Trang chủ » Việt Nam Cộng Hoà

Category Archives: Việt Nam Cộng Hoà

Thứ Bẩy 23 Tháng 10, 2021—Lễ Khánh Thành Trung Tâm Phục Vụ Việt Mỹ Tại San Jose

Xin vui lòng quét mã ghi danh ở trên để nhận tickets (miễn phí) hoặc tìm hiểu thêm—ghi danh tham dự và nhận tickets tại đây: Vietnamese American Service Center—Ribbon Cutting Celebration

Hoa Lạc—Hoàng Thục Linh

Vũ Thanh | MMG Studios | Juniper Visuals

Happy Father’s Day

Father’s Day 2021—Nguyễn Tường Anh, K12/2

Papa—Paul Anka | Uniart

Cha Yêu—Lâm Thuý Vân

Nhiễm COVID dù nhẹ, nửa năm sau vẫn còn nguy cơ tử vong—Trà My | VOA

BS. Ngô Bá Định từ California và BS. Nguyễn Đông Châu từ Texas

Happy Mother’s Day

Nhớ MẹLâm Nhật Tiến | Tác giả: Lê Minh Đảo & Đỗ Trọng Huề | Hoà âm: Trúc Hồ
Mother Of Mine—Paul Mauriat (1972)
Pour Toi, Maman—Emmanuel Wendling
Mẹ Tôi—Như Quỳnh | Nhị Hà | Asia Entertainment
Music Diary—Hoàng Thục Linh

Những Mất Mát Khi Bị Giải Phóng—Trần Mai Trung

“…Ngày 30 tháng 4, kẻ ác lên ngôi. Người dân Miền Nam bị giải phóng, bị cướp đi nhiều giá trị tinh thần và vật chất. Với lịch sử hơn 4.000 năm, người Việt Nam sẽ lấy lại tự do, công bằng, đạo lý dân tộc cho nước Việt Nam, người dân sẽ lấy lại những gì bị mất…”

Cuối tháng 8-1944, quân đội đồng minh Mỹ, Anh, Pháp tiến vào Paris trong giai đoạn cuối của Đệ Nhị Thế chiến. Họ được hàng trăm ngàn người dân Thủ đô đứng hai bên đường chào đón, ôm hôn, tặng hoa. Mấy tháng sau, rồi mấy năm sau, hầu hết người dân vẫn tiếp tục sống ở Paris để xây dựng lại thành phố.

Cuối tháng 4-1975, quân đội Bắc Việt tiến vào Sài Gòn, hàng trăm ngàn người Miền Nam chạy tránh xa. Đa số người dân lo âu nhìn đoàn quân, không biết có giống đoàn quân đã giải phóng Huế vào Tết Mậu Thân năm 1968 hay không. Mấy tháng sau, rồi mấy năm sau, chính quyền cộng sản (CS) ép buộc hàng trăm ngàn người dân phải rời Sài Gòn, đi các vùng “kinh tế mới”, đất cày lên sỏi đá. Hơn 2 triệu người dân Việt Nam không chịu đựng nổi chế độ cộng sản, cũng rời quê hương đi tị nạn ở nước khác. (*)

Đảng CS Liên Xô muốn phát triển chủ nghĩa CS trên thế giới, đảng CS Trung Quốc muốn phát triển chủ nghĩa CS ra châu Á, đảng CS Việt Nam có nhiệm vụ phát triển chủ nghĩa CS ở Đông Dương. Nếu kêu gọi thanh niên đi đánh nhau để phát triển chủ nghĩa CS thì không ai đi, nên đảng CSVN đưa ra khẩu hiệu ‘giải phóng Miền Nam’ để lường gạt thanh niên Miền Bắc đi ra chiến trường.

Đảng CS vẽ ra người dân Miền Nam nghèo khổ, bị ngoại bang kềm kẹp, để tuyên truyền thanh niên Miền Bắc vào đánh Miền Nam, ép buộc người dân Miền Bắc thắt lưng buộc bụng để nuôi chiến tranh. Thật ra thì người dân Miền Nam có cuộc sống khá hơn người dân Miền Bắc, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ở Miền Nam là của người Việt Nam. Như các nước mới giành lại độc lập, chính quyền VNCH bị ảnh hưởng của Hoa Kỳ về quân sự, kinh tế, cũng như chính quyền VNDCCH ở Miền Bắc bị ảnh hưởng của Liên Xô, Trung Quốc về quân sự, kinh tế, ý thức hệ CS. Đúng ra hai Miền nên lo xây dựng đất nước để tự chủ, tự cường hơn là đánh nhau.

Trước năm 1975, người dân Miền Nam có đời sống kinh tế đầy đủ hơn người dân Miền Bắc. Miền Nam có nền giáo dục Việt Nam, nhân bản, khác với Miền Bắc có nền giáo dục xã hội chủ nghĩa. Thầy cô Miền Nam dạy học sinh yêu đất nước và thương đồng bào, thầy cô Miền Bắc dạy học sinh yêu đảng và phân chia nhân dân thành nhiều giai cấp. Về văn hóa, báo chí thì Miền Nam có một số tự do, văn nghệ sĩ sáng tác theo cảm nghĩ của mình, ở Miền Bắc thì đảng CS lãnh đạo tất cả, văn nghệ sĩ sáng tác theo đường lối của đảng.

Hai triệu thanh niên Miền Bắc mang súng đạn vào “giải phóng Miền Nam”, một triệu thanh niên Miền Nam vào quân đội chiến đấu bảo vệ Miền Nam tự do. Cuộc chiến kéo dài 20 năm, mấy triệu người VN bị chết, bị thương tật. Miền Bắc muốn giải phóng Miền Nam nhưng người Miền Nam không muốn bị giải phóng. Người dân Miền Nam muốn thống nhất trong hòa bình chứ không muốn bị áp đặt bằng chiến tranh, muốn giữ gìn những tự do, nhân phẩm đang có, không muốn bị người khác đến cướp đi, không muốn bị cai trị bởi một đảng độc tài.

***

Khi quân đội Bắc Việt tấn công Quảng Trị, nhiều người dân bỏ tất cả để chạy vào Huế. Khi quân đội Bắc Việt tấn công Huế, nhiều người dân bỏ nhà cửa để chạy vào Đà Nẵng, có lúc số dân các nơi chạy về Đà Nẵng tị nạn cộng sản lên tới cả triệu người. Khi quân đội VNCH “di tản chiến thuật” khỏi Kontum, Pleiku, hầu hết người dân bỏ thành phố đi theo về vùng quốc gia. Biết là đường đi gian khổ mà vẫn đi, vì dân chúng không muốn bị giải phóng.

Ngày 21-4-1975, người dân Long Khánh chạy tránh cộng sản. Nguồn: Corbis

Năm 1970, bà Nguyễn Thị Mai Anh, phu nhân Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, vận động quyên tiền từ thiện để xây một bệnh viện cho dân nghèo. Tháng 8-1970, đặt viên đá đầu tiên. Ngày 4-9-1971, bệnh viện Vì Dân được khánh thành và bắt đầu hoạt động với 400 giường bệnh. Người dân vào khám chữa được miễn phí, không trả tiền viện phí và các loại thuốc thông dụng.

Bệnh viện Vì Dân được khánh thành năm 1971
Bệnh viện Vì Dân ở Ngã tư Bảy Hiền trước năm 1975. Nguồn: Flickr

Sau 30-4-1975, chính quyền CS ra quyết định số 07/QĐ75, giải phóng bệnh viện Vì Dân ra khỏi tay dân nghèo, đổi tên là bệnh viện Thống Nhất, dành riêng cho cán bộ cao cấp và trung cấp.

Giám đốc bệnh viện là Đại tá Nguyễn Thiện Thành của quân đội Bắc Việt. Thành có con trai là Nguyễn Thiện Nhân, sau này làm Bí thư thành ủy Hồ Chí Minh. Cuối năm 2020, Nhân lợi dụng chức vụ lấy tên cha đặt cho một con đường ở thành Hồ. Một ngày không xa, Việt Nam sẽ có dân chủ, người dân sẽ đặt tên con đường là tên của người xây bệnh viện, chứ không phải là tên của kẻ cướp bệnh viện. 

Người dân mất bệnh viện là một thí dụ của bị giải phóng. Sau 30-4-1975, hàng triệu gia đình bị mất nhà, mất đất, mất sự sum họp gia đình khi cha anh bị bắt vào tù cải tạo, khi con em chạy đi tị nạn ở nước khác. Tuổi trẻ Miền Nam bị mất sự bình đẳng trong cơ hội học hành và làm việc. Đạo lý biến mất khi trẻ em bị huấn luyện phải yêu bác Hồ nào đó hơn là yêu cha mẹ mình.

Bị giải phóng là mất tự do. Trước kia người dân có quyền phát hành sách báo, bây giờ đảng CS độc quyền tất cả cơ quan truyền thông. Trước kia Miền Nam có nhiều đảng phái, bây giờ chỉ có 1 đảng cộng sản. Trước kia người dân có quyền phê bình chế độ Cộng hòa, bây giờ phê bình chế độ Cộng sản thì bị xem là chống nhà nước, bị bắt vào tù.

Người dân bị giải phóng là bị mất nhiều thứ, người cầm đầu giải phóng thì được lợi nhiều thứ. Thời kỳ đầu, tất cả ruộng đất thuộc về Hợp tác xã (HTX), tức là của đảng CS bởi vì đảng độc quyền chỉ định đảng viên điều hành HTX. Sau cải tạo công thương nghiệp thì đảng CS là ông chủ các hãng xưởng vì đảng độc quyền chỉ định đảng viên làm lãnh đạo các hãng xưởng. Ngày nay, đảng CS là ông chủ tất cả đất đai ở Việt Nam, nhân dân mang tiếng làm chủ nhưng chỉ được thuê đất, đảng có quyền nói đảng viên ra quyết định thu hồi đất bất cứ lúc nào.

Đảng CS bày ra chiến tranh giải phóng, người dân bị lợi dụng xương máu để thay đổi ông chủ cũ bằng ông chủ mới là đảng CS sở hữu tất cả. Làm chủ đất đai, ngân hàng chưa đủ lòng tham, đảng còn muốn làm chủ tư tưởng của người dân, mọi người chỉ được khen đảng tốt chứ không được chê đảng xấu. Người dân bị tuyên truyền để suy nghĩ theo định hướng của tuyên giáo đảng, xem cương lĩnh đảng quan trọng hơn Hiến pháp Việt Nam, đặt đảng cộng sản lên trên Tổ quốc Việt Nam, quân đội trung với đảng trước rồi mới trung với nước sau.

Ngày 30 tháng 4, kẻ ác lên ngôi. Người dân Miền Nam bị giải phóng, bị cướp đi nhiều giá trị tinh thần và vật chất. Với lịch sử hơn 4.000 năm, người Việt Nam sẽ lấy lại tự do, công bằng, đạo lý dân tộc cho nước Việt Nam, người dân sẽ lấy lại những gì bị mất.

Trần Mai Trung

(*) Ôn lại một số đặc điểm trong lịch sử tị nạn Việt Nam từ 1975—GS. Lê Xuân Khoa.

Chúc Mừng Năm Mới

Liên Khúc Xuân Mùng 1 Tết 2021—Asia Entertainment
Liên Khúc Nhạc Xuân 2021—Thúy Nga

Phân Ưu Cụ Bà Dương Thị Hồng

Phân Ưu Anh Nguyễn Anh Dũng, K25

Phân Ưu Cựu Trung Tướng Chỉ Huy Trưởng

Phân Ưu Anh Nguyễn Bảo Cường K13

Phân Ưu Bà Hà Ngọc Toàn

Phân Ưu Anh Lê Văn Cưu, K17

Tưởng Nhớ Bạn Lê Văn Cưu—Song Vũ

Trường Võ Bị tuyển sinh ngoài những tiêu chuẩn về học vấn, còn đòi hỏi thêm những điều kiện như chiều cao tối thiểu 1m60, có sức khỏe tốt, độc thân và cam kết không kết hôn trong suốt thời gian theo học 4 năm…

Trong khi chờ đợi tại Biệt Khu Thủ Đô cho đủ số người được lệnh tập trung để di chuyển lên trường, có hai bạn cùng xớ rớ mang theo túi xách quần áo nhập trong đoàn. Ngoại trừ những bạn quen biết nhau từ ngoài đời qua các lớp học chung hoặc cùng trường, phần còn lại chúng tôi không quen biết nhau nên chúng tôi chia thành những nhóm nhỏ trò chuyện cho qua giờ. Đúng ba giờ chiều toàn bộ toán học sinh chúng tôi được lệnh lên xe di chyển ra sân ga xe lửa lúc đó còn ở gần chợ Bến Thành. Rồi sau đó lên tàu đi Đà Lạt. Khi đoàn tầu tới ga Krong Pha để thay đầu máy có bánh răng cưa để leo núi thì hai anh bạn mới tới chào từ biêt anh chàng trung sĩ dẫn đoàn chúng tôi. Anh trung sĩ ngạc nhiên hỏi:

– Ủa sao hai em không đi luôn lên Đà Lạt?

Hai anh bạn thú thật là đã bị loại, một do hình phổi chụp có vết mờ, còn bạn kia vì thiếu thước tấc không đủ 1m 60. Gặp đúng anh chàng trung sĩ vui tính, anh này bàn ra:

– Hai em đã đi Đà Lạt bao giờ chưa?

– Chưa. Cả hai đồng thanh trả lời.

– Thế thì cứ theo tôi lên chơi một lần cho biết, sau đó lấy cớ dẫn hai em về Nha Trang, tôi sẽ ra Nha Trang chơi luôn!

Thế là cả ba lại tiếp tục cuộc hành trình.

Chúng tôi tới sân ga Đà Lạt khoảng 10 giờ sáng ngày 11/11/1960. Tại đây chúng tôi thấy một đoàn convoy 10 chiếc GMC đang xếp hàng chờ. Chúng tôi tất cả được lệnh lên xe di chuyển về trường. Hai anh bạn chẳng biết ất giáp ra sao cũng leo lên xe đi đại cho biết trường Đà Lạt ra sao!!

Đoàn xe dừng trong khuôn viên trường Võ Bị vào buổi trưa. Quang cảnh đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh các SVSQ khóa 15 đầu đội nón nhựa, quần áo kaki vàng nai nịt gọn ghẽ uy nghiêm đứng sắp hàng ngang thao diễn nghỉ chờ lệnh. Sau khi chờ ít phút, chúng tôi kéo nhau vào phòng khánh tiết của trường để coi hình ảnh các khóa chụp lưu niệm treo đầy trên tường. Nói chung trong lòng chúng tôi rất háo hức muốn gia nhập vào đời sống mà chúng tôi nghĩ sẽ mang tới cho chúng tôi nhiều thích thú bất ngờ! Mà bất ngờ thiệt, chỉ vì sau đó ít phút, chúng tôi được gọi tên cùng mang theo hành lý ra xếp hàng sau mỗi SVSQ cán bộ tiểu đội trưởng đang đứng đón chờ chúng tôi ngoài sân trường.

Tiếp theo sau đó là lệnh chạy bộ theo SVSQ tiểu đội trưởng. Các tiểu đội nối đuôi nhau chạy lúp xúp theo đàn anh. Cả sân trường trở thành một hoạt cảnh huyên náo chưa từng có. Lũ học sinh chúng tôi sau một đêm mất ngủ trên tầu tưởng đâu tới trường sẽ được cho nghỉ ngơi lãnh quân trang đồ đạc. Nào hay… Các bạn có túi xách nhẹ thì còn đỡ, những bạn mang cả va li quần áo thì ôi thôi vừa vác lên vai vừa chạy vừa thở không ra hơi. Có bạn mệt quá lăn kềnh ra sân cỏ ngồi thở hổn hển hy vọng “đàn anh” ngó lại thương tình cho nghỉ mệt!

Nào hay các đàn anh mặt vẫn tỉnh queo như chẳng hề quen biết, la hét yêu cầu đứng dậy tiếp tục chạy!

Hai anh bạn tôi vì không có tên trong danh sách của đoàn đành đứng ở góc sân quan sát, có thể các bạn ấy cũng “hú vía” may mà mình không được kêu tên cũng nên!

Thiếu tướng Lê Văn Kim lúc đó là chỉ huy trưởng của trường. Ông lững thững cầm chiếc can chỉ huy đi từ phòng làm việc ra đi dạo quanh sân quan sát. Khi phát hiện ra có hai học sinh còn đứng ngoài lề cỏ không tham gia đội hình đang chạy, ông cho gọi một niên trưởng khóa 15 lại hỏi lý do.

SVSQ khóa 15 tới chỗ hai anh bạn một cao một thấp này hỏi tình trạng của hai người.

Anh chàng cao trả lời:

– Chúng tôi bị loại vì sức khỏe và chiều cao.

SVSQ nọ đến trình diện CHT và cho biệt sự tình. Tướng Kim tới gặp hai người rồi hỏi:

– Hai em có muốn theo học khóa này không?

Cả hai mừng quýnh:

– Dạ thưa thiếu tướng muốn…

Thiếu tướng Kim ra lệnh cho SVSQ cán bộ khóa 15 điền tên hai người vào danh sách và hai anh chàng lại tiếp tục nối đuôi vào đám bạn đang chạy phờ phạc kia.

Thực tình chúng tôi cũng chẳng ai biết câu chuyện này cho tới khi chính một trong hai người tâm sự kể cho cả phòng nghe câu chuyện hy hữu này. Nói tới đây chắc các bạn đã đoán ra hai anh chàng đó là ai chưa?

Xin nói ngay anh chàng thiếu thước tấc đó là Lê Văn Cưu và anh chàng còn lại là Huỳnh Văn Lượm. Ngày 30 tháng 3/1963 ngày mãn khóa 17. Lượm và Cưu đều cùng chọn về binh chủng TQLC. Cả hai người đều là những sĩ quan có nhiều thành tích trong chiến đấu của binh chủng này. Cưu là người thăng cấp đặc cách tại mặt trận lên đại úy trước cả các khóa đàn anh ra trước 15, 16. Còn Lượm mang cấp bậc trung tá, chức vụ lữ đoàn phó trước ngày 30 tháng 4/1975.

Trung tá Huỳnh Văn Lượm mất tại trại Z30A Xuân Lộc còn bạn Thiếu tá Lê Văn Cưu từ biệt bạn hữu chúng ta mới đây.

Tôi vẫn nghĩ, nếu không có một anh chàng trung sĩ vui tính và một vị CHT tốt bụng thì chắc khóa 17 chúng ta đã không có hai sĩ quan tài năng này.

Song Vũ, K17

Thông Tin Về Thuốc Chủng Ngừa Coronavirus—County Of Santa Clara

Truy Tìm Nguồn Gốc Đại Dịch Wuhan Coronavirus—The Epoch Times

Virologist Dr. Li-Meng Yan Claims Coronavirus Lab ‘Cover-Up’ Made Her Flee China—Loose Women

Chúc Mừng Giáng Sinh & Năm Mới

Vô Cùng Thương Tiếc Bà Quả Phụ Cố Thiếu Tướng Bùi Đình Đạm K1/1

California Governor Newsom holds briefing on wildfires and COVID-19

Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến—Thủy Thần Mũ Xanh— Quân Sử | Theo Dấu Giày Sô

Sư Đoàn Nhảy Dù—Thiên Thần Mũ Đỏ— Quân Sử | Theo Dấu Giày Sô

Binh Chủng Biệt Động Quân— Anh Hùng Mũ Nâu—Quân Sử | Theo Dấu Giày Sô

Oxford: Millions of Covid-19 vaccine doses ready by year’s end—CNBC

Phân Ưu Bà Quả Phụ Phan Đình Hùng, K9/1

PU-ChiPhanDinhHungK9

CaoPho-BaPhanDinhHung

Phân Ưu Cùng Chị Hoàng Bá Kiệt, K24/1

PhanUu-Anh-HoangBaKiet-K24

CaoPho-Anh-HoangBaKiet-K24

Happy Father’s Day

HappyFathersDay2020


Papa—Paul Anka | Uniart


Cha Yêu—Lâm Thuý Vân

Phân Ưu Cùng Anh Lê Ngọc Răng, K20

PhanUu-Anh-LeXuanViet-K20-2

CaoPho-Anh-LeXuanViet-K20-2

Phân Ưu Cùng Bà Quả Phụ Bùi Quyền, K16/1

4

CaoPho-NT-BuiQuyenK16

Phân Ưu Cùng Bà Quả Phụ Vũ Khắc Huy, K17/1

Anh-VuKhacHuy-K17

Phân Ưu Cùng Bà Quả Phụ Lê Phú Đào, K10/1

Anh-LePhuDao-K10

CP-AnhLePhuDao-K10

Phân Ưu Cùng Bà Quả Phụ Trần Ngọc Lượng, K16/1

Anh-TranNgocLuong-K16