chủng BCD và ND tôi đã may mắn – quá may mắn – được hai Niên Trưởng đàn anh “đỡ đầu hướng dẫn bao che” cho đến khi đủ lông đủ cánh. Nói lên lời ” biết ơn ” thì khách sáo quá, tôi chỉ xin hứa cái đầu của tôi là mũ nồi VB, hai cầu vai là Greenberet và Redhat.

Năm 1972 – Đường Vào Binh Lửa

Nhắc đến 1972 là phải nói đến “Mùa Hè Đỏ Lửa”. Đã có NT Phan Nhật Nam K18, có NT Đoàn Phương Hải K19, NT Huỳnh Văn Phú K19 viết quá nhiều rồi, lại còn thêm hàng vạn trang sách báo viết về nó bằng máu và nước mắt của tất cả quân binh chủng QL/VNCH, nên tôi chỉ gói ghém ngắn gọn những gì tôi còn nhớ, để làm nổi bật “Tình Tự VB trên những mặt trận khốc liệt nhất trong thời gian này. Có những bông hồng cho những Huynh Đệ khi nghe tin chiến thắng được tưởng thưởng vinh thăng thì cũng có những vết thưong rỉ máu không bao giờ thành xẹo cho những Huynh Đệ vừa xanh cỏ để tôi được đỏ ngực.
Tháng 3 -1972, đơn vị (ĐĐ2TSND) được triệt xuất khỏi đồn điền Memot trở về hậu cứ Long Bình chờ lệnh. Hai ngày sau lên C130 trực chỉ Kontum. Xuống phi trường “tái ngộ” ngay với NT Lân, Anh đang giữ chức vụ LĐP/LĐ81BCD vừa được triệt xuất ra khỏi vùng Tam Biên. Anh kéo tôi ra nói vội vài ba câu trước khi lên C130 về Sài gòn:
– Út… Em phải hết sức thận trọng… nhớ và áp dụng kỹ thuật tác chiến của Biệt Cách Dù để tránh tổn thất. Sư Đoàn Thép 320 của chúng nó đã áp sát Kontum với trọng pháo 130 và tăng T54 nữa đó…
Hai ngày sau cả ĐĐ được trực thăng vận ngay trên đỉnh 1049 (CC Delta) cách hơn 10Km về hướng tây CC Vỏ Định, BCH/LĐ2ND. Bị “phục kích độn thổ” ngay tức khắc. Hand by hand, Đại Úy Budard hét lên trong máy với cấp chỉ huy của hắn. Tôi lại nghe trong máy của tôi tiếng của Thiếu Tá Nguyễn Văn Thành tự là Thành Râu K19 phụ tá hành quân của LĐ từ chiếc trực thăng C & C do Đại Úy Phạm Công Cẩn K21(Trưởng Trung Tâm Hành Quân PĐ 229, Thiếu Tá Lê Văn Bút K16 PĐTrưởng ) đang vần vũ trên không vùng đồi delta :
– Út Bạch Lan… Cho tôi biết cái gì đang xãy ra!
– Đích thân chờ một chút… Tôi bị phục kích độn thổ.

Lại có tiếng réo của NT Nguyễn Trọng Nhi K20 Trưởng ban ba LĐ
– Út Bạch Lan… Báo cáo tình hình ngay… 207 đang ngồi đây chờ (207 là Đại Tá Trần Quốc Lịch LĐT/LĐ2ND)
Chờ thì chờ, tôi làm gì có thì giờ để báo với cáo. Tay đâu mà ôm hai ba cái ống liên hợp trong khi tôi và mấy ông cố vấn Mỹ đang vật lộn với… vi xi. Ném lựu đạn xuống hầm đếm chưa tới sáu thì nó quăng trở lên, thầy trò bò lăn bò càng… Mọi người sốt ruột lo lắng cho tôi, nhất là NT Thành Râu trên trực thăng C & C 24/24. NT Nhi cứ năm ba phút thì gọi hỏi ra sao rồi. NT Cẩn thì bảo :
– UBL qua tần số UHF, tôi sẽ cho biết chung quanh của UBL… UBL đang bị bao vây rồi đó. Chúng nó đông như kiến, nói với thằng CV Mỹ xin khẩn cấp trực thăng võ trang (Cobra) trang bị M79, ngồi với tôi có NT Thành, ở dưới đất có NT Nhi lo pháo rồi…
Trước áp lực của địch quân càng lúc càng nặng nề nhưng tôi cảm thấy yên tâm vì trên trời dưới đất lúc nào cũng có những ông thần hộ mạng. Những ông thần đó không ai khác hơn là những NIÊN TRƯỞNG đã một thời là “Hung Thần” hét ra lửa của khóa đàn anh. Trên trời ban ngày thì Thành Râu 19 với Công Cẩn 21, ban đêm thì Thẩm quyền Bút 16. Dưới đất thì Trọng Nhi 20 sáng trưa chiều tối thường trực trên tần số, kề bên có NT Ngọc Ngà K19 TĐP/TĐ2ND, Lê Thơm K22, Nguyễn Hữu Minh K23 ngày đêm ghìm súng chờ giặc từ ngoài bắc…zô đây…zô đây…
Hai ngày sau Delta tạm lắng dịu vì phi pháo. Ngậm điếu thuốc hớp một hớp cà phê tôi chợt nhớ đến NT Khôi. Giờ này TĐ7ND của Anh đang trên đường vào vùng cùng TĐ11ND để tăng cường với TĐ2 và TS2. Nhớ đến NT Khôi vì hôm nay tôi đã phối hợp hữu hiệu với cố vấn Mỹ và pháo binh nhẩy dù áp dụng kỹ thuật “GAP” mà NT Khôi đã chỉ dạy cho tôi hai năm về trước.
Một tuần lễ sau
– TĐ11 vào thay TĐ2 ở Charlie, cách phía bắc Delta khoảng hơn một cây số…
TĐ11ND… TĐT: NT Bảo K14, TĐP: NT MỄ K18, Ban Ba: NT Hải K19, ĐĐT113 Hùng Mập K22, ĐĐT112 Hùng Móm K22, NVN Long K23, ĐĐT111 Thinh (ĐĐP của TS2) vừa được bổ nhiệm.
– TĐ7 vào thay thế TS2 ở Delta
TĐ7ND…TĐT: NT Khôi K16, TĐP: NT Lô K18, Ban Ba: NT Em K19, ba ĐĐT nòng cốt Đăng K22, Hải K22, Cao K22, Tưởng văn Quyền K23.

Trinh Sát II được bốc về CC Vỏ Định “dưỡng sức” hai ngày dưới giao thông hào tránh pháo 130, sau đó lại được bốc thả vào Charlie tăng cường cho TĐ11. Vừa đặt chân xuống bãi đáp nằm bên cạnh sườn đồi Charlie thì NT Hải (ĐPH) K19 chờ sẵn đó rồi:
– Út theo tôi lên gặp đích thân cái đã…
Trong căn hầm tối thui với ánh đèn pin vừa đủ soi bản đồ, NT Nguyễn Đình Bảo nói :
– Út giúp cho tôi tăng cường phía bắc với Hùng Mập, phía nam có Hùng Móm, phía đông có Thinh, phía tây tương đối không lo ngại vì phải qua một khe núi sâu khỏang 100 mét…
Ba lô súng đạn lên đường gặp Hùng Mập ngồi chàng hảng dưới gốc cây bên cạnh hố cá nhân. Thằng ma cà rồng này cùng ĐĐE22 với tôi, nó là dân Bắc Kỳ di cư nên địt bố địt cụ lia chia, tôi hỏi nó :
– Đồi này tên gì vậy ?
– Đồi Bắc… Đồi bên kia (Charlie) là đồi 1515…

Tôi cho lệnh nghỉ ngơi ăn uống đồng thời ba toán viễn thám chuẩn bị sẽ đi ăn đêm… đêm nay. Thằng Hùng mập cười khình khịch trong cuốn họng, đầu lắc qua lắc lại có ý chế diễu :
– Địt mẹ…Tăng nó nằm ở dưới chân đồi mấy ngày nay, tao không hiểu sao nó đéo thèm bò lên… Nghe mày nói các toán viễn thám của mày sẽ đi ăn đêm tao tức cười… Mày ngồi đây với tao chưa chắc mày có thời giờ ăn ngày nữa nói chi ăn đêm… Chờ một chút đi! Nó đút cơm cho con ăn liền đó con ạ!!!
Đúng như lời Hùng Mập bông đùa chiều nay, đêm hôm đó ba toán VT báo cáo y chang với vài tấm ảnh T54 chụp được bằng máy hình hồng ngoại tuyến. Tôi được lệnh trở lại Charlie để qua hướng tây. Một ngọn đồi thấp hơn Charlie về phía tây khoảng 150 mét nhưng qua đó phải vượt qua khe núi đá dựng đứng sâu 100 mét. Phải mất 3 tiếng đồng hồ tòan bộ Đại Đội mới lên được đỉnh đồi vì hai tóan viễn thám đã thám sát trước. Không nghỉ ngơi được chút nào, chưa kịp bố trí quân thì bị “táp pi” ngay… Đại Úy Budard (CV TS2) hét trong máy với Đại Úy Muffy (CV TĐ11):
– Hefl..Hefl… Do or die… Do or die!
Đại Tá Mike (CV LĐ2) xen vào tần số :
– Budard! Listen to me… Calmdown… I give you somthings rightnow… Calmdown…OK…OK…
Chúng nó tràn lên như kiến, tôi hét Budard :
– Be carefull… Don’t shoot to my people back!
Năm phút sau John Paul Van (CV QĐ2) với chiếc Log và chiếc C & C của NT Cẩn cùng Đại Tá Lịch và NT Thành đã có mặt trên không phận. Lệnh của ĐT Lịch:
– UBL… Step by step Romeo-Juliet… You understand what I mean?
– I got it!

Tôi áp dụng “rút lui nhẩy cóc” vì rút lui đồng loạt là bị tràn ngập ngay, mặc cho cấp trên điều động thế nào tôi không “quởn” nghĩ tới, chỉ thấy sau lưng của tôi là một biển lửa với tiếng gầm thét của phản lực cơ Hoa Kỳ giống như trong phim “We are the soldier”. Bom napal.
Bỏ lại hai toán VT và hơn 20 HSQ-BS. Một số chết tại chỗ một số bị thương nặng nhẹ. Thôi đành xin lỗi các bạn. Không phải tại anh cũng không phải tại em, tại trời xui khiến nên chúng mình… xa nhau!

Mình cùng thức giữa đêm gọi rừng cùng thức
Lửa đạn thù đốn ngã từng thân cây
Xương với thịt nơi tận cùng mơ ước
Còn thấy mặt trời là còn thấy ngày mai

(Dấu giày chinh chiến – Trạch Gầm)

Vietnam War

Ngày hôm sau TS2 được bốc ra khỏi Charlie sau một đêm cùng TĐ11 nằm vắt giò lên miệng hầm nghe tiếng bom rơi từ hai pass B52 cách Charlie chừng 300 mét. Điều này xảy ra đã phá lệ quy định, duy nhất chỉ ở Charlie vì khoảng cách an toàn cho B52 tối thiểu phải 1000 mét. Tôi ngồi trên chiếc trực thăng Mỹ cuối cùng rời Charlie, không một vẫy tay chào, không một lời giã từ “Đồi Bắc” nơi đó có Hùng Mập E22, “Đồi 1515” nơi đó có các NT thân yêu của tôi mà chỉ cách đây hai tuần lễ ăn nhậu mệt nghỉ tại CLB-TĐ11ND… NT Bảo, NT Mễ, NT Hải, Hùng Móm, Thinh…

Hai ngày hôm sau số phận Charlie kết thúc, để người Anh đáng kính của CC Nguyễn Huệ Long Bình có tên “Người ở lại Charlie” qua giòng nhạc xót xa tiếc nuối của Nhật Trường cùng bao nhiêu anh em bạn bè khác.
“Anh nằm xuống…không bạn bè, không có ai, không có ai đời đời ru Anh ngũ vùi trong cánh rừng già chỉ có loài chim thôi”
Tưởng như vậy là xong, nhưng có bao giờ Nhẩy Dù biết đến hai chữ “chấm hết”, chỉ trừ phi nhắm mắt ngủ giấc ngủ nghìn thu. Có lệnh LĐ2ND được Galaxy C5 tại phi trường Pleiku không vận về Sài gòn khẩn cấp để “trên đường ra Quảng Trị…” Trước khi rời khỏi Kontum, QĐ2 “cân hồ” xử dụng ND theo kiểu vơ vét cú chót. TĐ7 và TS2 lại được có vé “trực thăng” của Thiếu Tá Lê Văn Bút K16 và Đại Úy Phạm Công Cẩn K21 PĐ 229 “tham quan” đỉnh Chupao trước khi về phi trường Pleiku. Lại một lần nữa, ngó qua ngó lại, ngó lên ngó xuống sao mà Đàlạt không zầy nè. NT Lô18 cùng Đăng 22, Hải 22 đằng vân hạ thổ ngay trên đỉnh Chupao, NT Khôi 16, NT Em 19 cùng Cao 22 “tam bộ nhất… Bắn” xuôi nam, UBL nhẩy xuống phía tây nam dưới chân đồi. NT Cẩn (C&C) ban ngày, NT Bút ban đêm. Mạnh ai nấy lo trong tình huống tứ bề thọ địch giông giống như Quan Vân Trường đang đi trên Hoa Dung Lộ trong khi Triệu Tử Long múa trường bản trên đỉnh Chupao. Rồi nhiệm vụ nào cũng mission accomplished.
Đứng sắp hàng chờ lên C5 (lần đầu tiên ND được không vận bằng C5 của Mỹ) ở phi trường Pleiku, từ thầy đến trò, từ anh xuống em nhìn nhau với ánh mắt không nói nên lời vì đả bỏ lại sau lưng bao nhiêu đồng đội cùng thành phố Kontum với giòng sông PoKo đang dậy sóng, có cô sơn nữ phà ca mang gùi đi đổi muối tủm tỉm cười.

Đường Vào Quảng Trị

Có thể ví von là Phái Đoàn Đà Lạt du ngoạn Quảng Trị !!!.
LĐ2ND là mũi dùi chính trên đường chiếm lại cổ thành Đinh Công Tráng. Thành có dạng hình vuông. Sông Thạch Hãn bao bọc phía tây uốn quanh một phần phía bắc. Đông là Làng Tri Bưu, Hạnh Hoa Thôn nơi đóng quân của BTL SĐ304 CSBV, phía nam là nhà thờ La Vang và ngã ba Long Hưng.
Phái đoàn du ngoạn của Đà Lạt gồm có:
TĐ5ND: NT Hiếu K14, NT Quyền K16, NT Chí K20, TĐSĩ K21, NTViệt K23
TĐ7ND: NT Khôi K16, NT Lô K18, NT Em K19, ba ĐĐ nòng cốt Đăng, Hải, Cao K22, TV Quyền K23
TĐ11ND: NT Mễ K18, NT Thành K19, NT Hải K19, Hùng Móm K22, NVN Long K23
Tăng cường:
TĐ6ND: NT Đỉnh K15, NT Tùng K19, Lý Văn Phúc K23
Hai Biệt Đội 81BCD dưới quyền chỉ huy của NT Lân K17.

Phái đoàn du ngoạn này không gọi là “Phái đoàn Đà Lạt” thì phải gọi là phái đoàn gì đây?
TĐ7+TS2 đi bằng xe “Ngựa” của công ty LĐI KỴBINH vào Long Hưng
TĐ5+TĐ11 đi máy bay của air VN đến làm lễ ở nhà thờ La Vang
Hai mươi bảy (27) ngày đêm phái đoàn được đón tiếp bằng pháo bông liên tù tỳ rực rỡ không thua gì đêm pháo bông Tết Tây ở Time Square New York, chỉ có điều trớ trêu là phái đoàn thưởng lãm pháo bông dưới giao thông hào hay hố cá nhân ngập nước. Chỉ ăn uống cầm chừng vì đã no bụng với 130ly xào tỏi ớt, 122ly hầm với SA7, gỏi T54 trộn với PT76. Một kỷ niệm khó quên. Khi tôi đã xâm nhập vào được Quận châu thành Mai Lĩnh, nín thở ém quân chờ TĐ7 còn đang khựng lại ở ngã ba Long Hưng, đêm hôm sau nửa đêm về sáng, Sông Lô TĐP một mình với hai HSQ mang máy vượt một đoạn đường gần một cây số để bắt tay với TS2 trong khi chiến xa của VC đang tuần tiễu trên đoạn đường này. Khóa 18 ôm Khóa 22 cười khằng khặc:
– Mạ mi, ta không ngờ mi mò vô tới đây.
– Chuột mà… niên trưởng! (Huy hiệu TS Dù là con Hải Sư tác giả là NT Cứ Thế Hoài K14.. nhưng khi in ra giống con chuột y chang, lại có ba tia sét màu đỏ trước miệng nên “tụi nhỏ” chọc quê là con chuột học máu)
Khi vào Tri Bưu, từng bước từng bước thầm… mò mẫm lên Hạnh Hoa Thôn tìm người tình bắc kỳ 304 (SĐ Điện Biên), tôi bị nó tạt một trái át xít B41 vào mặt tưởng trở về trình diện NT Bảo ở charlie rồi, cũng may chỉ ngủ một giấc “dăm ba phút trở về chốn cũ…” và nhận được tiếp viện khẩn.. trà rượu, cam táo của Tố Quyên K16, Minh Hiếu K14 gọi vấn an và cho biết UBL sẽ có ngay “Silver Star & V” vào vài ngày tới.
Vì “Danh Dự, Trách Nhiệm, Tổ Quốc”…. mà đàn anh đàn em cùng một trường Mẹ… rủ nhau lao vào những cuộc chơi bằng máu và nước mắt. Tôi đã mất đi một NT Tùng K19, một thằng bạn cùng khóa Hùng Móm K22, một đàn em NVN Long K23… Còn bao nhiêu nữa đã bị loại ra khỏi vòng chiến làm sao mà nhớ hết để kể lại ra đây ?
Có rất nhiều “Cây Viết có tầm cỡ” mô tả lại Kontum, An Lộc và Quảng Trị với nhiều công sức truy tầm nghiên cứu trên tài liệu sách báo, nhưng chắc không diễn đạt hết những cực kỳ man rợ tàn khốc của cái sống và cái chết trên chiến trường. An Lộc là Tử Thủ. Quảng Trị là Tử Chiến. Một là thủ hai là công, hai cái khác biệt nhau nhiều lắm. Cho nên dù là TQLC hay ND, BĐQ, 81BCD, Bộ Binh, Thiết Giáp, Không Quân… đã có không biết bao nhiêu đứa con yêu của trường Mẹ nói riêng và của Tổ Quốc nói chung đã một mai rơi rụng như chiếc lá lìa cành dưới những tràng “pháo bông” và tiếng xích sắt của những “xe hoa” không tương nhượng của bọn khát máu đồng bào và anh em cùng sinh ra một bọc Âu Cơ. Cớ chi giờ đây phải so bì hơn kém, công tội, hay dở… khi trò chơi bằng máu của hằng triệu người VN máu đỏ da vàng đã kết thúc.
Thua cuộc hay thắng cuộc? Tôi còn nhớ trong Đệ Nhất Thế Chiến khi Danh Tướng FOX đi ngang ngôi mộ của Napoleon có ghé lại chào và viết một câu trên bia:
“Công danh sự nghiệp của một con người không phải là lúc khởi đầu mà là lúc kết thúc…”
Hay câu viết của NT Lâm Quang Thi:
“Chúng ta thua một trận chiến, chứ chưa phải thua một cuộc chiến…”.

7799845404_a45d092852_c

Trải qua bao thế sự thăng trầm, sau nửa đời người một phần hai thế kỷ, ngày nay kẻ còn người mất, kẽ giàu người nghèo, kẻ sang người hèn có khác gì nhau khi đã mang chung một giòng máu “Võ Bị”, cùng tung cánh dù lộng gió khỏi cửa phi cơ (ND), cùng nhẩy ào ra khỏi lòng trực thăng (BĐQ) hay nhẩy ùm xuống bờ biển nông lõm bõm lội vào bờ trước họng súng đang chờ của cọng nô (TQLC), hay lắc cánh “né đạn” dày đặc phòng không mà không biết hông, đuôi của mình lủng thủng lỗ đạn (KQ) hay đang ngồi trên pháo tháp chiến xa chợt nghe tiếng cà xịch cà xịch của SA7 đang ngoằn ngoèo lao tới vội phóng mình xuống đất (TG)…v.v và v.v…

Năm mươi năm rồi có khi nào Thầy giở sổ
Ngồi điểm danh lại… mấy đứa học trò xưa
Những đứa học trò đi vào khói lửa
Vắt tương lai trong bom đạn mịt mờ

(Trạch Gầm)

Quân trường chỉ có đổ mồ hôi, nhưng chiến trường đổ tới ba thứ: mồ hôi, máu và nước mắt. Các cấp Tướng lãnh, các Đại Niên Trưởng thì…thì…đổ mồ hôi “hột” nhiều hơn, bởi… “Nhất Tướng Công Thành…” cũng phải lau giọt lệ khi nghe tin một khóa đàn em hay một học trò của mình vừa nằm xuống, hay vừa bị mất một quận một tỉnh nào đó. Không biết giọt mồ hôi hột đó có nóng hơn giọt máu đào hay không?!

“Nỗi nhớ ngập tràn qua ly rượu
Ngồi mênh mang tưởng lại nẻo đường về
Đường Kontum bỏ lại sau lưng bao niên trưởng?
Vào An Lộc nằm xuống mấy kẻ “đồng môn”?
Ra Quảng Trị chôn vùi bao thân bách chiến?
Đoạn đường nào đốt cả quãng trời xanh?
Màu xanh đó…
Màu xanh của chiếc áo dài Võ Bị
Màu gợi nhớ…
Niên Trưởng Niên Đệ trên khắp nẻo chiến trường”


Út Bạch Lan K22
Tháng Giêng 2014

Stem Cell Fraud: A 60 Minutes investigation—CBS News

Vài Hình Ảnh Tập Văn Nghệ—Đoàn Phụ Nữ Lâm Viên

DSC02827aDSC02829aDSC02831aDSC02834a

DSC02842aDSC02857aDSC02858aDSC02863aDSC02872aDSC02873aDSC02874aDSC02877aDSC02879aDSC02890aDSC02894aDSC02898aDSC02839DSC02837aDSC02895a

Y Học và Đời Sống – Tế Bào Gốc – Stem Cells – Stammzelle—Quê Hương Media




Stem Cells and the Future of Medicine – Research on Aging—UCTV

Ly Rượu Mừng—Hợp Ca Asia

Ly Rượu Mừng

::: Phạm Đình Chương :::

Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi
Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi
Người thương gia lợi tức
Người công nhân ấm no
Thoát ly đời gian lao nghèo khó

(á a a a)
Nhấp chén đầy vơi
Chúc người người vui
(á a a a)
Muôn lòng xao xuyến duyên đời

Rót thêm tràn đầy chén quan san
Chúc người binh sĩ lên đàng
Chiến đấu công thành
Sáng cuộc đời lành
Mừng người vì Nước quên thân mình

Kìa nơi xa xa có bà mẹ già
Từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa
Chúc bà một sớm quê hương
Bước con về hòa nỗi yêu thương

(á a a a)
Hát khúc hoan ca thắm tươi đời lính
(á a a a)
Chúc mẹ hiền dứt u tình

Rượu hân hoan mừng đôi uyên ương
Xây tổ ấm trên cành yêu đương
Nào cạn ly, mừng người nghệ sĩ
Tiếng thi ca nét chấm phá tô thêm đời mới

Bạn hỡi, vang lên
Lời ước thiêng liêng
Chúc non sông hoà bình, hoà bình
Ngày máu xương thôi tuôn rơi
Ngày ấy quê hương yên vui
đợi anh về trong chén tình đầy vơi

Nhấc cao ly này
Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do
Nước non thanh bình
Muôn người hạnh phúc chan hoà

Ước mơ hạnh phúc nơi nơi
Hương thanh bình dâng phơi phới

Hát Cho Ngày Sài Gòn Quật Khởi—Nhiều Ca sĩ

Hát Cho Ngày Sài Gòn Quật Khởi

::: Nguyệt Ánh :::

Hỡi những người con của mẹ Việt Nam!
Ngay trong đô thành hoặc đang sống nơi các thôn làng
Từ động ruộng khô hay góc đê, từ từng trại giam trên đất quê
Từ khắp bốn phương trời tận cùng thế giới

Hỡi những người con của mẹ Việt Nam!
Thấy chăng quê người từng lớp sống tranh đấu tuôn tràn
Tràn từ vùng Đông Âu – Bá Linh, tràn về tận Nga Sô – Bắc Kinh
Tràn cuốn riết vô thần Mác Lê tan tành

ĐK:
Đòi lá phiếu tự do, đòi phố cũ đường xưa!
Khắp quê hương cháy bùng lửa thiêng tranh đấu
Đòi tiếng nói người dân, giành tấc đất nhà nông
Nơi nơi đã vang rền lời gọi non sông!

Hỡi những người con của mẹ Việt ơi!
Sau cơn mưa rồi ngày sẽ sáng tươi ánh mặt trời
Hẹn cùng bình minh xua bóng đêm, đòi Sài Gòn xưa cho phố quen
Rộn những bước chân về tự do công lý!

Lớp lớp người đi có bà mẹ quê
Nương theo chân cầu gạt nước mắt gượng vẫy tay chào
Mẹ chào đàn con nơi xứ xa, hẹn chào đàn con trên đất cha
Đoàn kết đấu tranh đòi nước non sơn hà

Hãy nói cùng nhau về một niềm tin!
Quê hương thanh bình toàn dân sống no ấm yên lành
Hàng triệu bàn tay vun đất cha rợp trời tự do muôn sắc hoa,
Ngàn tiếng hát câu hò rộn vang trong gió

Muốn nước Việt Nam Dân Chủ Tự Do!
Muốn có nhân quyền và bác ái trên khắp cõi đời
Đồng một nhịp tim em với anh, hợp cùng toàn dân ta đấu tranh
Từ dốc núi gập ghềnh đến nơi thị thành

Thiệp Mời Tham Dự Dạ Tiệc Tân Niên 2014 Mừng Xuân Giáp Ngọ—Hội Võ Bị Bắc Cali

ThiepXuanGiapNgo1

(mời click vào thiệp để phóng lớn)

ThiepXuanGiapNgo2

(mời click vào thiệp để phóng lớn)

2013 America’s Got Talent: Kenichi Ebina

Người Lính Không Cầm Súng—Anh Trương K23

Người Lính Không Cầm Súng

::: Dzuylynh :::

Ca khúc viết tưởng nhớ anh linh ca nhạc sĩ Việt Dzũng

Buổi sáng mùa đông buốt giá tha hương 
Thấy một hạt sương sa xuống giữa trời 
Nghe tiếng đàn chợt đứt ngang cung
Thung lũng hoàng hoa lặng lẽ vô cùng… 


Tôi tiếc em người anh hùng Việt Dzũng 

Tôi thương em người nhạc sĩ tha hương 
Cánh chim Bách Việt luân lạc muôn phương 
Giọng hát từ nay đi vào cõi vô thường… 

Việt Dzũng không còn nữa! Đứa con yêu của tổ quốc đã ra đi 

Việt Dzũng không còn nữa! Vừa mới bỏ ta đi … 
Người Lính Không Cầm Súng đã buông đàn xuôi tay 
Vũ khí là lời ca, quân trang là nốt nhạc, ba lô nặng tình non nước 
Đã miệt mài hành quân bất kể tháng ngày. 
Việt Dzũng không còn nữa! Người Da Vàng lưu vong! 
Người thương binh không số quân, không thẻ bài 
Người Lính Không Cầm Súng, không tượng đài vinh quang 
Nhưng trong tim bao người vẫn nhớ mãi tên em 
Tội nghiệp đôi nạng gỗ, từ nay bơ vơ một mình không còn theo em nữa 
Sẽ không còn theo em nữa, để in dấu chân tròn trên khắp nẽo đường tha hương…  

Tôi nguời lính già một thời đánh mất giang san nay nghe tin em không còn nữa. 
Đêm Cali mùa đông thêm lạnh giá 
ngồi buồn một mình thương nhớ em, đồng đội chung chiến tuyến đã ra đi mãi mãi

Việt Dzũng không còn nữa…
Em chỉ vừa theo hồn thiêng tử sĩ, non sông 
Ôm đàn rong chơi hát ca vang vọng đỉnh trời… 
Và em cũng bỏ lại tôi với vô vàn thương tiếc xót xa 
Người đã xa từ đây! Chưa kịp nói lời giã từ, chưa kịp về ViệtNamSàiGòn 
Để ngẫng cao đầu cùng nhau đi dưới Quốc, Quân kỳ 
Cho nước mắt da vàng lăn trên Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tung bay! 
Việt Dzũng! Người Lính Không Cầm Súng! 
Việt Dzũng, người lính không cầm súng!
Tổ quốc khắc ghi công! 
Người đã xa từ nay, đã ngủ say trên vùng địa đàng 
Nhưng tiếng nhạc lời ca muôn đời vẫn còn đó 
Vẫn còn đó, mãi ngân vang… mãi ngân vang… giữa muôn trùng… 

San Jose, Bắc California Dec.23.2013.
Dzuylynh

Happy New Year

25

Món Ăn Ngày Tết

Bánh Chưng1
Bánh Chưng2
Bánh Chưng Gấc
Bánh Tét
Bánh Tét Chuối
Bánh Tét Chuối Thái
Cà Muối
Cà Pháo Muối
Cách Muối Đồ Chua
Chả Chay
Chả Cốm
Chả Lụa Gà
Chả Quế
Dưa Chua
Dưa Hành Chua
Dưa Món1
Dưa Món2
Giá Hẹ Muối Sổi
Giò Heo Hầm Măng Khô
Giò Huế
Giò Lụa
Giò Thủ 
Nem Chua
Nem Chua Huế
Nem Chua Thủ Đức
Nem Ham Chua
Thịt Đông 1
Thịt Đông 2
Thịt Đông 3 (english)
Thịt Kho Nước Dừa 1
Thịt Kho Nước Dừa 2 
Thịt Kho Tiêu
Thịt Kho Trứng Cút

Trứng Muối

Vịt Nấu Măng (Măng Tươi)
Vịt Nấu Măng Khô

Các Món Kẹo Mứt:
Kẹo Đậu Phọng 1

Kẹo Đậu Phọng 2 (Peanut Brittle)
Kẹo Gương
Kẹo Mè Vừng
Mứt Dừa Non
Mứt Gừng
Mứt Gừng Dẻo

Mứt Rau Câu
Mứt Sen Huế
Ô Mai Cam Thảo

Happy New Year & Xuân và Tuổi Trẻ—Diễm Liên

Happy New Year

::: Abba :::  Agnetha Fältskog, Björn Ulvaeus, Benny Andersson, Anni-Frid Lyngstad

Lời Việt:

ĐK: Happy New Year, Happy New Year. Nào bạn ơi hãy ngân lên khúc ca tươi vui. Chúc cho nhau những câu yêu thương 1 năm mới an lành. Happy New Year, Happy New Year. Nào cùng nhau hát vang lên Happy New Year. Tết nơi nơi, hãy nắm tay nhau chờ giây phút giao thừa. Tết cho mọi người…

1. Xin chúc cho mọi nhà cùng người thân hân hoan đón xuân. Năm cũ đi, năm mới sang, đón thêm bao tin vui nơi nơi. Chào năm mới gió xuân an lành, rộn ràng bao câu ca thắm tươi, ai cũng vui cứ đón xuân, chúc năm nay an khang mọi nhà.

2. Xin chúc cho ông bà và mẹ cha được luôn sống lâu. Vui đón xuân bên cháu con. Bé thơ đang mong bao lì xì. Ngày đầu năm ai cũng vui sum vầy cầu tình duyên mình đi lễ chùa. Trong nắng xuân, chim én bay, khắp nơi nơi muôn hoa khoe tươi… gió xuân chan hoà tiếng reo ca…

3. Xin chúc cho mọi nhà cùng người thân hân hoan đón xuân. Năm cũ đi, năm mới sang, đón thêm bao tin vui nơi nơi. Ngày đầu năm ai cũng vui sum vầy, cầu tình duyên mình đi lễ chùa. Trong nắng xuân chim én bay khắp nơi nơi muôn hoa khoe tươi… gió xuân chan hoà tiếng reo ca…

Xuân và Tuổi Trẻ

::: La Hối :::

Lời Việt:

Ngày thắm tươi bên đời xuân mới,
Lòng đắm say bao nguồn vui sống.
Xuân về với ngàn hoa tươi sáng,
Ta muốn hái muôn ngàn đóa hồng.

Ngày thắm tươi bên đời xuân mới,
Lòng đắm say bao nguồn vui sống.
Xuân về với ngàn hoa tươi sáng,
Ta muốn luôn luôn cười với hoa .

Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời,
Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng vui reo
Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm
Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời xuân thắm tươi

Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời,
Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng reo
Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm
Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời xuân tươi

Vui sướng đi cho đời tươi sáng,
Vui sướng đi cho lòng thêm tươi,
Ta hát ca đón mừng xuân mới,
Ta hát ca cho lòng thêm hăng hái

Hát vang lên đời ta thắm tươi,
Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa
Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca
Hát vang hòa lòng thêm hăng hái

Hát vang lên đời ta thắm tươi,
Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa
Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca,
Xuân tưng bừng…

Ơn Đời Chứa Chan—Tràm Cà Mau

chiew01

Tuổi già, buổi sáng thức dậy, nghe gân cốt đau rêm mà mừng, vì biết mình còn sống. Đại ý viết như vậy, trong một cuốn sách Mỹ mà ông Tư đọc được, làm ông thấm thía cái hạnh phúc lâng lâng của từng sớm mai khi vừa tỉnh giấc. Bạn bè cùng trang lứa với ông, nhiều người đã về với Diêm Vương khi còn trẻ măng, vì cuộc tương tàn khốc liệt dài ngày trên quê hương. Nhiều người khác gục ngã trong trại tù vì đói khát, bệnh tật, mồ hoang vùi cạn. Một số khác nữa, vì khao khát tự do mà chôn thân dưới đáy biển, hoặc chết khô giữa rừng sâu. Không ít người còn lại, tử thần cũng đã đón mời vì bạo bệnh, khi tuổi năm sáu mươi. Phần ông vẫn còn dai dẳng sống sót cũng là ân huệ trời ban, không vui hưởng tháng ngày, cũng uổng lắm sao!
Ý nghĩ đó làm ông mỉm cười sung sướng. Ông vẫn trùm thân trong chăn ấm. Tội chi mà dậy sớm cho mệt. Mỗi khi nghe tiếng khởi động máy xe từ hàng xóm vọng qua trong buổi tinh sương, ông càng vui sướng hơn, vì không còn phải vùng dậy giữa đêm đen, lặn lội đi kiếm cơm hàng ngày như mấy gã trẻ tuổi ở cạnh nhà. Về hưu rồi, mỗi tuần hưởng bảy ngày chủ nhật, bảy ngày thảnh thơi. Hết áp lực của công việc hàng ngày, không phải lo lắng bị thất nghiệp khi kinh tế khủng hoảng xuống dốc. Khoẻ re.
Cứ nằm trùm chăn ấm nghe nhạc mềm văng vẳng ru đưa, phát ra từ cái radio nhỏ, có khi ông chợp thêm được một giấc ngủ ngắn ngon lành. Ngủ chán thì dậy. Bước xuống giường, dù khớp xương sưng đau, đi khập khễnh ông cũng thầm cám ơn cái chân chưa liệt, còn lê lết được. Chưa phải nằm dán lưng vào giường như một số người bất hạnh khác. Những kẻ này mà nhích được vài bước cà thọt như ông, thì chắc họ cũng sướng rân người. Ông thầm bảo, có thêm được một ngày để sống, để vui, để yêu đời. Bệnh hoạn chút chút, thì phải mừng, chứ đừng có nhăn nhó than vãn ỉ ôi.

Mỗi khi đánh răng rửa mặt, ông lầm thầm: “Mình sướng như vua rồi, có nước máy tinh khiết để dùng. Giờ nầy, cả thế giới, có hơn một tỉ người thiếu nước để nấu ăn, để tắm giặt và nhiều tỉ người khác không có nước sạch, phải uống nước dơ bẩn.” Dù cái bàn chải đánh răng đang ngọ ngoạy trong hàm, ông cũng ư ử hát ca. Khi áp cái khăn tẩm đầy nước lên mặt, ông cảm được cái mát lạnh và niềm sung sướng chứa chan đang lan tỏa chạy khắp người. Ông biết đang được ân sủng của trời đất ban cho trong tuổi già. Ông cứ nhớ mãi thời đi tù Cộng Sản, mỗi ngày chỉ có được một lon nước chừng một lít, để rửa ráy tắm giặt. Chừng đó thôi, mà cũng xong việc. Khi ấy, thấm cái khăn ướt lau khắp người, nghe mát rượi, đã đời, và khi còn lại một phần nước cặn đen ngòm dưới đáy lon, cầm đổ lên đỉnh đầu, sướng đến rên lên được.

Ngồi lên cái bồn cầu êm ái, nhà cầu sạch sẽ, trắng toát, thơm tho, không vướng một chút mùi vị hôi hám, đèn đóm lại sáng trưng, có nhạc văng vẳng từ radio, ông cầm cuốn sách thưởng thức chữ nghĩa của “thánh hiền”, tư tưởng của Đông Tây. Không bao giờ ông quên cùng giờ phút nầy, có hơn ba tỉ nhân loại không có cầu tiêu để làm cái chuyện khoái lạc thứ tư. Có người phải ra đồng lồng lộng gió, mà làm chuyện “nhất quận công, nhì ị đồng”. Phải gấp gấp cho xong chuyện, không nhẩn nha được, vì hai tay phải múa lia lịa hất ra đàng sau, để xua đuồi lũ ruồi đồng đang vo ve “oanh tạc”. Xong việc, may mắn lắm thì có lá chuối khô mà lau chùi, còn không thì dùng đất cày, đá cục, nắm cỏ, que nhánh cây tươi, khô. Ông cứ nhớ thời làm việc ở quận lị, chỉ có nhà tiêu lộ thiên, hai tấm ván bắt ngang qua một hầm cầu lộ thiên, nắng xông hơi phân người lên nóng hừng hực rát cả mặt, bên dưới giòi bọ lúc nhúc lổm nhổm làm thành một tấm màn trắng-ngà chuyển động. Có con gà ở đáy hầm, nó đang thưởng thức ngon lành món giòi bọ, thấy ông xuất hiện bất thần, sợ hãi hoảng hốt đập cánh bay lên kêu quang quác và vung vãi ‘ám khí’ khắp trong không gian, làm ông cũng khiếp viá, ôm đầu phóng chạy dài. Nghĩ đến chừng đó thôi là ông đủ cảm được cái sung sướng đang có ngay bây giờ. Ngồi thật lâu, đọc cho xong mấy trang sách, mới nhởn nhơ rời phòng.

Ông Tư tự đãi một bình trà nóng, một ly cà phê thơm, rồi nấu nồi cháo gạo tẻ đặc rền ăn với cá kho mặn. Dọn ra bàn, đèn vàng soi một khoảng ấm cúng. Ông thong thả vừa hớp nhâm nhi, vừa ăn từng muỗng cháo, chất gạo béo tạo vị giác đi qua trong cổ họng. Ông lầm thầm: “Ngon, cao lương mỹ vị cũng không bằng”. Ông thường ngâm nga hai câu thơ:

“Vợ cũ, chó già, tô cháo nóng.
Ba nguồn thân thiết dạt dào thương”.

Mắt ông dán vào trang thơ đang cầm trên tay, gật gù thưởng thức ý lời hoa gấm. Ông trầm mình vào những giòng thơ, tim xao xuyến xúc động mênh mang. Thỉnh thoảng ông dừng lại, và nói nhỏ cho chính ông nghe: “Tiên trên trời cũng chỉ sướng và thong dong như thế này là cùng”. Ông nhớ đến cái thời “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa”, buổi sáng bụng đói meo, vác cuốc đi làm lao động tay chân nặng nhọc, ráng uống một bát nước lã để cầm hơi và đánh lừa cái bụng đang sôi sồn sột. Bây giờ được như thế nầy, phải biết cám ơn ân sủng của trời ban cho. Biết bao nhiêu tỉ người trên thế giới này mơ ước được có một buổi sáng thảnh thơi và no ấm như ông mà không được nhỉ?
Nhìn xuyên qua cửa phòng ngủ, ông thấy bà vợ nằm ngủ giấc yên bình, lòng ông dạt dào niềm thương. Bà đã cùng ông mấy mươi năm dắt dìu nhau trong phong ba bão táp của giòng đời nghiệt ngã. Đã chia sẻ ngọt ngào cũng như đắng cay của một thời khói lửa điên đảo. Giờ này, may mắn vẫn còn có nhau trong cuộc đời, thương yêu thắm thiết, nhường nhịn nâng đỡ chăm sóc ngày đêm. Không như những cặp vợ chồng già khác, cứ lục đục gây gỗ nhau, tranh thắng thua từng li từng tí, làm mất hạnh phúc gia đình. Ông thương bà biết an phận thủ thường, không đứng núi nầy trông qua núi nọ. Ông thấy bà hiền lành và có trái tim đẹp như thánh nữ. Ông muốn vào phòng, hôn bà lên trán, nhưng ngại làm vợ mất giấc ngủ ngon buổi sáng. Ông lại cám ơn trời đã đem bà buộc vào đời ông. Ông cười và nhớ câu nói của một nhà văn nào đó: “Đời sống không thể thiếu đàn bà, nhưng sống được với một người đàn bà không phải dễ.”

Ông Tư ra vườn. một mảnh đất nhỏ trồng vài cây hoa, hương thơm thoang thoảng, có tiếng chim kêu đâu đó líu lo vọng lại. Mấy đoá hoa sặc sỡ còn đọng sương đêm lóng lánh. Nắng mai ấm áp phả lên da thịt ông, tạo thành một cảm giác dịu dàng, êm ái. Ông vươn vai, xoay người trong thế thể dục chậm, xương sống được thư giãn kêu răng rắc, đã đời. Hít thở và phất tay chừng mười lăm phút cho máu huyết lưu thông. Loại thể dục nầy đã giúp ông bớt được những cảm mạo thông thường, ông tin vậy.
Ông Tư thay áo quần để đi ra đường. Cầm cái áo lành lặn bằng vải tốt trên tay, ông thường nhớ đến thời đi tù, khâu bao cát làm áo, rách tả tơi, không đủ che gió lạnh thấu xương của núi rừng. Thế mà cũng có nhiều tù nhân khéo tay và nghịch ngợm, khâu bao cát thành bộ đồ lớn, đủ ba mảnh, và làm luôn cả cái “cà vạt”, mang vào trông cũng sang trọng như đi ăn đám cưới. Nhớ lại thời đó mà rùng mình. Còn sống sót, và đến được đất nước tự do này, cũng là một điều mầu nhiệm lạ lùng. Ông Tư đi ra đường, xe cộ vùn vụt qua lại liên miên. Lề đường rộng, phẳng phiu, sạch sẽ. Bên kia là giao điểm của hai xa lộ, các nhánh cầu cao đan uốn éo chồng chất lên nhau, vòng vèo trên không, như những nùi rối. Ông Tư thầm cám ơn tiền nhân đã đổ sức lực, mồ hôi, tài nguyên khai phá và xây dựng nên những tiện nghi nầy cho ông nhảy xổm vào hưởng dụng, mà không ai có một lời ganh ghét, tị hiềm.
Ông, từ một trong những nước lạc hậu nhất của hành tinh nầy, bị chính quyền cuả xứ ông bạc đãi, kỳ thị, kềm cặp và lấy hết các tự do cơ bản. Đến đất nước này, ông được bình đẳng, có công ăn việc làm hợp với khả năng, con cái ông được đến trường, học hành thành tài, có nghề nghiệp vững chắc và sống với mức trung lưu. Ông cảm thấy còn nợ quê hương mới nầy quá nhiều thứ, từ tinh thần đến vật chất, mà biết không bao giờ trả lại được một phần nhỏ nào. Ông Tư vừa đi bộ vừa ca hát nho nhỏ.
Một người cảnh sát cao lớn dềnh dàng đi ngược đường chào ông, ông chào lại bằng lời cám ơn đã giữ gìn an ninh cho dân chúng sinh sống. Người cảnh sát cười và nói đó là bổn phận, vì lương bổng của ông ấy được trả bằng thuế của dân chúng, trong đó có ông. Ông Tư thấy trong lòng bình an, ông không làm điều gì phạm pháp, thì không sợ ai cả. Ông đọc trong báo, thấy có những xứ, dù không làm gì sai quấy cả, cũng bị cảnh sát giao thông chận lại đòi tiền, nếu không cho tiền, thì bị quy kết đủ thứ tội mà mình không có.

Nắng chiếu hoe vàng cả dãy phố của một ngày thu, ông Tư bước đi mà lòng rộn rã. Gặp ai cũng chào, cười vui vẻ. Nghe ông chào hỏi nồng nhiệt, mọi người đều vui theo. Thấy một ông cụ mặt mày đăm đăm rầu rĩ đi ngược đường, ông Tư lớn tiếng:
“Chào cụ? Có mạnh khỏe không? Hôm nay trời nắng đẹp quá!” Ông cụ trả lời qua loa: “Tàm tạm, chưa chết! Chán cái mớ đời.” Ông Tư nói to: “Việc chi mà chán đời cho mệt cụ ơi. Chưa chết là vui lắm rồi. Cụ có biết là chúng ta đang sung sướng phước hạnh, tội chi phí phạm thời gian để buồn nản?” Ông cụ thở dài: “Ai cũng có nhiều việc âu lo! Đời đâu có giản dị! À, nầy, mà hình như ông đau chân, bước đi không được bình thường? Thế thì vui nỗi gì? ” Ông Tư cười lớn: “Vâng, tôi đau chân, nhờ đau chân mà tôi thấy được niềm vui hôm nay lớn hơn, vì còn đi được, bước được, chứ chưa phải nằm nhà. Cụ ơi, nếu lo âu mà giải quyết được những khó khăn, thì nên lo. Nhưng nếu lo âu, mà không giải quyết chi được, thì hãy vui lên, cho đỡ phí phạm ngày tháng trời cho” Ông cụ già lắc đầu bỏ đi.
Ông Tư xà vào ngồi trên ghế đá mát lạnh của công viên dưới tàng cây có bóng nắng lung linh. Nhìn bọn trẻ con chơi đùa la hét lăn lộn trên bãi cát, ông vui lây với cái hồn nhiên của chúng. Bên kia đồi cỏ, có đôi nam nữ nằm dưới gốc cây, kê đầu lên tay nhau, tóc đổ dài óng ánh, thỉnh thoảng vang tiếng cười rúc rích. Đất nước nầy ấm no và thanh bình quá, sao có nhiều người còn kêu ca đời sống khó khăn? Phải chăng những kẻ này chưa biết an phận, muốn được nhiều hơn điều đang có, đang đủ. Không thấy được phước hạnh là lỗi tại họ. Ông dong tay bắt vài tấm lá rơi đang quay cuồng trong gió và lấy bút ghi lên mặt lá mấy giòng thơ vừa thoáng qua trong trí để ca ngợi cuộc đời. Thấy bãi cỏ êm mát, ông nằm dài, những vòng tròn sáng màu vàng rải rắc trên mgười ông. Gió hiu hiu mát từ hồ nước vờn qua làm mơn trớn thịt da. Ông Tư rút từ túi quần một cuốn sách nhỏ có nhan đề “14 ngàn điều làm nên hạnh phúc”. Tác giả tập sách nhỏ nầy, thấy đâu đâu cũng là hạnh phúc tràn đầy. Vấn đề là cảm nhận được cái sung sướng, cái hạnh phúc đang có. Từ việc đặt chân lên một tấm thảm mềm êm ái, đến việc cắn một trái ngọt chín mọng trong miệng, đến mơ mộng được hát trên bục một hộp đêm, nghe một lời nói dịu dàng yêu thương…
Hạnh phúc và sung sướng cảm nhận được từ những điều rất nhỏ nhặt, đơn sơ, tầm thường nhất trong sinh hoạt hàng ngày. Không cần phải là ôm chặt người yêu trong vòng tay, cũng chẳng phải vật nhau lăn lộn trên giường, cũng không cần đến việc cầm trong tay cái vé số trúng độc đắc, hoặc làm chủ được một tòa lâu đài sang trọng… Ông nghĩ, chắc sẽ có người cho tác giả tập sách nầy là kẻ “lạc quan tếu”. Nhưng thà lạc quan tếu hơn là bi quan.
Đời nầy, có nhiều người đắm mình trong hạnh phúc, mà cứ tưởng đang ngụp lặn trong bể khổ. Hoặc đang được phước hạnh mà không biết và xem thường, chỉ khi mất đi, hay đã trôi qua, mới biết, thì đã quá muộn màng.

Nắng đã xông hơi nồng nóng, ông Tư đón chuyến xe buýt ra về. Cái vé xe cho người già rẻ rề, chỉ bằng một phần ba vé bình thường. Ông nói lời cám ơn tài xế, và thấy mang ơn những người cùng đi xe công cộng nầy, vì xem như họ đã gián tiếp gánh một phần tiền vé cho ông.
Về nhà, bà Tư đã dọn sẵn cơm trưa, mời ông rửa ráy cho sạch sẽ mà ra ăn. Thấy ly nước chanh muối, ông cầm uống, chất nước ngọt ngào mằn mặn chua chua, ngon lành đi qua cổ họng. Ông nhìn vợ với ánh mắt thương yêu và nói lời cám ơn cho bà vui. Chưa ăn, mà thấy bát canh bông bí nấu tôm đã biết ngon. Những món ăn thanh đạm này, với ông, còn ngon hơn sơn hào hải vị.
Ăn xong, còn chút cơm thừa, bà Tư bỏ vào chén, cất vô tủ lạnh, không dám đổ đi, vì sợ phí phạm của trời. Bà nhắc câu nói của ông: “Ngay giờ khắc nầy, trên thế giới có hơn năm trăm triệu người đang đói rã, không có một miếng gì đề ăn, và có hơn vài tỉ người ăn chưa no bụng, và nhiều tỉ người khác quần quật ngày đêm, cũng chỉ mong có đủ no mà thôi.” Đã từng đói, nên ông bà không dám phí phạm thức ăn.
Ông Tư mừng vì ăn còn thấy ngon miệng, không như một số người khác, ăn gì cũng như nhai đất sét, không muốn nuốt, vì nhạt miệng, mất vị giác. Một số người khác còn tệ hại hơn nữa, họ không còn ăn bằng miệng được, mà ăn bằng bụng, nhờ ống dẫn thức ăn nối với dạ dày, như đổ xăng cho xe hơi.

Ông Tư ngồi vào bàn mở máy vi tính lướt mau tin tức thế giới biến động. Đôi khi thấy gía thị trường chứng khoán tụt dốc xuống thấp, làm nhiều nhà bình luận lo ngại. Nhưng ông Tư cười, ông chẳng thèm để ý, không cần quan ngại chi cả. Chứng khoán lên hay xuống, cũng thế thôi. Ông có lo ngại hay quan tâm cũng chẳng thay đổi được gì. Với số tiền hưu khiêm tốn, và cách ăn tiêu trong khả năng tài chánh, ông bà Tư chưa bao giờ thấy thiếu thốn cái gì. Có một ông bạn khoe rằng nay đã thành triệu phú. Bà Tư đùa và hỏi, triệu phú thì khác người không là triệu phú cái gì? Ông bạn lúng túng ấp úng không biết phải trả lời ra sao. Nhưng ông bà Tư chắc chắn rằng, họ ít tiền, nhưng được sung sướng, đầy đủ hơn nhiều người giàu triệu phú khác.
Ông Tư rà mắt qua các tin tức và các biến cố mới nhất. Thật là tuyệt diệu và thần kỳ. Chuyện vừa xảy trong giờ trước, đã được tường thuật ngay. Dạo một vòng tin tức xong, ông quay qua mở vi-thư của bạn bè. Có những người bạn xa cách hàng ngàn dặm, mấy chục năm nay chưa gặp lại nhau, mà thư từ qua lại liên miên, tưởng như gần gũi trong gang tấc. Tha hồ hàn huyên tâm sự. Tình cảm qua lại thân thiết chứa chan. Nhờ máy vi-tính, khi viết, tha hồ bôi xoá tẩy sửa lung tung, mà không cần phải xé tờ nầy, viết lại tờ kia, vô cùng tiện lợi. Thư viết xong, chỉ cần một cái nhấp con chuột, bạn ông nhận được ngay tức thì. Không cần phải nhờ bưu điện chuyển đi có khi cả tuần mới đến. Hàng chục lá thư của bạn bè khắp nơi trên thế giới chuyển đến ông đủ điều hay, lạ, nhiều bài thuốc hiệu nghiệm, trăm bản nhạc du dương, ngàn hình ảnh tuyệt vời của các thắng cảnh thiên nhiên, các đoạn phim ngắn đủ thể loại của nhiều vấn đề khác nhau. Ông cám ơn khoa học kỹ thuật tiến bộ, đem thế giới mênh mông lại gần gũi trong không gian và cả thời gian.

Mỗi khi nghe tin một người già bệnh hoạn qua đời, ông Tư mừng cho họ thoát được thời gian đau yếu sống không chất lượng. Nhiều người nằm liệt vài ba năm, không sống, không chết. Còn có những kẻ phải cưa tay cưa chân. Ông vẫn thường mong sau này, nếu được chết, thì chết mau chóng, yên lành, khỏi qua thời gian bệnh hoạn lâu ngày.
Có một bạn già mỉa mai, cho ông Tư là “kẻ tự sướng” ông chỉ cười và nói: “Thà tự sướng hơn là tự khổ”
Ông Tư thường nghĩ rằng, ông đã và đang được quá nhiều phước hạnh của trời ban, nhiều ân nghĩa của nhân loại, xã hội, nhiều tình thương của gia đình, bạn bè, người quen và cả chưa quen. Ông thấy sung sướng hạnh phúc. Ông tội nghiệp cho những người suốt đời than van, nắng không ưa, mưa không chịu, và tự bôi đen ngày tháng đẹp đẽ của họ, và dìm đời vào bất mãn, khổ đau./.

Tràm Cà Mau

Nghệ sĩ Asia & SBTN tưởng nhớ Nhạc sĩ Việt Dzũng—SBTN




Khủng bố người tị nạn về Việt Nam tại phi trường Tân Sơn Nhất

 

Ho Chi Minh The Man and The Myth—CLS Video

Việt Dzũng hát bài “Khi tôi chết, hãy đem tôi ra biển”

Nam Lộc nói về sự ra đi của nhạc sĩ Việt Dzũng

 
CaoPhoVietDzung 
 
 
NL&VD
 
Dĩ nhiên sự ra đi bất ngờ của nhạc sĩ Việt Dzũng là một mất mát rất lớn lao đối với tôi khi mà người bạn đồng hành của mình trong suốt hơn 30 năm qua trên con đường văn nghệ, vận động cho nhân quyền và tranh đấu cho tự do, dân chủ là nhạc sĩ Việt Dzũng đã không còn nữa. Tuy nhiên tôi thương anh ít hơn là thương những người quý mến anh còn ở lại trên cõi đời này, trong đó có tôi. Mặc dù đã phải ra đi ở độ tuổi còn trẻ, nhưng suốt hơn 50 năm qua, Việt Dzũng đã sống thật trọn vẹn và thật đầy đủ với những gì anh muốn làm cùng những điều anh muốn thực hiện. Sống với lý tưởng, với lương tâm và đem tâm sức cùng tài năng của mình để phục vụ cuộc đời.
 
Vì sức khỏe không được tốt cho nên Việt Dzũng cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều bất trắc có thể xẩy ra. Và có lẽ cũng vì thế nên khi có những biến chuyển về bệnh trạng, anh đã ra đi thật nhanh chóng, thật thản nhiên, chỉ để lại bao đau đớn, xót xa cho những người thương mến anh đang còn sống. Điển hình là chưa đầy 24 tiếng đồng hồ kể từ khi tin về sự ra đi của anh được loan truyền đã gây sự xúc động và bàng hoàng cho rất nhiều người. Hầu như điện thoại, text và email của tôi đã tràn ngập lời nhắn của những người thân hoặc những người chưa bao giờ tôi quen biết. Quý vị đã gọi từ khắp mọi nơi trên thế giới kể cả từ VN với những lời chia sẻ, nhắn gửi chân thành và những giọt nước mắt thiết tha dành cho Việt Dzũng.
Một trong những điều may mắn và hân hạnh trong cuộc đời của tôi, là được đứng bên cạnh một người mà tôi luôn luôn ngưỡng mộ và quý mến từ bao năm qua cũng như được hoạt động cùng anh trong nhiều lãnh vực. Nếu không có Việt Dzũng ở bên cạnh, nếu không có Việt Dzũng cố vấn, an ủi, khuyến khích thì chắc tôi đã không hoàn thành được những gì mà mình muốn và đã thực hiện.
Việt Dzũng đã ra đi, nhưng tinh thần và lý tưởng phục vụ cho tha nhân, cho quê hương đất nước cùng dòng nhạc của anh vẫn còn tồn tại và sẽ sống mãi trong lòng những người thương mến anh. Tôi chỉ buồn một điều là từ nay sẽ không còn ai chọc phá mình trên sân khấu hay trước mặt khán thính giả nữa. Thằng em tôi nó đang ngủ thật bình yên!
Nam Lộc, December 21, 2013
Một mùa Giáng Sinh buồn!

Vài Hình Ảnh Phiên Họp Khoáng Đại 2013 Của Hội Võ Bị Bắc Cali—Vũ Thế Khanh K20

HopKhoangDai.15.12.13

HopKhoangDai.15.12.13.1

HopKhoangDai.15.12.13.13

HopKhoangDai.15.12.13.2

HopKhoangDai.15.12.13.5

HopKhoangDai.15.12.13.11

HopKhoangDai.15.12.13.12

HopKhoangDai.15.12.13.7

HopKhoangDai.15.12.13.3

HopKhoangDai.15.12.13.6

HopKhoangDai.15.12.13.17

HopKhoangDai.15.12.13.4

HopKhoangDai.15.12.13.10

HopKhoangDai.15.12.13.9

HopKhoangDai.15.12.13.8

HopKhoangDai.15.12.13.15

HopKhoangDai.15.12.13.19

HopKhoangDai.15.12.13.14

HopKhoangDai.15.12.13.16

HopKhoangDai.15.12.13.18

HopKhoangDai.15.12.13.20

HopKhoangDai.15.12.13.24

HopKhoangDai.15.12.13.21

HopKhoangDai.15.12.13.23

HopKhoangDai.15.12.13.22

Mất Sài Gòn lãnh đòn của đảng—Uyển Thi

https://phunulamvien.org/wp-content/uploads/2013/12/2572e-30-04-1975-danlambao.jpg

Kể từ lúc Sài Gòn thất thủ
Việt Nam ơi sầu rũ sợi buồn
Triệu người phải sống tha phương
Triệu người cải tạo tan xương trong tù.
Trai xuất khẩu di cư lao động 
Gái lấy chồng kiếp sống ngoại bang
Ba miền cơ cực lầm than
Cha già không đất đồng hoang bạc mầu.
 
Đảng bán nước đỏ ngầu bô xít
Rừng tây nguyên đang chết từng ngày
Nhọc nhằn mắt mẹ lệ cay
Chờ con xa xứ đong đầy nhớ thương.
 
Nhóm lợi ích trung ương đấu đá
Dân lại thêm nghiệt ngã khốn cùng
Thuế nhà thuế đất thuế nương
Thuế người nghệ sỹ thuế thằng cu li.
 
Dân đói khổ phải đi ra biển
Bắt cá tôm tìm kiếm miếng ăn
Bị thằng bốn tốt bạn vàng
Bắt đòi tiền chuộc khổ càng khổ thêm.
 
Trong bĩnh cực gọng kìm cộng sản
Dân lầm than chán nản tột cùng
Người tìm đến nỗi sầu chung
Người tìm cái chết để đừng khổ đau.
 
Đừng tuyệt vọng chuyện đâu còn đó
Anh em ơi đảng đỏ giết người
Vùng lên nước Việt Nam ơi
Cứu cha cứu mẹ thoát đời khổ đau.
 
Hãy xiết lấy tay nhau giữ nước
Ta đồng lòng sánh bước tiến lên
Cứu đàn em trẻ yếu hèn
Cứu người con gái chồng bên nước ngoài.
 

10 Điều Tuyệt Đối Không Đưa Lên Internet—Kim Anh

Với cuộc sống hiện đại cùng thời đại số hóa, dường như mạng xã hội là một món ăn không thể thiếu trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Đó như là một ngôi nhà thứ hai nơi mọi người có thể gửi gắm, chia sẻ tâm tư, tình cảm, khó khăn, quan điểm sống… Tuy nhiên, không phải ai cũng lường trước được những rắc rối có thể xảy đến khi thể hiện mọi suy nghĩ của mình qua các facebook  cá nhân. Có những ai đang theo dõi bạ̣n trên Facebook? Sếp/ cấp trên, kẻ quấy rầy, các đại lý lớn, và thậm chí cả các công ty bảo hiểm đang quét các hồ sơ trên Facebook để thu thập thông tin. Cũng có những báo cáo cho biết rằng tin tặc đã tấn công tài khoản Facebook để giả mạo nhậ̣n dạng cá nhân của chủ tài khoản.Ngay cả khi bạn bảo vệ thông tin cá nhân bằng cách thiết lập tài khoản ở chế độ chỉ bạn bè “Friends Only”, bạn vẫn có nguy cơ kết bạn với những người mà bạn hầu như không quen biết hoặc chưa bao giờ gặp mặt. Vậy những thông tin nào mà bạn không nên công khai? Hãy cùng đọc bài viết dưới đây để biết chi tiết về những gì mà bạn nên giữ cho riêng mình trên Facebook.

1. Ngày sinh và nơi sinh của bạn

Có thể bạn rất muốn nhận được những lời chúc tốt đẹp từ bạn bè trên Facebook trong ngày sinh của mình, nhưng bạn nên suy nghĩ kĩ trước khi công khai ngày sinh của mình trên Facebook. Beth Givens, giám đốc điều hành của Privacy Rights Clearinghouse chỉ ra rằng việc tiết lộ ngày sinh chính xác trên Facebook tương đương với việc bạn đang giao thông tin bảo mật an ninh tài chính của mình cho kẻ trộ̣m. Hơn nữa, các nhà nghiên cứu tại Carnegie Mellon gần đây đã phát hiện ra rằng họ có thể tái tạo thông tin bảo mật an sinh xã hội của một cá nhân dựa trên ngày sinh và nơi sinh của người đó. Bạn không nhất thiết phải loại bỏ hoàn toàn thông tin về ngày sinh trên Facebook của bạn, bạ̣n có thể nhậ̣p một ngày gần với ngày sinh thực sự trên Facebook.

2. Số điện thoại cùng địa chỉ nhà bạn

Chia sẻ những thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ liên hệ… không phải là ý hay khi công khai trên mạng xã hội. Ngay cả khi bạn nghĩ rằng mình có thể tin tưởng người bạn online của mình thì cũng không nên ngây thơ trao thông tin cá nhân cho người đó.
1
Chia sẻ những thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ liên hệ… không phải là ý hay khi công khai trên mạng xã hội.
Hiện nay, trên Facebook có nhiều trang buôn bán online, và nhiều người tin tưởng tới mức sẵn sàng công khai số điện thoại, địa chỉ nhà riêng… để được giao hàng tận nơi. Điều đáng nói, những comment này để dưới dạng public và ai cũng có thể tìm được. Cách đơn giản và an toàn hơn là nhắn tin riêng hoặc chỉ cho địa chỉ nơi làm việc để nhận hàng. Hơn nữa, đã có nhiều trường hợp, kẻ trộm sử dụng Facebook để tìm kiếm mục tiêu khi những người dùng này công khai họ đã rời khỏi căn nhà. Do vậy, tốt nhất là bạn không bao giờ nên công khai thông tin cá nhân trên mạng internet.

3. Những chuyến đi xa rời khỏi nhà

Theo nhà tư vấn Ron Lieber của tờ New York Times, bạn không nên cậ̣p nhật trạ̣ng thái đề cập đến những chuyến đi xa mà bạn phải rời khỏi nhà của mình trong thời gian dài. Những trạng thái kiểu này sẽ là thông điệp gửi tới những người “bạn bè” không đáng tin của bạn rằng căn nhà của bạn hiện không có ai trông nom. Bạ̣n có thể cậ̣p nhật trạ̣ng thái kiểu này kèm với thông điệp tới những “bạn bè” trên rằng nhà bạn đang được trang bị một bộ̣ chuông cảnh báo hoặ̣c một chú chó bảo vệ.
2
Cập nhật trạng thái về những chuyên đi của bạn có thể tạo thành một thông điệp gửi tới bọn trộm.

4. Check-in liên tục

Chức năng check-in được nhiều người yêu thích đến mức lạm dụng. Đi ăn, ra ngoài siêu thị, đi xem phim, đi làm hay đi học… nhất cử nhất động đều được “báo cáo” lên Facebook. Điều này chỉ làm những kẻ xấu lợi dụng và gây ảnh hưởng đến bạn. Ví dụ, biết được bạn đang check-in ở một nơi rất xa, không có ở nhà, kẻ trộm có thể lợi dụng điều đó để đột nhập nhà bạn.
3
Check-in liên tục trên facebook không phải là một ý hay.

5. “Khoe” thành tích bất hảo

Chất chứa những bí mật thật khó chịu, và nhiều người chọn cách “xả” nó trên trang cá nhân vì nghĩ rằng chẳng ai thèm đếm xỉa đến chúng. Bạn có biết rằng những status như: “vừa lấy món hàng không bị tính tiền ra khỏi siêu thị”, “mới chạy vượt đèn đỏ”, “trốn được vài đồng tiền thuế”… rất được người khác lưu tâm. Người sử dụng lao động đang có xu hướng lướt qua các trang mạng xã hội để xác định người thuê, và họ rất khó chịu khi nhân viên của mình có cuộc sống không chuẩn mực.Một nghiên cứu thực hiện năm 2011 ước tính rằng 8% các công ty sa thải một ai đó do “lạm dụng” của các phương tiện truyền thông xã hội.

6. Thông điệp mang tính cá nhân riêng tư

Bạn đang yêu, và tình yêu thật tuyệt vời. Nhiều bạn cho rằng khoe người yêu, người thương lên Facebook để bạn bè “chứng nhận” tình cảm là một điều nên làm. Như vậy người yêu sẽ tin tưởng hơn và có bạn bè “làm chứng” thì khó chia tay hơn. Nhưng Facebook không phải là nơi để trưng bằng chứng tình yêu đó vì không nhiều người thật sự quan tâm. Họ thậm chí khó chịu vì Facebook bị “ô nhiễm” bởi những hình ảnh thân mật, thậm chí có thể vài người đang âm thầm muốn tìm cách chia rẽ tình cảm của hai bạn.Nếu ai đó thật sự quan tâm bạn, họ sẽ biết bạn hạnh phúc như thế nào với những thông điệp đơn giản và vài hình ảnh dễ thương mang tính biểu tượng như cái nắm tay trên phố, hai ly cocktail dựa vào nhau…7. Chuyện công việc, đồng nghiệpCho dù bạn có dùng biện pháp bảo mật đến đâu, thì những chuyện về công việc và đồng nghiệp luôn dễ khiến bạn bị mất việc nhanh nhất. Đồng nghiệp của bạn luôn có “tai mắt” khắp mọi nơi cho dù bạn có kết bạn với họ trên mạng xã hội hay không. Môi trường làm việc không lớn, nên chỉ cần bạn bóng gió, người trong cuộc vẫn có thể hiểu bạn nói gì. Cách tốt nhất là giữ kín hoặc chia sẻ trong group cá nhân mà thôi.
4
Cho dù bạn có dùng biện pháp bảo mật đến đâu, thì những chuyện về công việc và đồng nghiệp luôn dễ khiến bạn bị mất việc nhanh nhất.
8. Chuyện gia đình hay ảnh những đứa con của bạn
Khi bạn nói những chuyện không hay liên quan đến gia đình, bạn cũng gián tiếp làm xấu mặt bản thân. Bên cạnh đó, mạng xã hội còn là một miền đất rộng rãi để bạn có thể khoe ảnh gia đình và những đứa trẻ của mình, nhưng nếu bạn là một trong số 40% người dùng không được hạn chế truy cập thì những bức ảnh của bạn sẽ được mọi người  biết đến. Đó là một thực tế buồn, tuy nhiên có rất nhiều người có mưu đồ xấu cũng sử dụng Internet như một hình thức trục lợi cho bản thân và biết đâu bạn hay con cái mình sẽ rơi vào cái bẫy này. Chính vì vậy, hãy hạn chế post hình ảnh của gia đình hay con cái, hoặc để chế độ riêng tư là những cách hay tránh rủi ro cho những người thân yêu của bạn.
5
Khi bạn nói những chuyện không hay liên quan đến gia đình, bạn cũng gián tiếp làm xấu mặt bản thân.
9. Cảm xúc tiêu cực
Người khác có thể vui lây với bạn, và cũng có thể bị ảnh hưởng bởi cảm xúc tiêu cực của bạn. Không ai thích đọc những dòng status sầu não, u buồn, trong khi nguyên nhân khiến bạn buồn có khi chỉ là những chuyện vặt vãnh.
10. Không gian trong nhà
Khoe người lạ không gian trong nhà của bạn là một điều cực kỳ không nên. Biết đâu có kẻ đang đợi bạn vắng nhà để “đột nhập”, khi bạn vô tình tiết lộ không gian trong nhà có nghĩa là tạo điều kiện thuận lợi để cho người khác nảy sinh ý đồ xấu.
Kim Anh tổng hợp

Chúc Mừng Giáng Sinh—Merry Christmas—Joyeux Noël

Mời click vào links dưới đây để thưởng thức nhạc Giáng Sinh:

www.lmstflorida.com/?197   Email Giáng Sinh (Như Ly)

www.lmstflorida.com/?192   Cây Thông Noël (Lmst)

www.lmstflorida.com/?198   Mùa Noël Cuối Cùng (Lmst)

www.lmstflorida.com/?471   Cứ Mỗi Độ Noël Về (Lmst)

www.lmstflorida.com/?470   Christmas Wishes (Lmst)

 

www.lmstflorida.com/?820   Jesus Est Ne’ (Theophile Gautier) 

www.lmstflorida.com/?821   Noël dans la nuit sereine (Victor Hugo)

www.lmstflorida.com/?825   Can anyone explain the glow of Christmas? (Anonymous)

www.lmstflorida.com/?458   Mừng Con Chúa Ra Đời (Lmst)

www.lmstflorida.com/?824   Though this may be our last Christmas (Anonymous)

 

www.lmstflorida.com/?181   Giáng Sinh Huyền Diệu (Lmst) 

www.lmstflorida.com/?823   Christmas Isn’t Easy For Apart (Anonymous Author)

www.lmstflorida.com/?194   Dư âm Noël (Nhu Ly)

www.lmstflorida.com/?195   Noël Tim (Nhu Ly)

www.lmstflorida.com/?196   Anh Sao Giang Sinh (Nguyen Do)

www.lmstflorida.com/?199   Giang Sinh (Tuong Vi)

www.lmstflorida.com/?822  Hong an Thien Chua diep trung the gian (NHTan)

www.lmstflorida.com/?827  Cay Giang Sinh (TVT1053)

www.lmstflorida.com/?828  Thien Chua Giang Tran (TVT1053)

www.lmstflorida.com/?191  Giang Sinh Tha Huong (Nguyen Van Thang)

www.lmstflorida.com/?151  Thien than vut nhanh nhu anh sao (Nguyen Do)

www.lmstflorida.com/?468  Homeless Christmas (Tieu Bao)

www.lmstflorida.com/?460  Ta Ao Dem Noël (Nguyen Van Nhon)

www.lmstflorida.com/?462  Tinh Yeu Giang Sinh (Trong Binh)

www.lmstflorida.com/?463  Tinh Yeu Giang Sinh 2 (Thuy/Huyen)

www.lmstflorida.com/?461  Noël Mien Vien (Nguyen Van Nhon)

www.lmstflorida.com/?829  Mon An Tinh Yeu Dem Noël (Vo Danh)

www.lmstflorida.com/?193  Giang Sinh Ky Niem (Nguyen Van Thang)

www.lmstflorida.com/?465  Dao Dai Noël (Nguyen Dinh Hoai Viet)

www.lmstflorida.com/?466  Dem Noël Nam Do (Nguyen Dinh Hoai Viet)

 

www.lmstflorida.com/?467  Gan Giang Sinh Goi Nho (Viet Duong) 

www.lmstflorida.com/?469  Den Giang Sinh trong rung Chuong Thien (NTMinh)

www.lmstflorida.com/?830  Mung Giang Sinh va Nam Moi (Vo Dinh Tien)

www.lmstflorida.com/?831  Mung Giang Sinh va Nam Moi 2 (To Nguyen)

www.lmstflorida.com/?1095 Mung Giang Sinh Vui (Nguoi Xu Van)

 

www.lmstflorida.com/?1097 Kinh chuc mung dem Giang sinh hanh phuc (Ng.Bong) 

www.lmstflorida.com/?1098 No-en Nay Nho No-en Xua (Nguyen Bong)

www.lmstflorida.com/?1099 Mung Giang Sinh (Nguyen Hoang Linh)

www.lmstflorida.com/?1100 Vong Co Huong (Duc Hung)

www.lmstflorida.com/?1105 Lien khuc Mung Giang Sinh Vui (4 thi huu)

www.lmstflorida.com/?200   Dem Hong An (Do Huu Tai)

www.lmstflorida.com/?1274 Chua Vi Nhan The (Thuong Anh)

www.lmstflorida.com/?1275 Chua Rai Tinh Thuong (Nguyen Ha)

www.lmstflorida.com/?1276 Mung Chua Giang Sinh (Uyen Thuy Lam)

www.lmstflorida.com/?1277 Dem Cuc Thanh (Nguyen Hoang Linh)

www.lmstflorida.com/?1278 Chúa Giáng Sinh (Vĩnh Hồ) 

www.lmstflorida.com/?1280 Vinh Danh Thiên Chúa (Tô Anh)

www.lmstflorida.com/?1281 Đêm Thánh (Nguyên Bồng)

www.lmstflorida.com/?1101 Giáng Sinh Nơi Quê Người (Hàn Thiên Lương)

www.lmstflorida.com/?206    Season’s Greetings (Lmst)

 

www.lmstflorida.com/?1105 Lien Khuc Mung Giang Sinh Vui (4 Thi Huu)

www.lmstflorida.com/?464   Lien Khuc Tinh Yeu Giang Sinh (Trong Binh/Thuy Uyen)

www.lmstflorida.com/?178   You Are So Blessed (Anonymous Author)

www.lmstflorida.com/?768   To All My Friends (Anonymous Author)

www.lmstflorida.com/?205   Happy New Year (Lmst)

 

www.lmstflorida.com/?103   To My Parents, Thank You! (Susan Polis)

www.lmstflorida.com/?46     A Taste Of Heaven (Lmst)

www.lmstflorida.com/?1261 Ta On Dang Toi Cao (Nguyen Hoang Linh)

www.lmstflorida.com/?1240 Ta On Chua (Thuong Anh)

www.lmstflorida.com/?105   Chi Mot Lan Thoi (Y-Nga)

 

www.lmstflorida.com/?1479   Ta Voi Ta (Huu Hien)

www.lmstflorida.com/?1480   Mung Giang Sinh (Duong Quan)
www.lmstflorida.com/?477     Bonne et Heureuse Anne’e (Minh Ho & Minh Ho Dao)
www.lmstflorida.com/?178     You Are So Blessed (Anonymous Author

Dead by China—Peter Navarro & Greg Autry

 

Bản dịch Việt ngữ:

 
 

Chết bởi Trung Cộng—Hồ Phú Bông

Cách đây khoảng hai năm chúng tôi ghé lại tiệm thực phẩm chó mèo để mua cho cô nàng chó cưng của chúng tôi mấy bọc thực phẩm nhỏ, loại chó ưa thích, để dễ dạy chúng (treat foods). Lúc chọn lựa chỉ so sánh giá cả, rẻ thì mua, không quan tâm đến nơi sản xuất vì nghĩ đấy ‘chỉ là chuyện chó mèo’!  Hơn một tuần sau cô chó bỗng rụng vài mảng lông và da ở khu vực đó có vẻ sần sùi như bị lác!  Lại ‘rất vô tư’ đi mua thuốc chống ngứa đem về.  Cũng nghĩ là cô nàng bị bịnh ngoài da chi đó rồi sẽ khỏi thôi, vì chúng tôi chăm sóc rất chu đáo!  Thế nhưng những ngày kế tiếp tình trạng đã không khá hơn mà da chỗ khác cũng có triệu chứng không tốt!  Đến lúc đó chúng tôi mới đem gói treat food ra xem lại. Made in China!  
 
Từ chuyện nhỏ đó của con chó, chúng tôi bắt đầu tự cảnh giác 3 chữ Made in China! 
Ấy thế mà trước khi ngồi gõ những dòng nầy, tôi thử nhìn quanh trong nhà, liệu chúng tôi đã lặng lẽ khuân về bao nhiêu thứ Made in China?  Thật ngạc nhiên, có ‘vô số’.  Từ đồ dùng đến thực phẩm, kể cả tủ quần áo cũng không thoát khỏi, mà nếu kể ra đây chắc cũng tốn nhiều dòng!
Điều ngạc nhiên nhất là cái hộc đựng muỗng đũa!  Có ít nhất cũng hơn 10 đôi muỗng plastic và đũa tre chưa đụng tới, còn nguyên trong bọc giấy Made in China.  Như vậy thì số muỗng đũa đã dùng rồi quăng đi, hiển nhiên không phải là ít!   Mà số muỗng đũa đó lại từ nhà hàng Việt Nam(!) cung cấp, do chúng tôi mua ‘food to go’!
Ai dám bảo số đũa tre là không bị ngâm trong hóa chất độc hại để chống ẩm, mốc hay cong vẹo?
Như vậy thì dù đã ‘tự cảnh giác’ nhưng chúng tôi vẫn ‘tự sát’ một cách vô tình!
Đọc quyển Death by China của đồng tác giả Tiến sĩ Peter Navarro và Giáo sư Greg Autry, bản dịch của Tiến sĩ Trần Diệu Chân vừa mới phát hành, để thấy rằng những cái chết đã xảy vô cùng êm ái, không một tiếng động!  Những cái chết đó phải chăng chỉ xảy ra cho một số người?  Không, thưa không đơn giản như thế!  Đấy là cái chết tiệm tiến đang diễn ra cho cả nhân loại, trên toàn thế giới mà chế độ Trung Cộng đem đến!
Nội dung sách như một cuốn cẩm nang được dẫn chứng bằng luận cứ khoa học mà có thể tra cứu để tìm hiểu căn nguyên bệnh trạng cho cả nhân loại, do sản phẩm độc hại của một chế độ bất chấp sinh mạng con người!  Và, đặc biệt là sự tàn phá môi trường sống của địa cầu!  Với 326 trang viết, 12 trang hình ảnh dẫn chứng, cộng thêm 90 trang phần tiểu luận đặc biệt Những vấn đề Trung Quốc của dân tộc Việt Nam của dịch giả Trần Diệu Chân, Tiến sĩ Kinh tế University of California at Santa Cruz.
Tựa đề bản dịch tiếng Việt là Chết bởi Trung Quốc là chính xác nhưng mang tính hàn lâm.  Còn tôi, đơn giản hơn, cụ thể hơn, thay vì dùng Trung Quốc để chỉ một đất nước, một dân tộc, tôi dùng Trung Cộng, như tựa đề bên trên, để nói về bản chất của chế độ cộng sản, một chế độ đã và đang còn gây tai ương cho toàn thế giới!
  
Sách gồm 16 chương, mỗi chương cô đọng một vấn đề. 
Thí dụ Chương II:  Chết vì thuốc độc Trung Quốc.  Hóa chất Melamine, Heparin.  Chương III:  Chết vì hàng tồi Trung Quốc.  Những hồ sơ kinh hãi về an toàn sản phẩm.  Công ty cao su Zhongce ở Hàng Châu qua mặt pháp lý Hoa Kỳ về chất lượng vỏ xe gây tai nạn giết người.  Chương V: Chết vì bị thao túng tiền tệ.  Công nhân Hoa Kỳ khó thể cạnh tranh hiệu quả với công nhân Trung Quốc.  Vì không thể cạnh tranh khi tỷ giá đồng Mỹ Kim với đồng Nhân dân tệ (Yuan) bị thao túng!  Chương VII: Chết bởi Rồng thực dân.  Thực dân Trung Quốc tại Phi Châu, Châu Mỹ La tinh, cung cấp sản phẩm giết người và đổ rác độc hại.  Chương IX: Chết vì gián điệp Trung Quốc tràn ngập trong mọi lãnh vực.  Chương XIII:  Trung Quốc nói dối ngay trong Hiến pháp của họ “Công dân nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do diễn hành và biểu tình” (Điều 35)…
Tác phẩm là một tài liệu sống động, cụ thể.  Là kết quả công sức của hai tác giả sau hai năm nghiên cứu, viếng thăm, phỏng vấn tại nhiều thành phố, nhiều công xưởng ở Trung Cộng.  Sách được phát hành đúng 22 năm ngày xảy ra biến cố Thiên An môn (1989-2011) và bộ phim Death by China cũng đã được trình chiếu ra mắt tại Pasadena, Nam California ngày 17/8/2012. 
Hai tác giả cũng như sách đều đang bị cấm tuyệt tại Trung Cộng. 
Là tác phẩm chính trị nhưng không khô khan như thường nghĩ!  Trái lại, có thể nói đây là một tác phẩm vô cùng lôi cuốn đối với người không liên quan đến bất cứ sinh hoạt chính trị nào, như tôi! 
Bây giờ, thử đi vào chi tiết một chương.  Chương nói về những việc rất đỗi bình thường trong đời sống hàng ngày mà hiếm khi chúng ta để ý. 
Xin trích vài đoạn trong Chương II, từ trang 39 – 54:
“Chết vì thuốc độc Trung Cộng*
 “Trong tủ lạnh chúng ta, Trung Quốc là nước xuất khẩu lớn nhất về Thủy sản cho Hoa Kỳ, cung cấp then chốt về thịt gà và xuất khẩu trà đứng thứ 3 trên thế giới.  Những nông gia Trung Quốc cũng cung cấp 60% nước táo đặc, 50% tỏi và những số lượng đáng kể về mọi thứ từ lê và nấm đóng hộp đến mật ong thường và mật ong chúa.
Về dược phẩm, Trung Quốc là nơi sản xuất 70% penicillin của htế giới, 50% aspirin và 33% Tylenol.  Các công ty dược phẩm Trung Quốc cũng chiếm lĩnh nhiều thị trường thế giới về kháng sainh, enzyme, amino acid, thuốc bổ.  Thậm chí, Trung Quốc còn chiếm lĩnh đến 90% thị trường thế giới về vitamin C, đóng vai tròhàng đầu trong việc sản xuất vitamin A, B12 và E, bên cạnh những thành tố gốc trong các thuốc multivitamins” (trg 39-40)
“Một ví dụ như 10% các nhà hàng Trung Quốc đã sống nhờ cái gọi là “dầu phế thải” (Gutter Oil) dùng làm dầu nấu ăn.  “Gutter Oil” là loại dầu cặn bã đã sử dụng được vớt lên từ những ống cống hôi thối của các nhà hàng, có chứa rất nhiều độc tố gây ung thư gan có tên là “aflatoxinmold”.  Những bọn vớt dầu cặm bã Trung Quốc bán nó ngay tại cửa sau của nhiều nhà hàng với giá bằng 1/5 giá của dầu đậu nành hay đậu phọng mới.  Bên cạnh chứng ung thư gan, chất dầu cặn bã nầy và đủ loại thức ăn vụn trong đó có thể gây chết bất đắc kỳ tử cho những ai bị dị ứng” (trg 40-41)
“Melamine – kẻ sát nhân hàng loạt của Trung Cộng*
“Mặc dù loại dầu cặn bã tuy thấy tởm, nhưng không ăn thua gì so với cách giết người hàng loạt của những kẻ sát nhân Trung Quốc bằng chất độc melamine… Melamine thực sự là một hóa chất có giá trị – khi nó không được lén lút bỏ vào thức ăn.  Tổng hợp nó với Formaldehyde để chế ra nhựa melamine..  có thể sử dụng melamine như chất làm chậm cháy, phân bón, hay chất siêu plastic để làm bê tông có sức đề kháng cao.  Nhưng nếu cho melamine vào thức ăn để cho gà, chó mèo, sữa, hay sữa bột trẻ em thì nó phá hủy hai trái thận nhanh hơn bất kỳ thứ gì khác.  Nhưng tại sao bọn gian thương “tim đen” của Trung Quốc lại cho melamine vào trong thực phẩm?  Đó là vì số lượng nitrogen cao trong melamine sẽ làm tăng chỉ số chất đạm (protein).  “Sự giả mạo protein của Trung Quốc” như thế nhằm đánh lừa những nhân viên kiểm tra thực phẩm về mức độ protein trong thức ăn.  Vì melamine rẻ hơn protein rất nhiều…” 
“Trung Cộng* giết người bằng chất Heparin”
“Heparin là một hoạt chất chống đông máu rất phổ thông trong những vụ giải phẫu và chuyền máu cũng như lọc thận, được tinh chế từ màng nhờn ruột heo. Trên thực tế, đó là lý do tại sao Trung Quốc đã đi vào tiến trình sản xuất heparin: Vốn là thủ đô lợn của thế giới..” “Để tăng lời, các nhà sản xuất Trung Quốc đã bỏ thêm vào heparin một chất có hoạt tính tương tự như heparin nhưng nguy hiểm chết người, đó là chất chondroitin sulfate với nồng độ sulfate quá tải, đưa đến phản ứng trầm trọng có thể giết người như hạ huyết áp, thở rút, nôn mửa và tiêu chảy… Điều đáng ghê sợ là chất này rất giống heparin khiến việc điều tra chất heparin rất khó khăn; tà chất này lại rẻ gấp 100 lần so với giá trung bình: chỉ có $9 một pound so với heparin $900 một pound. (trg 44-45) 
(Hết trích)
Sự hiểu biết của chúng ta về hàng hóa Trung Cộng thường chỉ qua dư luận.  Sự hiểu biết đó là cần thiết nhưng không cụ thể.  Đọc Chết bởi Trung Quốc chúng ta như trải nghiệm được là chết như thế nào.  Mà khi đã trải nghiệm thì sẽ khó quên!  Chính sự khó quên đó giúp ta tự giải quyết vấn đề cho riêng mình, cho gia đình và sau đó mới có thể làm nhân chứng cho người khác!  
Người chưa đọc Chết bởi Trung Quốc có thể bâng khuâng với câu hỏi:  Có phải đấy là sự thật hay tuyên truyền vì kỳ thị người Trung Hoa? 
“Tác giả đã chia xẻ với tôi (dịch giả – nv) điều mà ông đã từng phát biểu nhiều nơi khi ra mắt tập sách rằng Tác giả đã không viết trong tinh thần bài Hoa, mà ngược lại, để bài trừ một chế độ đã giết hại quá nhiều người dân Trung Hoa – kể cả người dân các sắc tộc Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, Nội Mông; đó chính là chế độ cộng sản Trung Quốc.” (Trích, trg 10)
Trung Cộng với dân số khổng lồ, 1 tỉ 350 triệu người, nên chính họ cũng đã coi sinh mạng người dân như cỏ rác.  Tiêu biểu như câu chuyện vô cùng thương tâm mới xảy ra cách đây không lâu.  Tai nạn của một bé gái 5, 6 tuổi đã bị 4, 5 xe cán qua mà tài xế vẫn thản nhiên bỏ chạy (nhờ camera ghi hình mới biết được) để cuối cùng một người đàn bà quét đường lao ra cứu và em bé đã chết sau đó tại bệnh viện! 
Chính Mao Trạch Đông trong cuộc “Cách mạng Văn hóa” đã dùng Hồng Vệ binh giết hàng triệu người mà cho đến bây giờ chân dung ông vẫn chễm chệ ngay giữa quảng trường Thiên An môn!
‘Cách mạng đã ăn thịt chính con đẻ của nó’!  Câu nói đó hoàn toàn chính xác với chế độ cộng sản!  Không cần nhìn những diễn biến chính trị phức tạp tại Trung Cộng, người Việt Nam cũng đã và đang chứng kiến tận mắt!  Sau khi chiếm được miền Bắc, cộng sản đã ‘ăn thịt con đẻ’ của họ qua chương trình Cải cách Ruộng đất (1956-1958) với hàng trăm ngàn nông dân bỗng chốc bị quy kết là địa chủ và bị xử tử hình!  Câu chuyện Bà Cát Thanh Long Nguyễn Thị Năm, một người đã từng nuôi dưỡng và che giấu cho các cán bộ lãnh đạo cao cấp nhất của đảng cộng sản Việt Nam, đã bị ông Hồ Chí Minh làm ngơ để mở đầu cho phát súng “đào tận gốc, trốc tận rễ bọn trí, phú, địa, hào!”  Và hôm nay, các bà “mẹ liệt sĩ”, “thương binh” “anh hùng..”… bị cướp đất, cướp nhà đang lê lết ngoài đường phố, khiếu kiện từ địa phương đến trung ương, năm nầy qua năm khác..
Vì thế căn bản của vấn đề là chủ nghĩa cộng sản.  Chính chủ nghĩa nầy là quái thai của con người!  Cộng sản sẵn sàng vứt bỏ mọi giá trị căn bản của con người chỉ với tham vọng không tưởng.  Tham vọng mà Trung Cộng đang ấp ủ là đến năm 2050 họ sẽ trở thành cường quốc số một thế giới!
Người Trung Hoa đang chiếm gần một phần tư dân số thế giới và trái đất ngày nay như nhỏ bé hẳn lại, nhờ tin học.  Do đó bất cứ diễn biến gì trên thế giới cũng đều có liên hệ ràng buộc xã hội.  Vì thế cả tỉ người Trung Cộng đang là nạn nhân trực tiếp “Chết bởi Trung Quốc” của chế độ cộng sản mà chính cá nhân họ đôi khi cũng không hề hay biết.  Thì sự báo động đỏ về nguyên nhân “Chết bởi Trung Quốc” không hẳn chỉ cho người bên ngoài mà cũng chính là cho người Trung Hoa lục địa.  Vì nếu không có ý thức trong sinh hoạt hàng ngày thì cả tỉ người đó cũng là tác nhân gây ô nhiễm thêm cho toàn cầu!
Tập sách như một cánh cửa vừa được mở ra cho thế giới nhìn vào thực trạng ở Trung Cộng mà cũng chính cho người lục địa nhìn ngược ra thế giới bên ngoài!  Vì thế, nếu có nghi ngờ về mục đích của cuốn sách là kỳ thị người Tàu thì một câu hỏi đơn giản phải có, đó là:  Liệu chúng ta có thể chống gần một phần tư nhân loại? 
Dù muốn hay không nhân loại cũng phải sống chung trên trái đất, hít thở chung một bầu khí quyển!  Cho nên đánh thức lương tri của giới cầm quyền là trách nhiệm chung.  Và chế độ chính trị nào gây di hại cho nhân loại, chế độ đó nhất định sẽ bị đào thãi! 
Đã hẳn là không dân tộc nào không có tham vọng!  Nhưng tham vọng đó là phải tôn trọng luật chơi chung của thế giới:  Phải bảo vệ sinh mạng con người!  Chế độ cộng sản Trung Quốc đang bất chấp quy luật đó thì mỗi người chúng ta đều phải cảnh giác và hành động! 
Là người Việt Nam, hơn ai hết, chúng ta càng không thể làm ngơ với tên láng giềng có cả lịch sử bốn ngàn năm xâm lược!
Hồ Phú Bông

Trung Cộng đi lầm nước cờ ADIZ—Ngô Nhân Dụng

Nước Tàu đã đẻ ra những ông Quản Trọng, Khổng Minh; cho nên khi nói họ đi một nước cờ dại dột chúng ta phải suy nghĩ cẩn thận lắm. Nhưng suy đi nghĩ lại, vẫn phải nói là nước cờ họ mới đi là sai lầm. Mười ngày trước (23 tháng 11, 2013) Bắc Kinh công bố lập một vùng phòng thủ kiểm soát không lưu (Air Defense Identification Zone – ADIZ) ở Ðông Hải. Nếu tính lợi hại thì chẳng thấy lợi đâu cả. Mà thiệt hại thì thấy ngay trước mắt. Về đủ mọi mặt.
Vùng phòng thủ không lưu ADIZ này bao trùm lên mấy hòn đảo nhỏ li ti đang tranh chấp, tên Nhật Bản là Senkaku, Trung Quốc gọi là Ðiếu Ngư. Bắc Kinh đòi tất cả các máy bay qua vùng này phải thông báo cho họ biết, nếu không sẽ có “biện pháp phòng không,” chẳng nói rõ là sẽ làm gì. Chính phủ Nhật Bản đã phản đối mạnh mẽ, vì ngoài Senkaku, vùng ADIZ của Bắc Kinh trùm lên vùng biển mà Nhật đã ấn định là vùng phòng không của họ. Hán Thành cũng phản đối. Mỹ ở xa, chỉ tỏ ý phàn nàn rằng Trung Cộng đơn phương thay đổi thế cân bằng đang có sẵn. Vùng ADIZ này máy bay thương mại qua lại thường xuyên, trong các chuyến bay giữa Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn, Ðài Loan, và từ nơi khác tới các nước này. Phản ứng của ba nước cho thấy nếu Trung Cộng muốn ép các nước phải công nhận vùng vùng biển mà họ khoanh ra đòi kiểm soát, thì họ đã hoàn toàn thất bại. Họ không ép được ai cả. Không đạt được lợi lộc nào. Ngược lại, Bắc Kinh đã bị mất mặt.
 
Lúc đầu, hai công ty hàng không thương mại của Nhật đã tuân theo lệnh, các phi công báo cho Bắc Kinh biết đường bay của họ khi bay qua vùng này. Nhưng sau khi chính phủ Nhật Bản lên tiếng phản đối thì các công ty hàng không Nhật đã ngưng, coi như không. Các máy bay thương mại của Nam Hàn cũng bỏ qua, không làm theo lệnh Bắc Kinh. Cơ quan hàng không Mỹ khuyến cáo các hãng máy bay của họ hãy thông báo đường bay khi qua vùng này, để bảo đảm an toàn cho hành khách. Nhưng chính quyền Mỹ thử bằng hành động: Ngày 26 tháng 11, hai pháo đài bay B52 cất cánh từ đảo Guam đã bay thẳng qua không phận quần đảo Senkaku, mà không hề báo tin cho Bắc Kinh biết, như quy luật họ đặt ra. Chính phủ Mỹ cho biết đây là một chuyến bay diễn tập thường xuyên, và hai máy bay không đem theo bom. Nhưng ai cũng thấy đây là một hành động vừa để cảnh cáo vừa trắc nghiệm xem Trung Cộng sẽ đối phó thế nào. Trung Cộng không làm gì hết. Họ cố gỡ thể diện với lời giải thích rằng các máy bay quân sự Mỹ chỉ bay qua sát đường ranh của vùng kiểm soát phòng không họ đã vẽ mà thôi. Giải thích như vậy người Tàu lục địa nghe có thể tin, nhưng người ngoại quốc sẽ cười thầm. Bởi vì chính quyền Mỹ ngay sau đó cũng thông báo là các chuyến bay quân sự sau này đi qua vùng ADIZ đó cũng sẽ không báo trước cho Bắc Kinh biết. Và các chương trình tập trận giữa quân đội Mỹ với quân Nhật sẽ diễn ra trong vùng biển phía Ðông của Trung Quốc như đã dự trù. Cuộc thao diễn này lấy chủ đề là nếu nước Nhật bị tấn công thì quân hai nước sẽ phối hợp ra sao. Quan trọng nhất, cả bộ trưởng quốc phòng và phó tổng thống Mỹ, trong chuyến công du qua Tokyo, đều nhân dịp này nhắc lại rằng Mỹ phải bảo vệ Nhật Bản theo hiệp ước an ninh hỗ tương đã ký kết. Và họ nhấn mạnh hiệp ước này bao gồm cả quần đảo Senkaku.

Nếu Bắc Kinh đặt ra vùng ADIZ này để muốn đe dọa các nước chung quanh và Mỹ, thì họ hoàn toàn thất bại. Không ai tỏ ra sợ. Những pháo đài bay B52 còn có ý thử thách, nếu không nói là khiêu khích, mà Bắc Kinh không dám phản ứng. Bắc Kinh đã mất thể diện. Nhưng hậu quả của vụ này sẽ còn kéo dài chứ không biến đi trong mấy tuần hay mấy tháng.
 
Trước hết là thái độ của dân chúng các nước Nhật Bản và Nam Hàn đối với Trung Cộng sẽ trở nên nhiều nghi ngờ, thêm cứng rắn, và khinh thường sức mạnh của Trung Quốc hơn. Thái độ đó sẽ thể hiện trong các lá phiếu, họ sẽ ủng hộ các nhà chính trị cứng rắn khi đối đầu với Bắc Kinh.
 
Một hậu quả mà Bắc Kinh chắc không tính trước, là hành động của họ đã đẩy Nam Hàn về phía Nhật Bản. Xưa nay hai nước vẫn thù nghịch, vì Nhật đô hộ Hàn Quốc trong thế kỷ 20 với những chính sách tàn bạo. Nhưng với quyết định ADIZ vừa rồi, người dân Nam Hàn sẽ cảm thấy họ cũng chịu chung một mối đe dọa như dân Nhật. Vùng ADIZ này cũng bao gồm cả mấy hòn đảo Socotra Rock mà Trung Quốc đang muốn tranh với Nam Hàn. Nước này đang xây dựng một căn cứ hải quân tại đảo Jeju, ngay bên cạnh vùng ADIZ của Bắc Kinh. Căn cứ hải quân này chứa 20 chiến hạm, tầu ngầm, nhắm mục đích bảo vệ an ninh đường biển cho các tàu xuất cảng. Cả Nam Hàn và Nhật Bản đều đang xuất cảng và đầu tư vào Trung Quốc, nhưng mối lợi về thương mại này cũng không khiến cho dân chúng chấp nhận nhượng bộ một hòn đảo nào cho Bắc Kinh, và càng bị đe dọa thì họ càng phản ứng mạnh hơn.
 
Trong tháng Mười, Nhật Bản mới thành lập một Hội đồng An ninh Quốc gia; giống như Trung Cộng cũng vừa mới làm. Hiến Pháp của Nhật, do Mỹ soạn thảo năm 1947, vẫn cấm không cho lập quân đội, chỉ có “lính tự vệ,” như vậy thì lập ra một Hội đồng An ninh Quốc gia để làm gì? Dân Nhật Bản cho đến nay đa số vẫn muốn giữ bản Hiến Pháp hòa bình này. Nhưng nhiều nhà chính trị đang muốn thay đổi hoàn toàn, nghĩa là tái lập quân đội và tái võ trang. Cứ để yên như bây giờ, lực lượng “tự vệ” của Nhật đã mạnh ngang với Trung Quốc, và mạnh hơn về hải quân và không quân. Nếu nước Nhật tái võ trang, liệu họ có tính làm bom nguyên tử hay không?
 
Gần đây, một máy bay không người lái của Trung Quốc đã bay qua vùng đảo Senkaku không người ở. Người Nhật đe dọa rằng lần sau thấy họ sẽ bắn rớt, và một vị tướng Trung Cộng đã phản ứng, nói rằng làm như vậy coi như là “gây chiến.” Cuộc đối đáp đó cho thấy không khí bang giao đang sôi nóng như thế nào.
 
Việc bảo vệ an ninh cho Nhật hiện nay do Mỹ phụ trách, với quân đội đóng trên quần đảo Okinawa; nằm sát vùng ADIZ của Trung Cộng. Việc tuần phòng trên biển cũng do hải quân Mỹ làm. Nhưng chính phủ Nhật đang dự trù đưa tới Okinawa những máy bay chiến đấu F-15, cùng với các máy bay quân sự do thám bằng radar, cùng một mẫu hạm cho máy bay trực thăng. Họ cũng sẽ xây dựng một căn cứ quân sự mới, năm 2016 sẽ xong, trên một hòn đảo hiện nay bỏ hoang, nằm gần Senkaku. Trong chính sách chuyển hướng quốc phòng về miền biển phía Nam, chính phủ Nhật cũng đang mua những máy bay không người lái (drone) của Mỹ để tuần tiễu thường xuyên trong vùng biển giữa Nhật và Trung Quốc. Giới quân sự Nhật đang cố vận động tâm lý dân chúng để ủng hộ chương trình canh tân quân đội “tự vệ.” Giới tư bản công nghiệp Nhật sẽ hoan nghênh nếu được trao thêm những hợp đồng quốc phòng. Quyết định lập ra vùng ADIZ của Bắc Kinh tặng cho họ một cơ hội bằng vàng. Nhất là nếu người Nhật cảm thấy nghi ngờ về quyết tâm của chính phủ Mỹ trong việc bảo vệ họ.

 

Ngô Nhân Dụng

Thư Mời Tham Dự Phiên Họp Khoáng Đại ngày 15/12/2013

ThuMoi

How to grow bean sprouts at home