Category Archives: Sinh Hoạt

Chính Danh—Bùi Phạm Thành

BTC-DH22

Ban Tổ Chức Đại Hội Võ Bị Toàn Cầu Kỳ Thứ 22
(buổi họp ngày 6 tháng 10 năm 2019)
Chính Danh có nghĩa là “Gọi tên cho đúng” với một định nghĩa đơn giản là “mỗi sự việc, mỗi người đều phải có đủ các ý nghĩa nêu bởi tên gọi sự việc đó, hay người đó,” thí dụ như cấp chỉ huy phải hành xử trong danh dự, trách nhiệm, và khả năng khi thi hành nhiệm vụ. Người lính phải tuân theo mệnh lệnh của cấp chỉ huy…

Nói chung, thì mỗi người trong xã hội hay tập thể phải hành xử đúng với những giá trị đã được gắn liền, bằng văn bản hay truyền thống, với vị trí mà người đó hiện đang nắm giữ. Chính danh, vì thế không còn là một học thuyết của Nho Giáo đã dùng để phân biệt giai cấp, mà mang ý nghĩa của ông bà ta vẫn nói “Danh chính, ngôn thuận” để cho thấy rằng nếu không có “Chính Danh” thì có dùng bao nhiêu lời nói, lý luận cũng không thể khiến người nghe thuận lòng, đồng ý. Trừ trường hợp đó là lời nói của kẻ độc tài có kèm theo bạo lực thì cho dù không “Chính Danh” người nghe vẫn phải tuân theo để không bị đàn áp, khủng bố, có thể nguy hại đến sinh mạng của cá nhân, gia đình, và thân thuộc, như hiện nay ở trong nước dưới sự cai trị độc đoán và tàn bạo của đảng cộng sản Việt Nam. Nếu phản kháng, không tuân theo thì phải tìm nơi tránh nạn, như trường hợp cả triệu người di tản tránh nạn cộng sản từ Bắc vào Nam năm 1954, rồi thì hàng trăm ngàn người từ Việt Nam di tản ra hải ngoại năm 1975 và tiếp tục hàng chục năm sau đó.

Hiểu như thế chúng ta mới thấy hai chữ “Chính Danh” luôn luôn có giá trị trong xã hội, cũng như trong một phạm vi nhỏ hẹp của các sinh hoạt hội đoàn ở hải ngoại.

Chính Danh, trong nhiều trường hợp, được thể hiện dưới hình thức chọn lựa của quần chúng, là sức mạnh của đám đông, và như thế Chính Danh đồng nghĩa với việc được đa số quần chúng ủng hộ.

Thử lược qua một vài sự kiện trong lịch sử Việt Nam và quốc tế thì sẽ thấy lẽ Chính Danh được biểu dương bằng sự lựa chọn của đám đông, đa số:

  • Hội Nghị Diên Hồng, năm 1284, dưới thời nhà Trần là sự lựa chọn, là sức mạnh của toàn dân Việt Nam để chống lại quân Nguyên Mông xâm lăng bờ cõi. Đây là một sự chọn lựa giữa cái sống và cái chết, giữa tự do và nô lệ.
  • Cuộc di cư của hơn một triệu người từ Bắc vào Nam, năm 1954, là sự lựa chọn của người Việt Nam giữa tự do dân chủ và cộng sản chuyên chế.
  • Trong thời chiến, trước năm 1975, người dân luôn luôn chạy về phía VNCH, đó là sự lựa chọn giữa quốc gia và cộng sản.
  • Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, hàng trăm ngàn người miền Nam Việt Nam đã tìm đủ mọi phương tiện để di tản ra ngoại quốc. Đó là sự lựa chọn giữa tự do và cộng sản.
  • Cuộc xuống đường biểu tình của giới trẻ Hồng Kông trong mấy tháng qua là sự lựa chọn giữa Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và đường lối cai trị độc đoán, tàn ác của Trung Cộng.
  • Từ hơn hai chục năm qua, Trung Cộng đã dùng áp lực chính trị và kinh tế để ép buộc hoặc mua chuộc các quốc gia trên thế giới không ủng hộ một quốc gia Đài Loan độc lập. Không được đa số các quốc gia trên thế giới ủng hộ, Đài Loan sẽ mất đi cái Chính Danh để tuyên bố là một quốc gia độc lập.
  • Trong quốc gia Hoa Kỳ thì hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ luôn luôn tranh giành chữ Chính Danh bằng cách đạt được cho thành viên của đảng chức vụ Tổng Thống và đa số ghế Dân Biểu và Nghị Sĩ ở Hạ và Thượng Viện.

Như thế, hiển nhiên, Chính Danh luôn đi đôi với số đông, hay còn gọi là đa số, và thành ngữ có câu “Đa Số Thắng Thiểu Số” để chỉ nguyên tắc tự nhiên, bất thành văn, của đám đông, với điều kiện không bị đàn áp bởi độc tài và bạo lực. Thế cho nên Chính Danh luôn luôn đối đầu với Độc Tài, hay còn gọi là Bạo Quyền khi có kèm theo bạo lực. Trong phạm vi nhỏ hẹp như hội đoàn thì Chính Danh phải đối đầu với Mạo Danh, lợi dụng tên gọi Chính Danh để làm những chuyện sai trái, mang tiếng xấu cho Chính Danh.

Nhìn vào thực trạng của Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (Tổng Hội) thì chúng ta sẽ thấy rõ rằng Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam có 31 khóa chính. Một Tổng Hội 27 khóa dưới sự hướng dẫn của hai vị Cựu Chỉ Huy Trưởng vẫn còn phải đối đầu với một cái gọi là “Tổng Hội 5 khóa” dưới sự lèo lái của vài người có liên hệ và chức vụ với Tập Thể Chiến Sĩ, một hội đoàn tai tiếng đã khiến các vị khai sinh ra nó đều đã xa lìa và chối bỏ.

Riêng với các CSVSQ/TVBQGVN khóa 28, 29, 30 và 31 đã chứng kiến tận mắt sự chọn lựa của dân chúng Đà Lạt và các vùng phụ cận khi Trường VB di tản. Chính các anh đã giúp đỡ họ vì họ đã chọn lựa bên có Chính Nghĩa và Chính Danh. Những khóa đã tốt nghiệp trước đó, hiển nhiên đã nhìn thấy rõ là đồng bào chạy về phía nào. Lẽ dĩ nhiên là cũng có thể có người chạy về phía cộng sản, thế nhưng số người đó rất ít. Sự chọn lựa của chúng ta ngày nay cũng thế giữa 5 khóa và 27 khóa, thì hiển nhiên 27 khóa cùng với hai vị cựu Chỉ Huy Trưởng thì hiển nhiên là có Chính Danh.

Nếu đem con số 27 khóa so với 5 khóa thì đương nhiên 27 khóa phải là đa số, gần như tuyệt đối. Một điều đáng trách là vài thành viên của “Tổng Hội 5 khóa” vẫn mạo danh Tổng Hội để làm những điều sai trái, xấu xa như việc ủng hộ Trần Kiều Ngọc với chủ chương “Không chống cộng, chỉ chống cái ác”, và gần đây họp lại đứng sau lưng tung hô chúc tụng Hoàng Kiều, kẻ đã nhục mạ Quân Lực VNCH, khiến cho cộng đồng người Việt và giới truyền thông Việt Ngữ Hải Ngoại chê cười. Hai sự kiện trên cùng với rất nhiều hành động tệ hại của nhóm Mạo Danh trong hơn bốn năm qua đã làm phương hại đến Danh Dự của Trường Mẹ và của tất cả những CSVSQ và Sĩ Quan xuất thân từ ngôi trường đã một thời lừng danh ở Đông Nam Á. Đó là chưa nói đến việc làm ô danh những đồng môn đã Vị Quốc Vong Thân trong suốt hơn hai mươi năm chinh chiến chống chủ nghĩa cộng sản của đám cầm quyền miền Bắc đem xương máu của thanh niên Việt Nam đánh thuê cho cộng sản quốc tế Nga, Tàu.

Nơi đây, chúng tôi cũng xin có đôi lời để nói với đồng môn. Chúng ta đều là những người đã tình nguyện hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ quốc gia và dân tộc, dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và khẩu hiệu “Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm.” Kể từ ngày thành lập năm 1948 cho đến ngày phải tạm đóng cửa năm 1975, hơn 6,000 anh em của 31 khóa xuất thân từ Trường Mẹ, cũng như những khóa vẫn còn đang thụ huấn, đã hàng ngàn người ngã xuống vì lý tưởng và hàng ngàn người khác bị thương tật suốt đời. Chúng ta, những người còn sống sót sau cuộc chiến Quốc-cộng tang thương và đẫm máu, thì hãy dùng giây phút tĩnh tâm, suy nghĩ về tình đồng môn, về Danh Dự của người CSVSQ/TVBQGVN, về chính nghĩa quốc gia, và nhất là hai chữ Chính Danh của Tổng Hội dưới sự hướng dẫn của hai vị cựu Chỉ Huy Trưởng thân thương và đáng kính của chúng ta, cựu Đại Tá Đỗ Ngọc Nhận và cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi, những người đã cùng chúng ta tự hào “Một Thời Võ Bị, Một Đời Võ Bị. Một Trường Võ Bị Vẹn Toàn và Một Khối CSVSQ/TVBQGVN Không Chia Rẽ.”Đứng trước ngã rẽ của con đường, hay trước đội hình của hai hàng quân, một bên là 5 khóa và bên kia là 27 khóa, thì việc Chính Danh đã rõ ràng và sự lựa chọn vì thế cũng dễ dàng. Thành ngữ có câu “Thắng người thì dễ, thắng mình rất khó”, đồng thời châm ngôn của chúng ta là “Tự Thắng Để Chỉ Huy” đã nói lên ý chí và quyết tâm của một CSVSQ/TVBQGVN. Hãy Tự Thắng để vượt qua những khác biệt nhỏ bé, hãy chọn con đường chính nghĩa, một đơn vị Chính Danh của đa số đồng môn. Trường Mẹ, cũng như các bà Mẹ Việt Nam, luôn luôn mở rộng vòng tay nhân từ để đón những người con lạc lối trở về. Đồng môn, anh em cùng Trường Mẹ, lúc nào cũng tay bắt mặt mừng để cùng siết chặt tay nhau “Hướng Về Trường Mẹ”, cùng khôi phục lại Danh Dự và Truyền Thống của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.

Chào Tự Thắng

Bùi Phạm Thành, K25

LQT

Hội Võ Bị Bắc Cali Họp Khoáng Đại Ngày 6/10/2019

FlyerHopKhoangDai2019

ThuMoiHopKhoangDai-2019

 

Những Gian Lận Của Ilhan Omar—Anges

Chuyện gian lận của Ilhan Omar đã được trang mạng Powerline Blog công bố từ năm 2016, nhưng truyền thông dòng chính (TTDC) ém nhẹm từ đó cho đến nay. Riêng các chủ nhân của trang mạng Powerline Blog thì bị đại diện của Omar phê bình là những kẻ sợ Hồi giáo và cố chấp (xem tại đây).
Tuần vừa qua, vì 4 nữ quái DC làm lộng quá mức khiến TT Trump phải lên tiếng phê bình. Nhân dịp đó 1 phóng viên tại Tòa Bạch Ốc đã hỏi TT Trump về chuyện hôn nhân với em mình của Ilhan Omar, TT Trump đã trả lời là ông hy vọng có ai đó sẽ ngó tới chuyện này. Ngay sau đó, Tucker Carlson, talk show host trên FoxNews, đã đưa việc này của Omar lên chương trình của anh ta. Hơn 3 năm nay trang mạng Powerline Blog đã tường trình về việc gian lận của Omar, nhưng không được tiếng vang, nay nhờ Tucker Carlson mà cả nước và có thể cả thế giới biết đến chuyện gian lận của Ilhan Omar.
Phóng viên David Steinberg, sau 3 năm trời lần mò điều tra về nữ quái Dân biểu tiểu bang Minnesota, đã có viết ra bốn bài tường thuật về ả, tại đây (13/8 /2018), tại đây (23/10/2018), tại đây (30/10/2018) và tại đây (5/11/2018), để đưa ra những bằng chứng cho thấy Ilhan Omar bước vào một cuộc hôn nhân giả tạo với em trai mình vào năm 2009. Steinberg cũng vừa cho đăng bài thứ 5 nối kết những bằng chứng rời rạc trong cuộc điều tra đó lại để chứng minh lời cáo buộc Ilhan Omar lấy em mình và khai man không phải chỉ là vu cáo, xem tại đây.
Theo Steinberg, có bằng chứng đáng tin cậy là Ilhan Omar và gia đình cô đã đổi tên để nhập cảnh bất hợp pháp vào Hoa Kỳ vào năm 1995, và có những cáo buộc cho thấy Ilhan Omar, từ đó trở đi cho đến nay, khi đã là một người trưởng thành, vẫn tiếp tục vi phạm luật pháp Hoa Kỳ. Những cáo buộc của Steinberg có thể được dùng để điều tra Omar về tám trường hợp khai man, gian lận di dân, gian lận hôn nhân, lên đến tám năm gian lận thuế của tiểu bang và liên bang, hai năm gian lận cho tiền vay dành cho sinh viên liên bang, và vi phạm luật cấm đa hôn.
Nếu được chứng minh tại tòa án hình sự, các cáo buộc chống lại Ilhan Omar có thể khiến Omar nhận lên tới 40 năm tù hoặc thậm chí bị trục xuất. Dưới đây là những bằng chứng có thể dễ dàng kiểm chứng để chứng thực những thông tin trong đó:
Năm 1995, Ilhan tới Hoa Kỳ với tư cách một thành viên gian lận trong gia đình Omar. Gia đình Omar không phải thật sự là gia đình của Ilhan. Gia đình Omar có không liên hệ gì với Ilhan, nhưng đã được Hoa Kỳ cho phép ty nạn. Họ Omar cho phép Ilhan, chị gái ruột Sahra và cha ruột Nur Said sử dụng tên giả để xin ty nạn với tư cách là thành viên của gia đình Omar.
Gia đình chính thức của Ilhan bị tách rời vào thời điểm này. Ba người trên đã được nhận cho ty nạn tại Hoa Kỳ, trong khi ba người khác, sử dụng tên thật của họ, đã được nhận cho ty nạn tại Vương quốc Anh.
Tên của Ilhan Abdullahi Omar, trước khi xin ty nạn, là Ilhan Nur Said Elmi. Tên thật của cha Ilhan là Nur Said Elmi Mohamed. Tên thật của em gái là Sahra Nur Said Elmi. Ba anh chị em khác của Ilhan đã được Vương quốc Anh cấp ty nạn là Leila Nur Said Elmi, Mohamed Nur Said Elmi và Ahmed Nur Said Elmi.
(Những bằng cớ chứng minh 6 người mang họ Nur Said Elmi có liên hệ với nhau được trình bày rất rõ ràng trên trang mạng Powerlineblog.com trên trang này)
Ilhan và Ahmed Nur Said Elmi kết hôn hợp pháp vào năm 2009, có lẽ để được hưởng lợi theo quy chế bảo lãnh qua diện hôn nhân lừa đảo. Họ không ly hôn hợp pháp cho đến năm 2017.
Năm 2017 vài tháng sau khi chuyện Omar sống với người đàn ông không phải người chồng trên giấy tờ bị phát giác và công bố trên mặt báo, Omar đã lặng lẽ nộp hồ sơ xin ly hôn với lý do không thể liên lạc được chồng mình là Ahmed Nur Said Elmi.
Trong giấy tờ ly hôn ký năm 2017, Ilhan khai là không gặp mặt chồng kể từ tháng 6 năm 2011, địa chỉ cuối cùng của chồng là London và hiện tại không biết chồng mình hoặc bất cứ người thân của g/đ chồng mình cư ngụ nơi nào để liên lạc.
a-copy-2
  Courtdoc2
Nhưng phóng viên Steinberg đã lấy ra từ Instagram account của Ilhan 2 tấm hình cho thấy Ilhan chụp chung với Ahmed Elmi vào năm 2015 ở London. (Tin lấy từ https://alphanewsmn.com/brother-ilhan-omar-married-send-email/)
IlhanElmi1
IlhanElmi2
Theo lời Ilhan công bố, Ilhan cưới Ahmed Hirsi (người đàn ông đã có 3 con với Ilhan) vào năm 2002 trong buổi lễ theo phong tục Hồi giáo. Nhưng 2 người đồng ý ly dị năm 2008 cũng theo phong tục Hồi giáo. Qua năm 2009 thì Omar lấy Ahmed N. Elmi (dựa trên giấy hôn thú của 2 người thì hôn lễ được cử hành bởi được mục sư Kitô giáo). Qua năm 2011 Omar và Elmi ly dị theo phong tục Hồi giáo. Cũng năm đó Ilhan và Ahmed Hirsi trở lại với nhau.
Ngày 11 tháng 6 năm 2012 , Ilhan cho ra đời đứa con mang họ Hirsi (theo giấy ly hôn, hình bên dưới) và 1 ngày sau đó trên Instagram của Ahmed Elmi có post tấm hình Ahmed Elmi ẵm bé gái và gọi là nó “cháu gái” (xem hình bên dưới). Cho thấy Ahmed Elmi xem Ilhan Omar là chị nên gọi con của Ilhan là cháu gái.
Ilhan_DivorcePaper2
ElmiNieces

Đến năm 2017, Ilhan chính thức ly dị Ahmed Elmi trên giấy tờ. Và năm 2018 Ilhan và Ahmed Hirsi chính thức làm hôn thú. Nhưng trên những tài liệu công khai cho thấy Hirsi và Ilhan sống chung trong một ngôi nhà trong khu phố Cedar Riverside của thành phố Minneapolis vào năm 2009, năm mà Elmi và Omar kết hôn, và 2 năm trước khi Omar tuyên bố cô đã hòa giải với Hirsi.
Thêm nữa, sau khi Omar bị điều tra và bị phạt bởi một khiếu nại được đệ trình vào năm 2018 với lời cáo buộc Omar đã vi phạm tài chính dành cho vận động tranh cử, thì các viên chức tài chính của vận đông tranh cử tiểu bang Minnesota đã tiết lộ rằng Omar và Hirsi đã cùng nhau nộp thuế dưới danh nghĩa vợ chồng (jointly married) vào năm 2014 và 2015, 2, 3 năm trước khi Omar và Elmi ly hôn hợp pháp. Luật liên bang và tiểu bang Minnesota đều tuyệt đối cấm nộp thuế chung với người không phải là vợ hay chồng hợp pháp.
Với những bằng chứng Powerlineblog thu thập, chuyện gian lận của Ilhan Omar đáng được chính quyền ngó đến và điều tra. Không có lửa thì làm sao có khói. Có rất nhiều khói trong chuyện này, nhiều hơn rất nhiều chuyện TT Trump thông đồng với Nga để đắc cử. Nhưng những chuyện gian lận của người bên đảng DC như vầy, tại sao bọn TTDC không chịu ngó tới và đảng DC lại làm lơ, chỉ muốn ém nhẹm cho qua chuyện?
Hỏi tức là trả lời!!!
Anges

Phân Ưu Cùng Cựu Đại Tá Vũ Quang Chiêm K4 Võ Bị

PU-PN-OngVuQuangChiemK4-1

24891

Bông Hồng Cài Áo—Như Hương & Hiếu Thuận K30/1

 

Picnic Mùa Hè 2019—Hội Võ Bị Bắc Cali

Hôm qua—Chủ Nhật 4 tháng 8, 2019, tại Hellyer County Park, San José—khoảng hơn 130 CSVSQ, thân hữu và gia đình đã tham dự Picnic Hè 2019 do Hội Võ Bị Bắc Cali tổ chức. Buổi picnic thân mật này còn có sự tham dự của 1 số CSVSQ và phu nhân đến từ miền nam Cali như: Hoàng Đình Khuê K16, Tôn Thất Lăng K16, Huỳnh Công Kỉnh K25…; đến từ Sacramento như Nguyễn Văn Mọi K27, Phạm Thanh Minh K27…

Picnic mùa Hè được xem là một trong những sinh hoạt truyền thống, thường niên của Hội Võ Bị Bắc Cali. Mỗi năm đến hè, Ban Chấp Hành Hội đều tổ chức một buổi sinh hoạt ngoài trời để các hội viên, gia đình và thân hữu có dịp gặp gỡ, hàn huyên, giải trí… Đây cũng là cơ hội để các TTNĐH & thế hệ hậu duệ Võ Bị kết bạn, vui chơi trước khi bắt đầu niên học mới. Những buổi picnic hè thường có sự hiện diện của cựu Giáo Sư VHV Lê Đình Cai và phu nhân, năm nay cũng không ngoại lệ.

Khu Buena Vista có 2 lò nướng barbecue dưới vòm cao, mái thoáng và nhiều tàn cây rợp bóng. Khu vực picnic tọa lạc bên cạnh hồ Cottonwood nên ít nhiều được thừa hưởng những cơn gió mùa hè mát mẻ. Trời rực nắng, nhưng nhiệt độ tại đây vẫn tương đối dễ chịu—60°F vào buổi sáng và lên cao nhất là trên 80°F vào lúc trưa-chiều.

Từ 8 giờ sáng, các thành viên Ban Tổ Chức và Đoàn Phụ Nữ Lâm Viên đã có mặt để căng biểu ngữ, dựng cờ, sắp xếp dụng cụ âm thanh, vận chuyển thực phẩm, chuẩn bị lò BBQ và bày biện bàn ghế, thức ăn, thức uống. CSVSQ Lê Thi K29 và phu nhân là 2 trong số những người đến sớm nhất. Vào lúc 9 giờ, nước trà nóng, bánh ngọt và cà phê sáng đều sẵn sàng cho những người muốn dùng điểm tâm.

IMG_20190804_093115a

Một trong những quang cảnh chuẩn bị cho buổi picnic

Bàn tiếp tân được sắp xếp tại lối vào từ parking lot, để tiếp đón và chuẩn bị điền name badges cho khách tham dự. Mỗi tham dự viên đều được Ban Tổ Chức mời nhận 1 vé số để rút thăm trúng giải. Nhiều người chưa kịp ghi danh, cuối cùng cũng đã đến được vào trước giờ khai mạc, nâng tổng số người tham dự vượt qua mức dự đoán ban đầu.

Một tấm biểu ngữ với hàng chữ xanh “Chào Mừng Quan Khách” nổi bật trên nền vàng đánh dấu khu vực, đồng thời hướng dẫn người tham dự đến nơi picnic.

Chương trình bắt đầu lúc 11 giờ trưa với nghi thức chào cờ & mặc niệm. Tiếp theo, CSVSQ Nguyễn Văn Được K31, Hội Trưởng thay mặt cho Ban Tổ Chức ngỏ lời chào mừng đến toàn thể khách tham dự. CSVSQ Nguyễn Thanh Lương K24—cựu Hội Trưởng giúp điều hợp chương trình. CSVSQ Hoàng Đình Khuê K16—Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội 22, đại diện cho các vị khách đến từ miền nam Cali, cám ơn tấm lòng hiếu khách và sự quý mến thân tình của Hội Võ Bị Bắc Cali. Ông nói lên ước muốn sớm có ngày hiệp nhất của đại Gia Đình Võ Bị. Cũng nhân dịp này, ông ngỏ ý mong mỏi sự giúp đỡ tận tình của từng người đối với trọng trách tổ chức Đại Hội 22 tại miền nam Cali vào năm 2020. Phần phát biểu của ông đã được mọi người nhiệt liệt tán thưởng.

IMG_20190804_111001a

CSVSQ Hoàng Đình Khuê K16—Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội 22 phát biểu trong buổi picnic

BCH Hội cũng dành vài phút nhằm cám ơn và tuyên dương chị Đoàn Trưởng Nguyễn Kim Oanh K30/1 và Đoàn PNLV; cám ơn và tuyên dương CSVSQ Nguyễn Đức Quyền K28, CSVSQ Lê Thi K29 về những nỗ lực và thành tích đã cống hiến cho Hội Võ Bị Bắc Cali trong suốt thời gian vừa qua.

Đặc biệt, trong buổi picnic, người ta thấy có sự hiện diện của 2 vị cựu Đại Tá: Lê Kim Ngô K4 Võ Bị (Cục Công Binh) và Nguyễn Tử Khanh K1 Thủ Đức (Cục Quân Vận.) Niên tuế của 2 vị đều đã ngoài 90, phải dùng wheelchair và lần từng bước đến với buổi picnic. Cả 2 vị đều cười vui và đều thích ngồi tại bàn phía bên ngoài—có tàn cây che mát—hơn là ngồi trong nhà vòm, gần lò BBQ và gần speakers.

IMG_20190804_111607

Cựu Đại Tá Nguyễn Tử Khanh K1-TĐ (bên trái) và cựu Đại Tá Lê Kim Ngô K4-VB (bên phải)

Chương trình karaoke với giọng ca sống động của chị Ngô Đức Giang K25/1, CSVSQ Nguyễn Văn Được K31, đôi song ca CSVSQ Lê Thi K29 và phu nhân, của các anh chị em TTNĐH: Cao Trang K16/2, Jenny Quan K6/2… đã giúp vui văn nghệ. Tiết mục xổ số do Chị Trương Vân Lan K27/1 điều hợp tạo thêm không khí hào hứng, sôi nổi kéo dài cho đến giờ chót.

Lò nướng BBQ do các CSVSQ Trần Trọng Lợi K30, Trần Trung Tín K31, Phạm Văn Pho K31, v.v. phụ trách sẵn sàng cung cấp bữa ăn ngon miệng từ lúc 11 giờ 30 trưa.

IMG_20190804_114356a

Quang cảnh bên trong nhà vòm

IMG_20190804_115259a

Quang cảnh bên ngoài nhà vòm

Thực đơn do quý chị PNLV đảm trách gồm có: thịt bò & tôm nướng BBQ, gà trộn hành tây & rau răm, salad, chả giò, mì xào tôm, mì xào đậu hũ & nấm, xôi dừa, xôi vò, chả chiên, súp đậu hũ non & nấm, chè đậu xanh, bánh da lợn, dưa hấu, nho… và beers lạnh. Được biết, quý chị Nguyễn Văn Chấn K9/1, Phan Văn Hiệp K17/1, Hồ Ngọc Hiệp K25/1, Trần Ngọc Anh K30/1, v.v. đã phải chắt chiu chuẩn bị từ nhiều tháng trước sao cho thực đơn phong phú, ngon miệng mà vẫn tiết kiệm được ngân quỹ.

IMG_9217a

Quang cảnh dọn dẹp trước lúc ra về

Sống trong thời đại của twitter, facebook, instagram; ngoài vô số hình ảnh mà các tham dự viên tự chụp bằng smart phone, nhiều hình ảnh khác cũng được ghi lại qua ống kính của một số “nhiếp ảnh gia Võ Bị.” (Albums đính kèm)

IMG_20190804_131924a

Niên Trưởng Lê Kim Ngô K4 gởi lời chào tạm biệt

“Các anh thấy đó. Chúng tôi không còn đi đứng dễ dàng được nữa. Trước đây không biết nên không đi. Bây giờ đã biết và còn đi được thì cứ đi… trước khi quá trễ,” CSVSQ Lê Kim Ngô cười vui, cho biết cảm tưởng trước lúc ra về.

Buổi picnic hè kết thúc lúc 3 giờ chiều trong không khí vui tươi, thân mật.

Nguyễn Gia Thiếu K30 tường thuật


Photos by Bùi Thắng K12/2: mời click lên hình để xem album48464862012_0ce927d092_k


Photos by Hồ Ngọc Hiệp K25: mời click lên hình để xem album48464981966_5495121bfd_o


Photos by Nguyễn Phú Hữu K20: mời click lên hình để xem album48466625126_bc3a75e3a2_a


Photos by Vũ Thế Khanh K20: mời click lên hình để xem albumIMG_9081b


Video by Thanh Nhàn K20/1: mời click lên hình để xem video48466952941_eda8526ccc_k 

 

Phân Ưu Cùng Chị Lê Thị Kim Oanh K10/1

PU-OngVinhThanhK10

VinhThanh

Phân Ưu Cùng Anh Chị Trần Trọng Lợi, K30 Võ Bị

TMChiMaiTran

CaoPhoTMChiMai

“Sea of Black”—Trúc Hồ | SBTN

 

Tiếng Hát Hậu Phương, kỳ 262, với Cựu Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thủy và Cựu Đại Úy Nguyễn Phán—Hồn Việt TV

Trump speaks to reporters after G20 summit | FULL PRESS CONFERENCE—Fox News

Vài Hình Ảnh Kỷ Niệm Ngày Quân Lực 19 Tháng 6 Tại San José—Vũ Thế Khanh, K20

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Picnic Mùa Hè—Chủ Nhật 4 tháng 8, 2019 | Hội Võ Bị Bắc Cali

FlyerPicnic2019

Kính thưa:
– Quý Niên Trưởng, quý Phu Nhân, quý Bạn và Gia Đình,
– Quý cựu Giáo Sư, cựu Huấn Luyện Viên và Gia Đình,
– Quý Chị PNLV, Anh Chị Em TTNĐH và Gia Đình,
– Quý Chiến Hữu, Thân Hữu và Gia Đình,

Hội Võ Bị Bắc Cali trân trọng kính mời quý vị đến tham dự Picnic Hè 2019 do Hội Võ Bị Bắc Cali tổ chức với những chi tiết như sau:

  (1) Thời gian: từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều Chủ Nhật 4 tháng 8 năm 2019. 

  (2) Địa điểm: Hellyer County Park 985 Hellyer Ave. San Jose, CA 95111 (Mời click vào đ/c trên để xem bản đồ nếu chưa biết chỗ)

Hellyer County Park là một công viên tuyệt đẹp, rộng hơn 178 mẫu đất, tọa lạc về hướng nam đông-nam Thành Phố San José. Với phong cảnh thiên nhiên ngoạn mục và không khí trong lành mát mẻ quanh năm, Hellyer County Park là nơi lý tưởng cho các sinh hoạt ngoài trời vào mùa Hè—đã được google & tripadvisor đánh giá 4.5*. (more…)

Happy Father’s Day

FathersDay2019

Vài Hình Ảnh Sinh Hoạt Ngày 25/5/2019—Nguyễn Đức Quyền | Nguyễn Gia Thiếu

Chúc Mừng Đa Hiệu Online

ChucMungDaHieuOnline-R

Happy Mothers Day


Paul Mauriat—Mother of mine


Nhật Ký Của Mẹ—Hiền Thục

Sinh Nhật Trung Tướng Lâm Quang Thi, Cựu Chỉ Huy Trưởng Trường Võ Bị Đà Lạt

Trưa Chủ Nhật—5/5/2019, chúng tôi gồm một số CSVSQ và PNLV đại diện cho Hội Võ Bị Bắc Cali đã có cơ may đến thăm và chúc mừng sinh nhật cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi—cựu Chỉ Huy Trưởng TVBQGVN. Chúng tôi cũng gặp 2 người con của ông là chị Lâm Bích Ngọc và anh Lâm Quang Dũng. NT Thi cùng phu nhân hiện đang sống tại 1 viện dưỡng lão (senior assisted living care.) Viện dưỡng lão xinh đẹp này có nhiều thành tích tốt trong việc phục vụ và chăm sóc sức khoẻ cho người cao niên, được yelp và caring xếp hạng 4-5 sao tại miền bắc California.

Nơi NT Thi và phu nhân cư ngụ là thành phố Fremont hiền hòa, có hãng xe Tesla danh tiếng đặt bản doanh, cách San José khoảng 20 miles về hướng bắc-tây bắc.

5 tháng 5 là ngày Cinco De Mayo. Khi chúng tôi đến, Vũ Đoàn Las Palmas (được viện dưỡng lão mời) đang trình diễn những vũ điệu ngọan mục, lồng trong nhiều nhạc phẩm Mexico vui nhộn cho các vị cao niên thưởng thức. NT Thi không thích xem những tiết mục văn nghệ này, ông thích gặp gỡ con cháu và chúng tôi hơn.

Bản tính nghiêm nghị và ít khi cười, nhưng khi nhìn thấy chúng tôi, NT Lâm Quang Thi tươi nét mặt, lộ vẻ hân hoan. Dáng dấp dong dỏng cao, vẫn mảnh khảnh—chưa bao giờ béo phì, ông bước những bước chậm rãi, vẫn còn khá vững chắc tiến dần về phía chúng tôi. Vì tuổi đời chồng chất, NT Thi đã bớt đi vẻ tráng kiện của những ngày tháng cũ. Bằng giọng nói thân mật, ông ân cần bắt tay từng người, thăm hỏi và tiếp đón chúng tôi tại căn dining room được dành riêng.

“Lúc này tôi ưa quên quá!” Ông than phiền mỗi khi chợt nhận ra rằng mình không thể nhớ tên của một ai đó. Mới ngày nào, từng là sĩ quan cấp tướng trẻ tuổi nhất nước (33 tuổi), nay NT Thi đã bước sang tuổi 87. 

Ông hơi khựng lại, thoáng ngẩn ngơ khi nghe chúng tôi xác nhận về tin tức cựu Đề Đốc Trần Văn Chơn vừa mới từ trần tại San José. “Mấy ổng lần lần chết hết rồi!” NT Thi nói như một lời cảm thán. “Ông Dinh, ông Lãm cùng Khóa 3 với tôi cũng chết rồi. Tôi còn sống ngày nào, thì biết ngày đó,” ông nói thêm.

Tiễn biệt NT Bùi Đình Đạm Khóa 1 trong nỗi buồn vô hạn (tháng 6/2009)

Sau khi mọi người cùng chúc mừng NT Lâm Quang Thi qua bản nhạc đồng ca “Happy Birth Day” bất hủ, chúng tôi đại diện cho các CSVSQ khắp thế giới, chúc thọ vị cựu Chỉ Huy Trưởng.

Mặc dầu chẳng mấy khi nở nụ cười trọn vẹn, NT Thi tỏ vẻ xúc động. “Tôi rất lấy làm sung sướng được anh em tới thăm và chúc mừng sinh nhật,” ông nói, trước khi nâng ly mời mọi người dùng bữa. Chúng tôi ăn trưa với NT Thi, với các con cháu và người giúp việc của ông. Phu nhân NT Thi không được khoẻ nên không thể tham dự. Bà đang được nurse săn sóc tại phòng riêng. 

Mấy món ăn ngon đầy bàn gồm có bún thịt nướng, gà xì dầu, bánh bột lọc, chả giò, xôi vò, bánh mì, rượu nho và nước táo… Dĩ nhiên, không thể thiếu chiếc bánh sinh nhật với ngọn nến lung linh.

Bằng giọng hóm hỉnh và vui vẻ, NT Thi kể cho chúng tôi nghe vài câu chuyện xưa của ông—những mẩu chuyện mà chẳng mấy ai biết được. Chuyện vì sao Tổng Cục Taekwondo Đại Hàn đã trao tặng huyền đai đệ tam đẳng cho ông tức thì, ngay khi ông vừa đặt chân đến thăm Trường Võ Bị Đại Hàn (KMA—Korea Military Academy.) Chuyện Bà Từ Cung Hoàng Thái Hậu (Đức Từ Cung, thân mẫu Vua Bảo Đại) cầm tay ông, ân cần hỏi “sao không có nàng hầu?”. 

Có lẽ, NT Lâm Quang Thi là vị Chỉ Huy Trưởng chịu khó học hỏi nhất. Ông đã liên tiếp hướng dẫn phái đoàn của Trường Võ Bị Đà Lạt thăm viếng các Trường Võ Bị thuộc nhiều quốc gia đồng minh như Thái Lan (Hải Quân Hoàng Gia, Võ Bị Hoàng Gia), Philippines, Đại Hàn (Lục Quân, Không Quân, Hải Quân), Đài Loan, Nhật Bản (Không Quân, Hải Quân), Úc (Võ Bị Hoàng Gia, Không Quân), Hoa Kỳ (Lục Quân—ROTC, Không Quân, Hải Quân) và Võ Bị West Point. Theo NT Thi, mỗi quân trường bạn đều có sắc thái riêng. Ông và phái đoàn Trường Võ Bị Đà Lạt của ông đã học hỏi được vô số điều bổ ích.

(Video clip—CSVSQ Nguyễn Đức Quyền)

Năm 1986, NT Lâm Quang Thi đã nhận trách vụ Hội Trưởng của Hội Ái Hữu CSVSQ/TVBQGVN (tiền thân của Tổng Hội Võ Bị ngày nay) 2 nhiệm kỳ. Tại Đại Hội Võ Bị lần thứ 4 (25 /5/1986), trong bài diễn văn mãn nhiệm gây nhiều cảm xúc, NT Thi tuyên bố: “Võ Bị là lý tưởng của đời tôi.”

Hôm nay, ông vẫn lập lại câu nói đó trong bữa ăn trưa mừng sinh nhật, trước mặt các đàn em và các con cháu.

Nhớ ngày trước, đa số các viện Đại Học dân sự tại Việt Nam (mà các Viện Trưởng tốt nghiệp từ Pháp) đều rập khuôn theo lối học và thi cử từ chương của người Pháp; trong khi đó, TVBQGVN lại áp dụng hệ thống tín chỉ theo đường lối giáo dục thực dụng của người Mỹ (Trường Võ Bị West Point); Uỷ Ban Thẩm Định Văn Bằng của Liên Viện Đại Học Quốc Gia đã xem thường, nghi ngại và không chịu nhìn nhận văn bằng Cử Nhân Khoa Học Ứng Dụng của Trường Võ Bị Đà Lạt. Chỉ Huy Trưởng Lâm Quang Thi nhất định phản đối sự đánh giá sai lạc đó. Sau nhiều lần tranh biện không thành công, ông đã phải yêu cầu Bộ Giáo Dục mời Uỷ Ban Thẩm Định Văn Bằng gồm các vị Viện Trưởng các Trường Đại Học Sài Gòn, Huế, Đà Lạt, Cần Thơ cùng với vị Giám Đốc Trường Kỹ Sư Phú Thọ làm một cuộc quan sát lượng định ngay tại Trường Võ Bị Đà Lạt. Sau khi tận mục sở thị, xem xét từng lớp học, đánh giá từng chương trình giảng dạy, cuối cùng Uỷ Ban Thẩm Định đã phải công nhận Văn Bằng Cử Nhân của các sinh viên Trường Võ Bị. NT Thi rất mãn nguyện và thường tự hào về thắng lợi này cho các CSVSQ của ông.

Một video clip cũ về Trường Võ Bị Đà Lạt. Ở phút 2:31, người ta có thể tìm thấy hình ảnh Trung Tướng Chỉ Huy Trưởng Lâm Quang Thi đang quan sát việc huấn luyện

Đối với quê hương, NT Lâm Quang Thi mãi thao thức về việc lịch sử chiến tranh Việt Nam đã bị giới truyền thông Mỹ bóp méo một cách tồi bại. Người ta (giới truyền thông và phản chiến Mỹ) đã không ngớt tô vẽ, thổi phồng và chỉ trích (bằng Anh ngữ) QL/VNCH là một đội quân yếu kém, hèn nhát, tham nhũng, v.v. đã đưa đến thất bại cay đắng cho Mỹ và cho VNCH. Vì vậy, ông đã viết một số sách bằng Anh ngữ về chiến tranh Việt Nam để ra sức cải chính, lấy lại sự thật và công bằng cho quân đội và chiến binh của mình. Các sách sau đây của NT Thi đã được Trường Đại Học Hoa Kỳ ấn hành:

– Autopsy: The Dead of South Viet Nam (Sphinx Pub. 1986)

– The Twenty-five Year Century (UNT Pub. 2002)

– Hell in An Loc (UNT Pub. 2009)

Âm thầm và miệt mài nhiều năm qua, NT Thi cố công viết sách, viết blog (bằng Anh ngữ) để vạch cho cả thế giới thấy rõ—trong chiến tranh quy ước, nếu được yểm trợ đầy đủ—QL/VNCH với quân số chỉ bằng 1/3 quân địch, vẫn có khả năng đánh bại những đạo quân thiện chiến. Ông làm việc này không ngoài mục đích nói ra những điều mà người ta cố tình nhận chìm, lấy lại chút công đạo đã bị cướp mất cho những cựu chiến binh VNCH thua thiệt.

Trong phần điểm sách “Hell in An Loc”, người ta đọc được Midwest Book Review (The Military Shelf) có đoạn viết “…Được thảo ra một cách tỉ mỉ và cụ thể để làm đúng lại lịch sử, Hell in An Loc phải được đặc biệt giới thiệu cho các thư viện đại học và các bộ sưu tập quân sử đang tập trung vào chiến tranh Việt Nam.”

Quyển Hell in An Loc do chính tác giả phát hành ngày 24/1/2010 tại San José đã được phổ biến khắp nơi từ dạo ấy, và nó đang nằm trong hầu hết các thư viện đại học. Do yêu cầu của các độc giả Việt Nam, NT Thi lại tiếp tục chuyển ngữ quyển Hell in An Loc sang tiếng Việt như ông đã làm với quyển The Twenty-five Years Century.

Vậy mà thật không may, phu nhân của ông thình lình trở bệnh và rồi bệnh tình mỗi ngày thêm trầm trọng. Là một phu quân gương mẫu, hết lòng yêu thương vợ mình—ông luôn túc trực bên giường bệnh—không còn lòng dạ nào để hoàn tất quyển sách bằng Việt ngữ nữa. 

NT Thi đã trao phiên bản tiếng Việt cho chúng tôi và đồng ý phổ biến sách Địa Ngục An Lộc online theo đề nghị của BCH Tổng Hội. Anh Lâm Quang Dũng (nhà văn Andrew Lam)—thứ nam của NT Thi rất tán thành ý kiến này. Theo anh, giới trẻ Việt Nam không còn tin tưởng vào đảng CS nữa; họ đang rất cần những tài liệu trung thực của VNCH. Anh Dũng cũng tỏ ra ưu tư về việc cần giúp đỡ giới độc giả trong nước vượt tường lửa (firewall.)

Rồi đây, trong tương lai gần—qua Đa Hiệu Online—phiên bản Hell in An Loc bằng Việt ngữ sẽ đến tay quý niên trưởng, quý bạn, quý độc giả gần xa.

Vài lời nhắn nhủ của cựu Chỉ Huy Trưởng (Video clip—CSVSQ Nguyễn Đức Quyền K28)
Trong lúc dùng bữa trưa, NT Lâm Quang Thi K3 đàm đạo với người bạn đồng Khóa—NT Đỗ Ngọc Nhận K3 qua điện thoại

Hôm nay—7/5/2019 là ngày Sinh Nhật chính thức của NT. Lâm Quang Thi. Chúng tôi gồm, Cao Yết K16 (và phu nhân), Lê Tấn Tài K20, Nguyễn Đức Quyền K28, Lê Thi K29 (và phu nhân), Nguyễn Gia Thiếu K30 (và phu nhân), Nguyễn Văn Được K31, Phạm Văn Pho K31 một lần nữa xin kính chúc Thầy Cũ—cựu Chỉ Huy Trưởng—Đại Niên Trưởng “Happy Birth Day.”

* Tiếc rằng, chị Nguyễn Văn Chấn K9/1 đang bệnh, NT Lê Viết Đắc K22 bị bận cuối tuần và anh Lâm Quang Tuấn K3/2 phải đi xa không thể tham dự buổi ăn trưa này như đã dự tính.

Video clip do CSVSQ Trương Kim Anh K23 & CSVSQ Nguyễn Đức Quyền K28 thực hiện

NT Lâm Quang Thi ngồi giữa. Từ trái sang phải: Lâm Bích Ngọc K3/2, phu nhân và Lê Thi K29, Phạm Văn Pho K31, Lê Tấn Tài K20, Cao Yết K16 và phu nhân, phu nhân và Nguyễn Gia Thiếu K30, Nguyễn Văn Được K31, Nguyễn Đức Quyền K28
(Lâm Quang Dũng K3/2 chụp hình, nên không có mặt trong hình này)

Nguyễn Gia Thiếu K30 tường thuật

Khi Người Cao Tuổi Lái Xe—Bảo Huân

Cứ mỗi ngày ở Mỹ có 10 ngàn người bước vào tuổi 65, và đa số những người này vẫn còn lái xe. Những kỹ thuật mới của xe hơi, và số lượng càng ngày càng đông đảo xe cộ lưu thông, nhiều thay đổi của cảnh quan và đường sá, tất cả đều tạo thêm nhiều thách đố hơn đối với những vị lái xe cao tuổi.

09_urgent_signs_loved_one_stop_driving_driving_behavior_changes_monkeybusinessimages

Một số sai phạm mà người lái xe hay mắc phải là chạy quá tốc độ cho phép, vượt đèn đỏ, không ngừng ở nơi có bảng stop, lái xe không đúng lane, quẹo trái không đúng cách… Đã vậy, đối với người cao tuổi, lại còn có những yếu tố khác như tâm tính thay đổi hoặc những hạn chế do sức khỏe gây ra, cũng làm cho việc lái xe thêm phần nguy hiểm.

Nếu quý vị, hoặc người thân là người tài xế cao tuổi, có nhiều phương cách để giúp quý vị an toàn trên xa lộ và tiếp tục lái xe thêm nhiều năm nữa. Điều cốt yếu là phải biết khả năng thể lý bị hạn chế ra sao lúc về già. Sau đây là một số gợi ý của AARP (American Association of Retired Persons, Hiệp hội Người Mỹ Cao niên).

1. Theo dõi về sức khỏe: Cẩn thận khi có những thay đổi về sức khỏe như tầm nhìn, âm độ nghe, trí nhớ và sự tập trung.

2. Giữ khoảng cách an toàn. Áp dụng luật “3 giây đồng hồ” khi lái xe sau một xe khác để kịp đủ thời giờ phản ứng lại những nguy hiểm có thể xảy ra. (Luật ba giây: Nhìn xe phía trước khi xe đó chạy ngang qua một đối tượng nào đó, như cột đèn, bảng chỉ dẫn lưu thông… rồi bắt đầu đếm (một ngàn một, một ngàn hai, một ngàn ba) xem xe mình đã tới đối tượng đó chưa. Nếu chưa đủ 3 giây mà đã tới đối tượng đó rồi thì là ta chạy quá gần xe trước, nên chậm lại để khoảng cách với xe đó không quá gần).

3. Tránh phân tâm. Bất cứ chuyện gì khiến mắt ta không nhìn mặt đường là sự phân tâm, như dùng cell phone, ăn uống, dùng GPS, thay đổi tần số đài radio…

4. Điều chỉnh cho thích hợp. Ghế ngồi, gương chiếu hậu, gương hai bên xe… nên được chỉnh sao cho vừa với tầm nhìn để có thể thấy được xe cộ di chuyển phía sau và hai bên hông xe.

5. Tự hạn chế. Tránh lái xe trong giờ cao điểm, ban đêm, hoặc thời tiết xấu, mà nên lái lúc ban ngày sáng sủa vào những giờ ít xe cộ lưu thông vội vã.

6. Quẹo phải. Thay vì quẹo trái ở những đường quẹo nguy hiểm nhiều xe cộ qua lại, nên quẹo phải, có thể tới ba lần để đến hướng quý vị cần đi.

7. Đừng quên stop. Ở nơi có bảng stop, nhìn kỹ đường trước khi ngưng xe. Nếu có xe đi trước, đợi hai giây cho xe đó đi rồi mới tiến tới chỗ stop, ngừng hẳn rồi mới tiếp tục đi.

8. Kiểm tra lại thuốc men. Hỏi bác sĩ hoặc dược sĩ xem thứ thuốc ta dùng có gây hậu quả gì khi lái xe hay không.

9. Cảnh giác về người khác. Xe đạp, xe gắn máy, người đi bộ… đều tạo thêm những thử thách cho người cao niên khi lái xe. Hãy rất mực cẩn thận tại các ngã tư đường và khi nhập xe vào dòng xe cộ trên đường.

10. Sao cho có khoảng đệm. Giữ sao cho có khoảng trống chung quanh xe của quý vị, trên đường hoặc ở bãi đậu xe, để còn chỗ xoay xở khi cần.

Có một số tài xế còn trẻ thường tỏ ra bực bội khi chạy gần xe những vị cao niên, hoặc vì tốc độ thường chậm hay vì những phản ứng không mấy nhanh lẹ của những vị này. Xin hãy có tấm lòng bao dung đối với người già cả để thông cảm hơn là tỏ thái độ bực tức.

Driving-01
Bảo Huân

Thư Mời Tham Dự Sinh Hoạt Ngày 25 Tháng 5, 2019

POSTER-25-5-19

Phân Ưu cùng Chị Tô Công Minh K23/1

Ghen—Nguyễn Thị Hải Hà

Quê liếc nhìn tờ giấy đặt ở góc bàn làm việc của chồng. Đến gần hơn một chút chị nhận ra đó là tờ báo cáo hàng tháng của Visa. Quê ngạc nhiên, chồng chị không khi nào để giấy tờ liên quan đến tiền bạc lộ liễu như thế. Lấy nhau lâu năm chị không hề biết chồng làm bao nhiêu tiền, tiêu xài vào khoản nào bởi vì chồng chị giấu rất kỹ những chuyện “riêng” như thế. Có lẽ anh vội vã chuyện gì đó nên quên. Tò mò chị cầm tờ báo cáo lên xem, dịp may có một không hai mà. Trên tờ báo cáo đa số là những khoản chi tiêu bình thường như tiền chợ ở Shop Rite, đổ xăng, cái bánh sinh nhật mừng chú em rể. Tuy nhiên, có ba khoản tiền lạ, đó là tiền ăn ở nhà hàng sushi ở Highland Park vào buổi trưa một ngày thứ Tư, tiền ăn ở một tiệm sushi khác ở Edison vào chiều thứ sáu, và tiền ăn ở cái Diner Sunset cách nhà Quê hai đèn giao thông vào sáng thứ Bảy. Thứ Tư và thứ Sáu Quê đi làm. Thứ Bảy Quê đi thư viện rồi đi chợ và thật tình chị không chú ý anh ở nhà hay đi đâu. Mà anh có đi đâu loanh quanh thì cũng là chuyện bình thường. Anh em của anh sống gần chung quanh. Anh đến nhà anh em, ở ăn cơm hay giúp làm giấy tờ nếu có ai nhờ. Chị biết tính chồng rất giản dị. Anh không thích đi ăn ở nhà hàng, viện cớ phải đóng bộ cho tươm tất, phải chờ đợi lâu lắc, thức ăn dầu mỡ không tốt cho sức khỏe. Anh lại càng không thích sushi bảo rằng ăn gỏi cuốn ngon hơn gấp mấy lần. Quê không thể nào hình dung chồng chị vào nhà hàng gọi thức ăn rồi ngồi ăn một mình bởi vì cái hình ảnh ấy quá khác biệt với người chồng chị chung sống bao nhiêu năm.

Ai? Đồng tiền nối liền khúc ruột. Đàn ông thường mở hầu bao nơi họ đặt trái tim. Ai là người khiến anh vượt qua thói quen không đi ăn nhà hàng và không thích ăn sushi? Nếu anh đi ăn với bạn bè sao chẳng nghe anh nói? Trước hôm tiệc Giáng sinh, anh đi mua sắm quần áo. Đây là chuyện lạ, ít khi anh chưng diện se sua. Có lẽ chị để lộ vẻ ngạc nhiên nên anh giải thích, “tiệm nào cũng có big sale, anh thấy rẻ quá nên mua thêm quần áo giày vớ.”

Quê vừa khen chồng, vừa đùa: “Anh diện lên trông trẻ hẳn ra. Coi chừng người ta mê là mệt nhé!”

Anh trả lời: “Anh không diện cũng có người mê!”

“Ai mê?” – Chị hỏi.

Anh cười, không trả lời.

Bạn gái của anh chỉ có Katya, cô bạn học chung trường Luật. Cô chừng hơn bốn

mươi, tóc vàng, mắt xanh. Katya nói tiếng Anh có giọng Nga khá nặng. Nàng có một con trai và đã ly dị chồng. Katya có cặp mắt rất to, dường như thu hồn người. Trước khi gặp Katya, Quê không thể nào tưởng tượng được có người có cặp mắt to và sâu như thế. Quê nghĩ với đôi mắt ấy nhìn sâu vào có thể thấy được rừng cây khô sau nhà, vẽ thành tranh chắc cũng đẹp như tranh Đinh Tiến Luyện trên những bìa của báo Tuổi Ngọc. Cô không đẹp đến choáng người nhưng càng nhìn càng thấy xinh. Hôm lễ Tạ ơn, anh đột nhiên bảo Quê:

“Ngày mai Quê làm gỏi cuốn nhé.”

Quê hơi ngạc nhiên. Anh ít khi nào đặt món ăn như thế. Thậm chí chị hỏi anh thích ăn món gì anh cũng chỉ ừ à cho qua chuyện. Quê hỏi:

“Tại sao lại làm gỏi cuốn?”

“Vì ngày mai Cá Linh ở trường về, sẵn dịp đãi con bé.”

Cá Linh đang học nội trú ở Rutgers , trường đại học cách nhà chừng nửa giờ lái xe. Mãi một lúc sau, giữa những chuyện lặt vặt trong nhà anh như sực nhớ ra, nói thêm: “Ngày mai sau khi ký giấy tờ sang tên nhà của anh Tu chị Na cho đứa con trai của anh chị, anh mời Katya ở lại ăn tối.”

Anh giải thích thêm là tuy anh làm sẵn giấy tờ nhưng anh muốn Katya làm luật sư cho anh chị bởi vì anh là người trong gia đình nên không muốn ra mặt chịu trách nhiệm. Quê đoán là anh muốn giúp đỡ Katya bằng cách đưa thân chủ cho nàng. Nàng mới mở văn phòng luật, chưa có thân chủ, nợ nần tứ tung lại còn phải nuôi đứa con trai tật nguyền. Chị có cảm tưởng anh muốn đãi Katya món gỏi cuốn; nhưng tại sao lại không nói thẳng với chị? Bữa ăn ấy Quê không làm gỏi cuốn vì Cá Linh bảo muốn ăn cà-ri. Quê nghe anh giải thích với Katya, gỏi cuốn tương tự sushi và nàng nhìn Quê với đôi mắt xanh thăm thẳm bảo rằng nàng rất thích sushi nhưng chưa bao giờ được ăn gỏi cuốn. Quê cười nói với Katya: “Lần khác Quê xin được đãi bạn món này. Quê không biết chồng Quê muốn giới thiệu món gỏi cuốn với bạn. Giá mà anh ấy bảo với Quê thì Quê đã làm.” Có thể nào là nàng không? Quê không dám nghĩ sâu xa hơn. Lâu nay chị hoàn toàn tin cậy chồng; giữa hai người nếu có vấp ngã thì chỉ có Quê là người vấp ngã. Dù gì hai người cũng quen nhau từ hồi ở Việt Nam, gặp lại nhau ở trại tị nạn, yêu nhau giúp đỡ nhau học hành suốt mười năm trời trước khi chính thức kết hôn. Tình sâu nghĩa nặng lắm mà. Ăn tối xong, Quê dọn dẹp rửa chén bát, còn anh và Katya ngồi nán lại ở bàn ăn nói chuyện thì thầm rất lâu. Ách Cơ, đứa con lớn bảo với Quê, Katya đến nhà vài lần khi mẹ không có ở nhà, mẹ có biết không? Quê tự bảo mình không nên ghen xằng nhưng bỗng dưng thấy mệt đuối. Ngày mai anh sẽ đưa Quê đi leo núi nhân dịp này chị sẽ hỏi anh cho biết đầu đuôi.

Quê soi mình trong gương thấy thương hại cái già nua xấu xí của mình. Không béo lắm nhưng đã có cằm đôi. Quê có gương mặt tròn ngày còn nhỏ thường bị mắng là

mặt thịt, mặt thịt là mặt của người ngu. Nhiều khi ngẫm nghĩ Quê thấy mình thật thà quá hóa ngu. Cái eo của Quê ngày trước hình chữ V nay đã biến thành chữ U. Quê bị chứng mặc cảm tự ti rất nặng; ít khi giao du bạn bè vì Quê tin rằng người nào tiếp xúc với chị đều không thích chị vì chị không dịu dàng hay bặt thiệp. Quê đi leo núi với chồng vì anh bảo Quê cần phải vận động nhiều hơn, ngồi một chỗ nhiều dễ sinh bệnh tật, nhất là mới đây Quê bỗng bị ngất xỉu đôi lần. Biết mình cần đi khám tim nhưng Quê cứ chần chờ, dường như chị sợ khám phá trái tim của chị có chứa những điều không hay.

Địa điểm leo núi cách nhà khoảng hơn một giờ lái xe. Điểm cao nhất khoảng ba trăm năm mươi mét so với mực nước biển. Mùa Đông năm nay thời tiết ôn hòa, giữa mùa Đông mà ấm đến 45 độ F. Quê nhìn rừng núi, tuy đã rụng hết lá mà vẫn đầy vẻ rậm rạp nói với chồng:

“Mùa hè mà đến đây có lẽ sẽ bị con tick cắn hay muỗi cắn anh nhỉ?”

Chồng chị nói nhẹ nhàng: “Con tick là con bọ chét. Em có cái tật hay chêm tiếng Anh nói hoài không được.” Anh lúc nào cũng khôn hơn, giỏi hơn, cầu toàn hơn và luôn luôn chỉnh sửa Quê. Nhiều khi không vui nhưng Quê vẫn im lặng vâng lời chồng. Vợ chồng Quê ít khi cãi nhau, bạn bè người thân vẫn thường kháo nhau gia đình Quê hạnh phúc nhất. Anh nói thêm: “Bọ chét thì có thể nhưng muỗi chắc không nhiều vì ở đây không có đầm lầy.”

Tin cậy chồng, Quê lặng lẽ nối buớc. Quê không thường thắc mắc chất vấn vì biết tính chồng cẩn thận chu đáo. Đôi khi Quê có ý thích khác nhưng biết rằng khó mà lay chuyển quyết định của chồng nên thường chịu thua trước khi mở lời. Mỗi khi đi đâu anh nghiên cứu bản đồ biết rõ địa thế nơi muốn đến vì thế Quê thường để tùy anh quyết định. Lúc nãy chị thấy bảng ở bãi đậu xe cho biết đây là con đường mòn vòng quanh núi Turkey. Chị đi theo anh, quá thân thuộc nên không có gì phải nói. Bước đi của hai người đều đặn nhịp nhàng như một bản đàn quen thuộc. Anh chỉ cho chị thấy những ô vuông màu đỏ khắc trên cây.

“Cứ đi theo những ô vuông màu đỏ khắc trên cây như thế này là sẽ đi hết con đường mòn vòng quanh núi và về địa điểm khởi hành.” – Anh nói.

Rừng già, lá vàng khô rơi phủ mặt đất dày như thảm. Vài nơi, nước đóng thành băng từ dưới lòng đất trồi lên trông giống như những cây đinh to màu đá cẩm thạch trắng đục có vân đen. Đường đi mỗi lúc một cheo leo. Bên cạnh con đường mòn hẹp là hố sâu. Chỉ cần không chú ý là có thể trượt chân rơi xuống hố. “Giá mà rơi xuống có lẽ sẽ không đau đâu nhỉ, thảm lá dày trông êm ái như thế kia. Nhưng có lẽ khó mà leo lên từ hố sâu như thế.” – Quê nghĩ thầm. Một cơn mưa to những đường trũng ấy sẽ biến thành những con suối ồ ạt chảy. Chăm chú leo núi, Quê thở gấp. Đôi ba lần chị muốn hỏi về những lần đi ăn nhà hàng của anh nhưng không tiện mở lời.

Ở đỉnh núi, nhìn phía xa xa là một chục ngôi nhà dưới thung lũng. Bên tay phải là hai cái hồ, một cái rất to, một cái nhỏ hơn, nối vào nhau. Anh bảo:

“Đó là hồ Valhala. Mình đi đến đó để chụp ảnh nhé.”

Quê yêu thích cảnh đẹp. Những lần đi chơi chị đều mang theo cái máy ảnh bỏ túi để ghi lại cảnh thiên nhiên. Quê thường xa lánh những nơi nhộn nhịp, thiên nhiên là nơi tịnh dưỡng tâm hồn. Rủ đi đâu chị có thể từ chối nhưng để được ngắm cảnh đẹp Quê sẵn sàng lặn lội. Đi để có thể viết bài và có hình đăng lên blog.

Hai người leo qua những tảng đá, lội qua những con suối cạn, nước trong veo thấy những hòn đá trắng dưới đáy. Quê bảo với chồng:

“Hễ có hồ là có nước đọng và thế nào cũng có muỗi.”

Hai người bắt đầu chuyến đi hơi trễ. Ra khỏi nhà một giờ trưa. Đến nơi hơn hai giờ. Lang thang trong núi rừng vẹt lau xua cỏ tránh nhánh gai, chị mệt đuối sức và mặt trời sắp lặn. Buổi chiều sụp xuống rất nhanh, hơi núi làm chị thấy lạnh. Hai cái hồ thấy gần như vậy mà đi hoài không đến. Quê thấy lo lắng, đòi về.

“Thôi mình đi về đi anh, tối rồi, coi chừng bị lạc trong rừng.”

Chồng chị đưa cho chị bình nước anh đeo trong ba-lô. Mấy tiếng đồng hồ mà bình nước trà có pha chút cà phê vẫn còn ấm áp.

“Em ăn thêm chút phô-mai cho đỡ mệt.”

Quê nhìn quanh, những cây chung quanh Quê không còn ô vuông đỏ nào cả. Quê nói với chồng: “Mình đi lạc rồi anh.”

Chồng chị nói giọng vẫn đầm ấm tỉnh táo:

“Mình chỉ cần đi lên chút nữa đến gần hồ sẽ bắt vào con đường mòn khác và sẽ trở ra đường lớn chỗ để xe.”

Bóng cây với những cành khô có vẻ gì dọa nạt, trông giống như những bàn tay xương xẩu móng nhọn níu xước áo chị. Quê thấy sợ hãi, tim đập mạnh khó thở choáng váng. Anh đi trước, nhẹ nhàng, nhanh nhẹn tay bật đèn pin. Cây gậy dùng để giữ thăng bằng khi leo núi vung vẩy trên tay. Quê nghĩ chồng giống Hiệp Khách Hành. Trên đồi cao trông anh dường như cao lớn hơn. Quê càng lúc càng bị tuột lại sau lưng. Quê có cảm tưởng suốt đời mình cứ phải cố gắng để đi theo kịp chồng trong gia đình cũng như ngoài xã hội. Một cố gắng lâu dài đôi khi Quê thấy mình mỏi mệt như kiệt sức. Anh đi nhanh quá, khỏe quá, hăng say quá không ngó lại sau lưng. Thoáng một cái anh khuất sau những bụi cây tảng đá rồi mất dạng. Quê cố gắng ngóng cổ tìm bỗng trượt chân, bổ nhào hai ba bước. Quê thấy mình rơi, quơ níu hụt hẫng. Và tất cả chỉ còn lại bóng tối.

Khi tỉnh lại, Quê thấy vầng trăng đã lên. Hai chân Quê mềm èo nằm quặt dưới thân người Quê như hai sợi dây thừng. Quê không thấy đau, chỉ thấy tê dại. Trăng trên núi thật lạ, gần như ở sát mặt của Quê. Ở giữa mặt trăng là một đường rạn nứt thật to. Một bên trăng màu nâu đỏ trông giống như một miếng kẹo có đường phơn phớt, bên kia màu xanh lá cây thật nhạt có thủng nhiều lỗ tròn trông ngon như một

miếng Swiss cheese. Nghiêng đầu, Quê nhìn thấy phía dưới chỗ mình đang nằm là những vệt trắng đang chuyển động. Nhìn kỹ, Quê thấy đó là những con mèo, chó, chim cú, ếch nhái, ốc sên đủ loại đủ cỡ màu đất sét nung đang di động như đang sống trong cái xã hội nho nhỏ của chúng. Con chó to như con voi trong khi con bò thì lại bé cở nắm tay và ếch nhái giống như những cái cúc áo. Quê nghĩ, mình đang nằm mơ chăng? Đám thú vật màu đất sét nung di chuyển nhưng cứng ngắc như những pho tượng bị giới hạn trong một dòng chảy chậm từ từ trôi đi đều đặn liên tục. Quê thấy có cái gì vừa nhám vừa ấm trên má. Con mèo Nora đang liếm mặt Quê. Nó mang mắt kính đen, mặc váy, đi hai chân như trong phim hoạt họa.

“Nora đấy à? Sao Nora lại ở đây? Anh đâu?” – Quê hỏi.

“Anh đi tìm người đem chị về. Lâu lắm anh mới quay lại.” -Nora trả lời.

“Quê bị ngã?” – Nora không trả lời.

Đầu óc Quê bỗng dưng không còn mụ mị nữa. Quê nhận ra ý định của chồng. Quê bảo Nora. “Đây là âm mưu của anh!”

Nora lặng thinh. Chị nhớ một lần anh đòi lái xe bắt đầu từ lúc mười giờ khuya đưa Quê vào hồ Tahoe, chung quanh là núi đèo cao bảy tám ngàn feet. Quê sợ không dám đi bảo rằng đi như thế rất nguy hiểm. Quê không muốn chết. Anh nổi giận gắt to, đi với anh làm sao mà chết được. Lần đầu tiên Quê nghe theo linh tính và chống lại quyết định của chồng đưa đến chỗ hai vợ chồng to tiếng với nhau ở một nơi công cộng, cây xăng. Anh bảo Quê thuộc loại đàn bà bossy. Lần khác anh nhất định chọn con đường lạ băng rừng trong khi xe đã hết xăng. Mỗi lần sợ hãi là Quê choáng váng khó thở muốn ngất đi. Tai nạn chết người dễ dàng xảy ra với người bị ngất xỉu, chóng mặt rơi xuống hồ chết đuối, nứt sọ, hay gãy cổ. Gia đình của Quê nổi tiếng là hạnh phúc, sẽ không ai nghi ngờ nếu tai nạn xảy ra. Một lần đang ngủ thức giấc Quê thấy chồng đang dùng ngón tay ấn chặt mạch máu cổ của Quê như muốn chắn đường không cho máu chạy lên óc. Quê cố xua đuổi những nghi ngờ của mình. Tính anh vẫn dịu dàng ngọt ngào như ban đầu khi mới quen nhau.

“Quê cho anh đầy đủ tự do, nếu không muốn ở với nhau nữa thì cứ chia tay tại sao lại âm mưu giết Quê? Tại sao?” – Quê hỏi Nora. “Nora ở nhà, thấy hết, biết hết. Nói cho Quê biết đi. Vì tiền phải không?”

Nora gỡ cặp mắt kính đen. Ánh trăng rọi vào mắt nó một bên có màu xanh biếc còn bên kia đỏ như lửa cháy. Và đôi mắt của nó bỗng nở to ra sâu thăm thẳm như đôi mắt Katya. Nó nói thong thả, nghe như tiếng gù gù trong cổ nó mỗi lần nó nằm trên lòng Quê lúc chị viết blog.

“Tiền là một trong những lý do. Chị không giàu lắm nhưng có thể nói là khá nhiều tiền. Nếu ly dị tiền của phải chia hai. Nếu chị chết tiền gom về người thừa kế.”

Quê và chồng tuy chính thức kết hôn nhưng mỗi người có ngân hàng riêng. Đời sống và văn hóa ở đây cho phép như thế. Lúc mới lấy nhau tiền bạc thường là lý do cãi vã của hai người. Giữ tiền riêng nhưng cùng góp chung vào những chi phí trong gia đình giữ được hòa khí của hai người.

“Tuy nhiên tiền không phải là lý do duy nhất.” – Nora bảo.

Quê suy nghĩ. Chồng chị biết, chị không bao giờ van xin hay khóc lóc nếu anh muốn chia tay. Nora cười, nhe mấy cái răng nhọn hoắc. Con mèo này kỳ cục, đáng lẽ nó phải mếu vì thương xót chị chứ. Chẳng lẽ nó chẳng thương mến Quê? Suốt ngày nó quấn quít với Quê thế mà… ừ, phải đến lúc ngặt nghèo thì mới biết được ai là người thương yêu mình. Nora hỏi:

“Chị có nhớ chuyện năm năm về trước không? Lúc chị …”

Quê vội ngắt lời Nora vì không muốn nghe thêm. “Nhớ chứ. Nhưng sau đó anh đồng ý quên quá khứ, bắt đầu lại từ đầu và xây lại hạnh phúc với Quê.”

“Nhưng anh không thật sự quên. Anh vẫn nghi ngờ, theo dõi và bắt đầu lập mưu kể từ khi anh thấy chị mở blog và bắt đầu viết trở lại.” – Nora nói một cách đầy hiểu biết.

Từ lâu Quê nhìn thấy vết rạn nứt trong lòng mình nhưng không thể nói với ai. Không ai hiểu được vì sao Quê không thấy hạnh phúc. Dường như có chồng tốt, không cờ bạc, không đĩ điếm, không hoang đàng lãng phí vẫn không làm người ta thấy hạnh phúc khi không thể bù lấp khoảng cách giữa hai tâm hồn. Anh đòi hỏi một sự toàn hảo từ nhan sắc đến tâm hồn mà Quê không thể nào có được. Quê mê văn chương. Vì phải kiếm sống, nuôi con, trong môi trường ngôn ngữ xa lạ, Quê chỉ có thể viết blog cho đỡ nhớ tiếng Việt. Đàn bà mà, khi mê say một cái gì quá, cũng bị người ta cho là lố bịch. Anh chỉ trích, Quê viết toàn những chuyện nhảm nhí. Thời buổi này, Quê có viết cũng chẳng ai đọc. Quê nói như phản đối dù rằng phản đối với con mèo thì chẳng ăn nhằm gì. “Quê chỉ viết thôi. Còn anh thì ôm cái computer tủm tỉm cười một mình đến cả hai ba giờ sáng. Quê không bao giờ gặng hỏi anh làm gì, trò chuyện với ai. Quê để cho anh tự do.”

“Chính vì thế anh mới nghi ngờ chị. Chị chỉ chúi đầu vào cái computer không đếm xỉa gì đến người chung quanh. Rồi chị viết những chuyện tình ướt át. Chị yêu thương, khóc cười, dịu dàng, đam mê với nhân vật trong khi chị nguội lạnh với anh. Những nhân vật ấy là ai? Liên hệ như thế nào với chị? Phải có thật thì viết mới giống thật như thế. Chị phải có người nào nên chị mới chẳng quan tâm đến chuyện mất chồng.” – Nora giải thích. Quê muốn khóc nhưng không khóc được; chợt thấy một nửa mặt trăng rơi những hạt nước mắt màu xanh. Nửa mặt trăng màu nâu đỏ thoát ra tiếng dồn dập như tiếng trống, như nhịp tim đập nhanh, rối loạn, nhức nhối. Ước gì được nghe những khúc sáo và vĩ cầm trong phim Chocolate nhỉ? Khúc nhạc này có thể ru ngủ. Quê nghĩ nếu ngủ được lúc này mình sẽ dễ chịu biết mấy. Cái cảm giác có một khối nặng đè trên ngực càng lúc càng tăng.

“Thế Nora có thể giúp Quê thoát ra khỏi nơi này không?” -Quê dịu giọng với con mèo.

“Nora có nhiệm vụ rước chị rời nơi này vì chị chỉ có Nora là bạn. Chị có thể nghiêng người và lăn xuống cái dòng chảy có những con thú màu đất sét nung, rồi chị cũng biến thành màu đất nung như thế. Hay chị có thể đi theo Nora.” Con mèo

lấy đôi kính đen đeo lên mắt. Trông nó có vẻ sang trọng, bệ vệ. Nora không phải là một cô bé mười lăm tuổi như Quê vẫn tưởng. Trông Nora như một người phụ nữ chín chắn ở tuổi bốn mươi. Không. Quê không muốn đi theo Nora nữa. Quê sẽ đi một mình. Mặt trăng sà xuống gần mặt Quê. Quê rướn người vói lấy mặt trăng để đứng dậy. Mặt trăng vỡ làm đôi, và Quê lại rơi. Rơi cho đến khi Quê nghe tiếng kêu “Mẹ! Mẹ!”

Cá Linh đang lay vai Quê thật mạnh. “Mẹ! Mẹ! Nước tràn ra ngoài lâu rồi.” Quê đang đứng rửa chén mãi suy nghĩ không ngờ nước tràn mà không hay.

“Mẹ đang lo nghĩ chuyện gì?” – Con gái út của Quê nhìn mẹ dò hỏi. Quê nói với Cá Linh: “Mẹ có một thắc mắc mấy hôm nay mẹ suy nghĩ mãi và nghi ngờ bố. Bố không thích ăn ngoài, cũng không thích sushi thế mà mẹ thấy bố dùng thẻ tín dụng trả tiền nhà hàng sushi ở Highland Park trưa ngày thứ Tư tháng trước.” “À! Cái đó của con. Con và các bạn đi ăn.” Cá Linh nói. “Bố cũng đi ăn sushi ở Edison .” – Quê nói. “Cái đó cũng của con luôn.” – Cá Linh nói. “Thế còn cái bữa ăn sáng ở Diner Sunset?” – Chị hỏi. “Cái đó cũng của con. Mẹ không nhớ con đã kể với mẹ à. Con ở chơi qua đêm nhà bạn Rohini, buổi sáng tụi con đi ăn trước khi chia tay.” – Cá Linh nói. “Nhưng tại sao lại trên thẻ của bố?” “Bố đưa thẻ của bố cho con dùng, chỉ dặn con là đừng tiêu quá mức.” Quê nhận ra Highland Park và Edison đều gần trường Rutgers . Quê hỏi Cá Linh: “Nora đâu rồi?” “Nora đang ngủ trên giường của con.” – Cá Linh nhìn Quê lạ lẫm. Quê thấy cục nghẹn trong ngực mình đã biến mất tự bao giờ. “May mà mình không đặt vấn đề với anh nếu không đã để lộ tính ghen bậy.” – Quê tự nhủ.

Cảnh sát phỏng vấn, người chồng không biết vợ anh có trang facebook. Anh chỉ biết trang blog của chị thôi.

Nguyễn Thị Hải Hà

 

Thăm Chị Đồng Đăng Khoa K19/1 | Thăm Chị Lê Hồng Điểu K21/1

IMG_20190217_103509XIMG_20190217_103554XIMG_20190217_114708XIMG_20190217_112242X

Ban Chấp Hành Tổng Hội Chúc Tết Năm Kỷ Hợi

thiepxuantonghoi (3))

Tôi Đi Thi Hoa Hậu Phu Nhân—Gió Đồng Nội

Theo đúng sách vở ông bà dạy: “Trời đánh tránh bữa ăn” tôi áp dụng y chang như thế. Chờ cho chồng ăn xong bữa tối, tráng miệng đầy đủ, chuẩn bị ra ghế sô pha ngồi coi truyền hình tôi mới xà lại gần thỏ thẻ: Anh nè, em ghi tên dự thi hoa hậu phu nhân. Ông chồng té cái bịch xuống chiếc ghế ngay bên cạnh (may mà tôi đã chuẩn bị), mặt mày hốt hoảng, miệng cà lăm: e..m nói cái gì vậy?

Tôi cũng ngồi xuống theo rồi mới chậm rãi lặp lại: em đi thi hoa hậu phu nhân. Rồi không để chàng kịp “quay” mình, tôi làm một hơi. Này nhé, anh vẫn nói đàn bà là hoa. Hoa nào cũng có nét đẹp riêng, mỗi bông mỗi vẻ. Đẹp tốt phô ra, xấu xa đậy lại nên em nghĩ mình dự thi cùng các chị khác khoe sắc đẹp trong mùa xuân để mọi người thưởng thức những cánh hoa biết nói đó mà. Em nghiên cứu kỹ càng đơn dự thi rồi.

Mấy năm trước đơn dự thi bằng tiếng Mỹ lẫn tiếng Việt, dài tới 2 trang giấy lận. Có câu hỏi em không hiểu là người Việt gốc gì. Không lẽ người Việt gốc Mỹ đi thi ở đây? Rồi các câu thích ăn gì, có tham gia, hoạt động trong đoàn thể nào, đã từng thi hoa hậu hay làm người mẫu bao giờ chưa.. làm em ngại quá, không biết trả lời, đâu dám hỏi ai nên cứ để bụng thôi. Điều kiện dự thi thì phải trên 40 tuổi, không có tiền án (bị tù), không làm những chuyện phạm đến thuần phong mỹ tục Việt Nam.

Năm nay đơn chỉ còn 1 trang, bớt những câu hỏi “hơi khó trả lời”. Đọc hiểu liền. Điều kiện dự thi “vũ như cẩn” dễ ợt. Trước tiên là phải trên 35 tuổi (năm nay hạ xuống 5 tuổi). Ngoài tên, tuổi, chiều cao, sức nặng, năng khiếu, sở thích, là lý do muốn dự thi và điều gì mình muốn từ cuộc thi này. Sau lời cam kết giữ đúng những qui định và điều lệ của ban tổ chức thì mình ký tên là xong.

Anh đừng lo em mất nhiều thời gian tập dợt, hai buổi thôi. Mà em có gọi cho bà Phương Thảo, trưởng ban tổ chức kỳ thi hoa hậu phu nhân năm nay nữa. Hoa hậu phu nhân lần đầu tiên của Florida mình đó. Không phải nói nịnh chớ bà đẹp thiệt. Ăn nói ngọt ngào lắm. Đám chị em đi dự thi ai cũng khoái bả. Bao nhiêu kinh nghiệm bản thân bả truyền lại hết cho cả bọn. Từ cách đi, đứng, nói chuyện sao cho duyên dáng bà chỉ vẽ cho từng người, bắt tụi em “cọp bi” lại y chang. Sửa tới, sửa lui rồi bả dặn về nhà nhớ đứng trước gương tập dợt mỗi ngày. Bởi vậy anh có thấy cái bước của em bữa nay mềm mại chớ không lật đật như trước không. Học mà có hành là vậy.

Phải đi ra ngoài, gặp gỡ chị em bạn em mới thấy cái hay của mỗi người mà học hỏi. Có cái chị cao cao (em không nói tên để bữa thi anh đoán xem người nào nha) nói chuyện vui lắm. Thấy quen quen, em bắt chuyện. Vừa mở miệng hỏi phải năm ngoái.. thì chị hiểu liền: “Tui chớ ai. Năm nào tui cũng đi thi cho vui. Có người hỏi cắc cớ ngay mặt tại sao tui rớt hoài mà cứ đi thi hoài vậy. Họ đâu có biết đậu hay rớt tui không quan tâm. Tui đi thi cho rậm đám. Càng đông càng vui. Cuộc thi hoa hậu của cộng đồng càng xôm tụ. Đi thi thì mình có dịp diện áo mới. Hơn nữa ngày Tết mình bận áo dài truyền thống thật đẹp, mát mắt bà con đi coi. Đem niềm vui trước là cho mình, sau là cho khán giả rồi còn chụp hình kỷ niệm để mai mốt đi không nổi thì ngồi một chỗ mà coi lại cũng đỡ buồn vậy”. À há. Chị này nói nghe hay hết biết.

Vui bây giờ chưa đã còn cất dành niềm vui cho mai mốt về già. Cỡ nào cũng được vui. Mà thiệt vậy. Bữa hôm đi chụp hình để thi giải “ăn ảnh” cảm động lắm. Mười mấy mạng chụp mỗi người một hình bán thân. Không cần “photoshop” chỉnh trang lại mà ai cũng đẹp tự nhiên. Coi bộ khó cho ban giám khảo chấm giải này rồi đó. Rồi giải thời trang khi mỗi người tự lựa bộ đồ diện lúc ăn tiệc. Có bộ lộng lẫy, có bộ đơn sơ nhưng sang trọng. Cũng có bộ thật lịch sự. Tùy theo người mặc. Người đẹp nhờ lụa, lúa tốt nhờ phân quả không sai.

Tiếng là đi thi chứ mấy chị ai cũng dễ thương, thân thiện, không thấy ai tranh dành chi hết, cười giỡn cả buổi tập rồi hẹn hò nhau đi ăn. Không thấy có chút xíu ganh đua gì trong đó. Các “phu nhân”, người nào cũng con đàn cháu đống, thiếu điều có chắt nữa, đều đạt đạo (lão) rồi nên mọi chuyện đời rồi ra nước chảy hoa trôi, chi bằng lấy vui làm chính.

Có một chị “hơi nặng cân” khoe đám tụi em là nhờ ghi danh đi thi nên mới chịu khó kiêng cữ mà xuống được cả chục pound. Đã thiệt. Chắc là chỉ phải kỷ luật cái miệng dữ lắm. Anh biết rồi đó. Tuổi mình bây giờ ngửi hơi thức ăn không đã lên ký vù vù. Nhịn ăn, nhịn uống quá xá chừng trọng lượng mới bớt được chút đỉnh. Không chừng chỉ có tập thể dục kèm theo thì quá tốt luôn. Bớt mập thì bớt “ba cao” (cao máu, cao mỡ, cao đường). Vừa khỏe, vừa đẹp. Anh thấy đi thi hoa hậu phu nhân có ích lợi chưa?

Sau vụ thi này thế nào em cũng bắt chước để anh thấy bà xã cũng còn ngon lành. Mấy bữa nữa ban tổ chức sẽ đưa cho thí sinh những câu hỏi sẽ được bốc thăm để trả lời. Mình được học trước ở nhà nên em sẽ nhờ anh “gà” cho nhuần nhuyễn. Vòng đầu thì vậy đó. Ngược lại, vòng chung kết chỉ là 1 câu hỏi không ai biết trước để thi sự đối đáp của thí sinh. Câu trả lời này quyết định ra xem ai là người trúng giải hoa hậu.

Rồi còn giải thời trang nữa. Nhắc vụ này em mới nhớ cái áo đã lựa ngoài tiệm Macy. Có gì tối mai anh đi coi em mặc thử xem có hạp không nha. Biết là ý em chọn nhưng có thêm ý kiến của anh vẫn tốt hơn. Ủa anh không nghe em vừa nói đây là giải thời trang hả? Áo dài vẫn là chính ông xã ơi. Đây nè, đây là cái áo dài của ban tổ chức tặng cho mỗi thí sinh nè. Cùng màu xanh kim tuyến đẹp quá chừng.

Đâu phải chỉ mặc áo dài xanh này. Mình được mặc chiếc áo dài riêng của mình nữa mà. Bởi vậy mới có giải duyên dáng. Em phải lựa coi chiếc áo dài nào tăng phần thướt tha, dịu dàng khi khoác lên người. Dễ mà khó đó anh. Từ sắc áo đến màu hoa, qua cách cắt may khít khao, vừa vặn. Không được chật, mặc vô giống đòn bánh tét. Lỡ hắt hơi một cái, khuy nút bung hết ra trống hốc trống hoác thì có đường độn thổ. Còn rộng rinh sẽ lụng thụng như áo tế, trông giống ông bù nhìn coi chán chết. Khó là vậy.

Chưa hết đâu Anh, còn giải thân thiện mọi năm do thí sinh tự chấm cho nhau, năm nay do ban giám khảo kín đáo theo dõi cách hành xử của thí sinh để âm thầm cho điểm nên ai cũng vui. Mà anh biết không? Ban giám khảo năm nay toàn người mới, có 2 người em biết mặt còn 5 người kia lạ hoắc. Cuộc thi hoa hậu phu nhân năm nay có nhiều thay đổi mới mẻ chắc sẽ tốt đẹp hơn mọi năm.

Người tính không bằng trời định. 5 ngày nữa tới cuộc thi hoa hậu thì tôi lăn ra bệnh. Cúm nó hành. Đắc Kỷ ho gà chắc cũng “nổ cổ, khổ họng” cỡ tôi là cùng. Tức ngực, ba sườn đau như võ sĩ thua trận, bị dần một trận nhừ tử. Nước mắt nước mũi lòng thòng, cổ họng khô đắng. Thôi đành rút đơn đi thi hoa hậu phu nhân năm nay. Đến hẹn (sang năm) lại lên. Thế nào cũng có tôi góp mặt. Nhất định như thế. Tôi sẽ chuẩn bị từ bây giờ. Độc giả nhớ đi coi ủng hộ nha.

Thật là may mắn cho cộng đồng, tới ngày thi Trời thật ấm. Không đi thi được thì mình đi coi lấy kinh nghiệm. Tôi ráng uống thuốc đều chi đẩy bà cúm đi, lấy lại sức du Xuân ở hội chợ Tết cộng đồng.

Trả 5 đô la mua vé vào cửa xong tôi đi ngang qua “ông hàng hoa” bán cả trái cây trước khi bước vào hội trường. Ngay chỗ xét vé là cổ động viên của 2 liên danh ứng cử ban đại diện cộng đồng niên khóa 2014-2016 đứng phát giấy quảng cáo. Bên tay mặt là bàn của Ban Bầu Cử. Đưa bằng lái xe để ghi danh đi bầu xong thì bước sang bàn bên cạnh để bỏ phiếu. Làm xong nhiệm vụ “công dân”, một lá phiếu là một viên gạch xây dựng cộng đồng, tôi tiếp tục du xuân. Bàn bên cạnh của hội Thủ Đức. Kế tiếp là bàn dành cho hội Cao Niên. Đứng ngắm những hình ảnh trình bày sinh hoạt của hội, tôi được một vị đưa cho bản tin. Cất về nhà đọc, tôi bước sang gian của hội Đức Thánh Trần cùng hội Tế Lễ. Thấy những sản phẩm thủ công nghệ mũ, khăn quàng, áo len em bé, móc bằng tay thật đẹp và rẻ. Chỉ $10 đô la. Tôi chọn chiếc áo đầm len màu hồng thật dễ thương.

Nhìn thấy lá cờ Vàng nho nhỏ cắm trên nóc mái nhà tranh ở góc phía phải hội trường, tôi bước lại gần hàng rào để thấy con heo mọi chạy lăng quăng trong chuồng. Hàng xóm của nó là những cô gà mái tơ mập mạp đang bươi thóc cùng hai anh gà trống đang khoe bộ lông sặc sỡ đầy màu sắc trên chiếc thanh tre gác ngang gần nóc chuồng. Trong sân bày những chiếc ghế nhỏ quanh các bàn ăn. Tất cả đều dùng tre. Cả một trời quê hương mang theo ra xứ người. Tiếc một điều là không thấy tên của quán. Tôi mua một tô mì Quảng cho bạn, một ly sữa đậu nành cho mình rồi tiếp tục vòng chợ Tết. Những quán bán thức ăn đông đảo người thưởng thức.

Đủ mọi món ăn truyền thống trong những ngày xuân. Qua những gian quảng cáo luật sư, bán bảo hiểm là nơi Wallgreen tặng quà như hộp đựng thuốc, bút viết, túi xách.. để giới thiệu chương trình bảo vệ sức khỏe. Dược sĩ Thắng Phạm cho biết Wallgreen chúc mừng năm mới đến người Việt bằng những thử nghiệm miễn phí cho: Áp suất máu, Cao Mỡ, Tiểu Đường trong 2 ngày chợ Tết của Cộng Đồng Việt Nam Trung Tâm Florida. Đọc tờ giới thiệu mới thấy Wallgreen nhận bảo hiểm, lại có chích ngừa Flu, ngừa nhiều thứ bệnh, cả loại Tdap mà trước đây tôi phải đến tận Department Of Health của chính phủ tốn gần hai trăm bạc (2 người) vì họ không nhận bảo hiểm. Uổng thật. Còn nữa, mỗi Thứ Ba đầu Tháng, nếu mua thuốc do Wallgreen chế tạo (Wallgreen Brand) bạn sẽ được bớt 20% và 15% cho những sản phẩm khác của Wallgreen. Tôi không có ý quảng cáo (không công) cho họ mà chỉ nói những điều tôi đã trải qua để bạn tự nghiệm nhé.

Thế là hết một vòng chợ. Ngồi nghỉ chân, tôi lẩn thẩn nghĩ. Đã có cuộc thi hoa hậu, rồi hoa hậu phu nhân. Hai loại hoa mà không có gì cho “gươm” hay “súng”. Tôi đề nghị ban tổ chức đặt giải thi “Lực Sĩ đẹp” cho thanh niên lớp tuổi dưới 30. Phần các cụ trên 60 sẽ thi giải “Liệt Sĩ khỏe”. Bảo đảm sẽ có nhiều người thi, kéo theo người đi ủng hộ. Chắc chắn ngày Tết sẽ đông và vui hơn nữa. (Sáng kiến này của tôi đã trình tòa lấy độc quyền rồi. Ai xử dụng đều phải xin phép đó).

Trở lại buổi du Xuân, tôi kiếm một chỗ ngồi gần sân khấu, phía giữa, ngay sau lưng ban giám khảo để dễ chụp hình và nhìn bao quát cả hội trường. Sân khấu tương đối đơn sơ. Khán giả khá đông. Thí sinh mà tôi nhắm đã vào chung kết. Cuộc thi đã vào phần cuối. Còn lại 5 người. Tôi đang hồi hộp chờ câu hỏi sau cùng thì chút trở ngại xảy ra. Ban giám khảo ngưng cuộc thi đôi phút để giải quyết. Ban tổ chức năm nay thật hay và có quyết định đúng đắn. Tất cả mọi người có mặt đều hài lòng. Công tâm mà nói, trục trặc thì ở đâu cũng có, ăn thua cách giải quyết thôi. Đừng để người dân mất lòng tin. Chương trình thi hoa hậu năm nay đã thu hút được nhiều khán giả. Nếu cứ làm việc đúng đắn như thế tôi nghĩ số người yểm trợ sang năm sẽ tăng thêm bội phần. Và số thí sinh dự thi cũng nhiều hơn vì biết là mình được đối xử công bằng, phân minh, và tôn trọng.

Bạn đọc ơi, nhớ nhé, sang năm, trước đoàn dự thi, có tôi đi hàng đầu…

Hẹn bạn năm sau.

Gió Đồng Nội

Dân Vườn Rau Lộc Hưng sau một ngày bị cưỡng chế: vô gia cư trên chính đất mình—AmenTv

Các Thương Phế Binh-VNCH Kể Về Việc Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Thương Phế Binh Đơn Thân Ngày 08.01.2019—AmenTv

Nancy Pelosi, Chuck Schumer respond to Trump’s speech—CNN

President Trump Addresses The Nation On Border Security 1/8/19—CNBC Television