Khi Ta Già Đi―Lê Quý Hoàng
Hai tuần lui tới bệnh viện, tận mắt chứng kiến những bệnh nhân cao tuổi ở Khoa tim mạch, tiếp xúc, nói chuyện với những bệnh nhân già, chợt nghĩ, đến một ngày ta già đi, ta sẽ tự nhủ mình rằng:
Khi ta già đi, ta sẽ không lo nghĩ mấy cái chuyện bao đồng của con cháu 3 đời như cha mẹ ta thường lo lắng. Bởi con cháu đứa nào cũng có cuộc sống riêng của nó, ta cần sự tĩnh lặng để thư thái, nghỉ ngơi và cứ để mọi thứ thuận theo quy luật tự nhiên của cuộc sống.
Khi ta già đi, ta sẽ không nhắc nhở con cháu về một điều gì đó quá cũ, rót vào tai chúng mãi một câu chuyện xa xưa, hay dặn dò chúng những điều hết sức lạc hậu. Cho dù nói nhiều hay ít thì con cháu nó vẫn cho rằng, đó chỉ là lý lẽ vớ vẩn của người già.
Khi ta già đi, ta học cách buông tay, ta chẳng cần phải nghĩ ngợi những người trẻ mỗi ngày nó lướt qua đời ta một cách nhẹ nhàng như thế nào, ta chỉ mong mình đủ sức để tự nấu một món ăn thật nhừ, đủ sức để tự tắm rửa hàng ngày, ta cũng không câu nệ mọi ngóc ngách trong nhà đều phải tinh tươm sạch sẽ, mà chỉ chú ý đến sức khỏe của bản thân mình, nhằm giảm bớt áp lực cho con cháu khi phải chăm sóc ta.

Khi ta già đi, ta cũng mong trời thương, nằm xuống, nhắm mắt một phát là đi ngay. Bởi ta đã nhìn thấy nhiều cảnh đau lòng xảy ra khi con cái chăm sóc cha mẹ già. Có nhiều chuyện bấy lâu nay ta cứ nghĩ nó chỉ có trong văn học thời hiện thực phê phán, nhưng không, nó vẫn được diễn ra trong cuộc sống thường nhật. Mà nghĩ đi rồi cũng nghĩ lại, thực ra thì con cái ai cũng tốt và có hiếu với cha mẹ cả thôi, nhưng khi bố mẹ trở thành gánh nặng hàng ngày, nhiều ngày thì tình cảm sẽ mai một dần đến mức không còn thấy thương yêu nữa, chỉ còn thấy chịu đựng, thấy khổ sở, nhất là con rể hoặc dâu và cháu, những người không trực hệ, không được ông bà trực tiếp đẻ ra.
Và khi ta già đi, ta muốn chẳng nợ nần gì nhau trong cuộc đời này, chỉ cần được an yên, bởi ta nghĩ bất cứ ai, cho dù một thời trẻ hoài bão, ngang dọc, vội vã, và rồi cũng đến lúc già, chỉ cần hai chữ an yên mà thôi.
Lê Quý Hoàng
Về Già Cần Tránh 3 Điều Này—Doãn Quốc Huy
Tôi năm nay 72 tuổi, đã về hưu được nhiều năm và có cuộc sống yên bình bên gia đình. Sau mấy chục năm bôn ba ngoài xã hội để theo đuổi đam mê và kiếm tiền nuôi sống gia đình, đây là khoảng thời gian để tôi được nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống. Cũng tại những năm tháng này, sau những chuyến đi du lịch, những lần thăm hỏi bạn bè và những câu chuyện mắt thấy tai nghe, tôi đã chiêm nghiệm ra nhiều bài học nhân sinh trong cuộc sống. Để rồi giờ đây tôi hiểu ra rằng khi về già, chỉ cần mỗi chúng ta tránh được 3 điều dưới đây thì vẫn có thể có cuộc sống viên mãn, hạnh phúc ở tuổi xế chiều.
1. Tránh lợi dụng người khác
Nếu một người khi còn trẻ thường lợi dụng người khác, đến khi về già sẽ phát hiện ra xung quanh mình chẳng có ai thân thiết, thật lòng với mình. Đây chính là quy luật nhân quả của cuộc sống.
Tính cách của một người là nền tảng cuộc sống của một người. Người thích lợi dụng thường ích kỷ với người khác nhưng lại rất coi trọng lợi ích của bản thân. Họ thường không để mình chịu thiệt thòi, luôn tính toán, lợi dụng người khác để đạt được lợi ích. Vì sống ích kỷ nên những kiểu người này rất khó tìm được những người bạn tri kỷ hay chân thành.
Trên thực tế, trong một mối quan hệ giữa người với người, người khác có thể nhìn ra bạn có chân thành hay không. Nếu bạn không trao cho họ niềm tin, họ sẽ rời bỏ bạn.

Về già, không có bạn bè, không có sự kết nối với mọi người xung quanh sẽ khiến chúng ta đối mặt với sự cô đơn tột cùng. Điều này sẽ ảnh hưởng đến cả thể chất và tinh thần, khiến chất lượng cuộc sống của chúng ta đi xuống. Ngược lại, nếu sống chân thành, hòa đồng với mọi người thì chắc chắn tuổi xế chiều của chúng ta vẫn sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc vì có nhiều người ở bên bầu bạn và chia sẻ.
2. Tránh nghi ngờ và không tin tưởng vào người bạn đời của mình
Trong cuộc sống hôn nhân, vợ chồng khó tránh được những lúc xích mích, căng thẳng. Nhân vô thập toàn, chẳng ai trên đời là hoàn hảo. Do đó đôi lúc, chúng ta cũng nên thấu hiểu, thông cảm và san sẻ với đối phương để cuộc sống gia đình êm ấm hơn.
Dẫu vậy, vẫn có nhiều cặp vợ chồng không dành niềm tin cho nhau, luôn tỏ ra nghi ngờ, ghen tuông thái quá hoặc cho rằng đối phương không chung thủy. Trong hôn nhân, nếu cặp vợ chồng không tin tưởng nhau thì cuộc hôn nhân đó khó được lâu bền, thậm chí, còn ảnh hưởng đến con cái.

Dù là khi còn trẻ hay lúc đã về già, đây vẫn là vấn đề khá nhạy cảm, khiến mối quan hệ giữa vợ chồng dễ bị tổn thương, sứt mẻ. Thậm chí, khi mâu thuẫn giữa cha mẹ tăng lên, dù con cái đứng về phía ai thì chúng đều gây tổn thương cho cả hai.
Do đó, khi đã là người trưởng thành, có kinh nghiệm sống, chúng ta nên khéo léo tìm cách cân bằng cảm xúc và giải quyết vấn đề trong êm đẹp. Sự hòa thuận trong đời sống vợ chồng là điều quý giá và đáng mơ ước vô cùng. Nếu có thể xóa bỏ được những nghi ngờ và chấp nhận tin tưởng, trao yêu thương cho nhau thì chúng ta có thể kiến tạo một đời sống hôn nhân hạnh phúc và một gia đình êm ấm. Tuổi già cũng vì thế mà viên mãn hơn.
3. Tránh coi trọng tiền bạc quá mức
Tiền bạc luôn là yếu tố song hành giúp quyết định chất lượng cuộc sống. Đặc biệt khi về già, khả năng kiếm tiền của chúng ta ít dần đi thì đây lại là yếu tố vô cùng quan trọng.

Có thể nói, người già quan tâm tới tiền bạc và có thể tự làm chủ tài chính thì rất tốt. Họ chẳng cần đến con cái vẫn có thể sống tốt. Tuy nhiên, nếu họ coi trọng tiền bạc quá mức cũng sẽ gây ra nhiều hệ lụy không đáng có. Đôi khi, điều này còn vô tình sẽ gây áp lực lên con cái. Tệ hơn, đồng tiền có thể khiến mối quan hệ giữa cha mẹ và các con trở nên có khoảng cách.
Một gia đình hạnh phúc đều dựa trên sự cân bằng giữa nền tảng tài chính vững vàng, sự quan tâm, chia sẻ và sự tôn trọng lẫn nhau. Nếu đặt yếu tố tiền bạc lên trên hết sẽ khiến những yếu tố sau dần vơi đi. Lúc đó, hạnh phúc gia đình sẽ bị lung lay.
Doãn Quốc Huy
Giữa Quê Người Tôi Hát Tên Anh—DZUY LINH
Dzuy Linh
Người Thương Binh Việt Nam! Non sông nợ ơn người
Người Thương Binh Việt Nam! Giữa quê người tôi hát tên anh
Xin viết những vần thơ về người thương binh phương Nam
Xin hát khúc ngợi ca về người đồng đội năm nào
Từ khi quê hương chinh chiến anh lên đường―theo tiếng núi sông
Liều thân ra nơi quan tái lấy máu đào tô thắm sử xanh
Từ thân chinh nhân hoang phế các anh người chiến sĩ vô danh trở về…
Bao chiến tích liệt oanh còn hằn sâu trơ hốc mắt
Trong bóng tối nghiệt oan―gậy là kiếm chống giữa trời
Vòng xe lăn theo cơm áo tiếng hát khàn thay “Khúc Xuất Quân”
Tàn y phai theo năm tháng những huyết lệ oan trái xót xa
Người thương binh đã mất nước vẫn âm thầm cay đắng hiên ngang làm người
Người Thương Binh Việt Nam! Non sông nợ ơn người
Người Thương Binh Việt Nam! Tổ Quốc nhớ công anh
Người Thương Binh Việt Nam! Chúng tôi vẫn nhớ người
(Người Thương Binh Việt Nam! Giữa quê người tôi vẫn nhớ anh)
(Người Thương Binh Việt Nam! Giữa quê người tôi hát tên anh)



































































