Quốc Kỳ

Vì Tiền Đồ Tổ Quốc

Tháng Một 2026
H B T N S B C
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

ĐA HIỆU ONLINE

Kính Mời Tham Dự Đêm Truy Điệu

TruyDieu_800

APPLE PARK: mid-April 2018 | A Very Private Corporate Campus—Duncan Sinfield

Last Days In Vietnam—Rory Kennnedy | Don Kleszy | Keven McAlester | Henry Focus

9 Đặc Điểm Khác Nhau Giữa “Bạn” Và “Bè”—LH

Bạn bè chính là những người yêu thương chúng ta nhất chỉ sau gia đình mà thôi. Chẳng một ai có thể tồn tại trên thế giới này mà không có lấy ít nhất một người bạn.

Tuy nhiên, bất cứ điều gì cũng có hai mặt của nó, và bạn bè cũng vậy. Sẽ thật tốt khi xung quanh chúng ta là những người bạn sẵn sàng đồng cam cộng khổ, sẵn sàng chìa tay vực ta dậy mỗi lần ta vấp ngã. Đó cũng sẽ là những người chẳng bao giờ quay lưng dù chúng ta có bị cả thế giới bỏ rơi.

Nhưng bên cạnh đó, cũng tồn tại những người bạn không thật sự tốt. Họ đến với chúng ta vì những mục đích nhất định, để khi đạt được mục đích rồi thì họ sẵn lòng rời đi. Vậy cho nên mới có sự phân biệt rạch ròi giữa “bạn” và “bè”. Có nhiều “bạn” thì hạnh phúc, còn có nhiều “bè” lại là điều bất hạnh.

Dưới đây là 9 dấu hiệu để chỉ ra sự khác biệt rõ rệt đó. Nên nhớ, chẳng thà có ít bạn mà tốt, còn hơn có nhiều bè để cuộc đời mãi trôi nổi lênh đênh!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 1.

Những người bạn thật sự sẽ luôn trở thành điểm tựa cho bạn, lắng nghe bạn nói và đưa ra lời khuyên nhủ để bạn giải quyết vấn đề ổn thỏa hơn. Trong khi đó, những người bạn xấu lại chỉ coi bạn là cái thùng rác chuyên dụng để xả hết bực dọc lên người bạn, họ chẳng mấy khi chịu lắng nghe tâm sự của bạn đâu!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 2.

Đôi khi bạn sẽ phải đưa ra một vài sự lựa chọn, và nếu sự lựa chọn của bạn không khiến cho người khác vui lòng thì họ cũng chẳng trách mắng bạn đâu. Thậm chí họ còn cảm thông và chia sẻ cùng bạn với những băn khoăn mà bạn đang có. Còn đối với nhiều người, chỉ cần bạn làm họ phật ý, họ lập tức tìm cách khiến bạn thấy dằn vặt và áy náy. Chính là họ đang cố gắng làm bạn tổn thương cho hả hê cơn giận đấy!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 3.

Những người bạn tốt luôn đặt tiêu chuẩn tôn trọng lẫn nhau lên hàng đầu. Đối với họ, sự tự tôn của mỗi người là ngang nhau, và họ sẽ không bao giờ làm gì khiến bạn cảm thấy bị hạ thấp hay coi thường. Trong khi đó, nhiều người bạn xấu sẽ luôn tỏ ra không hài lòng với bạn, ưa chấp nhất và khiến bạn thấy mất tự tin… Đừng băn khoăn gì cả, hãy nói lời say goodbye với họ ngay lập tức!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 4.

Bạn có bao giờ để ý về những cuộc tranh luận? Nếu là bạn tốt, họ sẽ lắng nghe bạn nói, sau đó cùng đưa ra ý kiến để cả hai cùng thảo luận. Còn nếu là những người bạn xấu, họ chỉ biết đến ý kiến của riêng mình họ mà thôi, và luôn tự cho là họ đúng…

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 5.

Dấu hiệu nhận biết tình bạn rõ nhất và cũng chính xác nhất là hãy xem họ quan tâm tới bạn nhường nào. Bạn tốt thường không vì khoảng cách mà xa cách lòng, họ sẽ gọi điện hoặc tìm cách hỏi han để biết rằng bạn có đang ổn hay không. Còn bạn xấu, đương nhiên bạn chỉ thấy sự xuất hiện trở lại của họ khi mà họ cần tới bạn trợ giúp!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 6.

Những người bạn biết suy nghĩ cho bạn chắc chắn sẽ để bạn được sống thoải mái và tự tin khi là chính mình. Và đối với họ, cá tính thật của bạn mới là điều đáng quý, bạn chẳng cần phải cố gắng thay đổi gì cả. Trong khi đó, những người bạn xấu sẽ luôn muốn kiểm soát bạn, muốn bạn thay đổi, gần như trở thành một bản sao của một ai đó để họ thấy hài lòng. Ồ, bạn đừng nói là bạn sẽ thay đổi vì những người bạn không ra gì này nhé!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 7.

Chỉ cần bạn nói bạn không ổn, bạn sẽ được tận hưởng khoảng thời gian được ở một mình để có thể cân bằng lại suy nghĩ. Đây là cách mà những người bạn tốt sẽ làm đối với bạn. Còn những người bạn xấu, họ đâu quan tâm xem bạn có vấn đề gì, họ sẽ vẫn kéo bạn đi và muốn bạn tham gia vào vấn đề của họ. Đừng trông chờ vào sự quan tâm từ những người như vậy, bởi bạn sẽ thất vọng đấy!

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 8.

Bạn có công nhận rằng khi ta gắn bó với một người, ta sẽ luôn mong muốn được chứng kiến người ấy thành công không? Và đương nhiên, những người bạn tốt của bạn cũng như vậy. Họ thậm chí còn tìm cách ăn mừng thật lớn để cho cả thế giới này biết họ có một người bạn cừ khôi như thế nào! Trong khi những người bạn xấu thì ngược lại hoàn toàn. Họ sẽ tỏ ra khó chịu ra mặt nếu thấy bạn tiến bộ hơn họ, đi đường dài hơn họ, được nhiều người quan tâm hơn họ… Họ tìm cách chỉ trích bạn trước mặt những người khác để cố chứng tỏ rằng họ hơn hẳn bạn.

9 đặc điểm khác nhau giữa bạn và bè mà bạn nên biết - Ảnh 9.

Và cuối cùng, những người bạn thật sự là những người luôn rộng mở vòng tay chào đón những người bạn khác của bạn. Họ không phán xét điều gì cả, chỉ cần biết đó là bạn của bạn mà thôi. Trong khi những người bạn xấu lại rất khó lòng có thể hòa nhập với bạn bè của bạn. Đơn giản vì họ sợ hãi vị trí của họ sẽ bị lung lay bởi ai đó. Và họ thường chỉ muốn ích kỷ chiếm hữu bạn cho riêng mình mà thôi!

Bạn Thật, Bạn Giả—Lê Hữu

Nhiều người vẫn cho rằng một trong những hạnh phúc trên đời là tình bạn. Ðiều này thì ai cũng dễ dàng đồng ý thôi. Thế nhưng, để có tình bạn thực sự thì cần có những người bạn thực sự. Như thế nào gọi là một người bạn?

Liệu có phải những ai ta vẫn giao du đều là bạn cả? Không đâu, số người ấy gồm cả “bạn” lẫn “bè,” và phần nhiều là bè hơn là bạn. “Bạn bè” không phải là cách nói cho xuôi tai, cũng không phải là “từ láy” này nọ như nhiều người tưởng mà là “từ ghép” của hai chữ “bạn” và “bè.” Bạn, nói đơn giản, là người đồng hành cùng chia vui sẻ buồn với ta trên những chặng đường đời. Bè là những kẻ tạt ngang qua đời ta trong chốc lát, rồi đường ai nấy đi mà không chút vấn vương. “Bè” trong những chữ “bè phái,” “kết bè, kết đảng” gợi lên ý tưởng không mấy hay ho. Tình bạn thường “tĩnh” hơn là “động,” lắng đọng hơn là sôi nổi. Những kẻ ở quanh ta trong những cuộc vui ồn ào mà ta tưởng là “bạn,” thường chỉ là “bè.” Như những cuộc vui chóng tàn, những người “bạn” ấy cũng nhanh chóng biến mất khỏi đời sống chúng ta. Những người tưởng rằng mình có nhiều bạn, thực ra là những người không có hoặc có rất ít bạn (và không biết phân biệt đâu là bạn, đâu là bè).

Bạn lại có “bạn thật” và “bạn giả.” Bạn thật là khuôn mặt thật, không điểm phấn tô son. Bạn giả là chiếc mặt nạ, với nhiều lớp phấn dày. Như cuộc sống có hai mặt, con người vừa có bạn thật lại vừa có bạn giả. Bạn giả lúc nào cũng nhiều hơn bạn thật, đến với ta vì lợi ích nào đó chứ không vì tình thật. Bạn giả là người đóng giả vai người bạn, ngoài mặt tỏ ra thân thiện nhưng có thể bất ngờ tặng cho ta những nhát dao trí mạng từ phía sau lưng hoặc phun ra những nọc độc của lòng đố kỵ. Ðôi lúc có kẻ thù còn dễ chịu hơn có những người bạn giả. Bạn giả cũng tựa như bạc giả vậy, đã không xài được mà để trong túi có khi mang họa.

Khác với bạn giả, bạn thật là người thực tâm mong muốn những điều tốt lành cho người bạn mình và vui sướng trông thấy bạn mình hạnh phúc, thành đạt trong cuộc sống (dẫu có “qua mặt” mình đi nữa). Bạn thật không ngại nói thẳng nói thật về những sai trái của bạn mình để giúp bạn cải thiện bản thân cũng như không ngại tán thưởng về tài năng hoặc thành công của bạn mình để giúp bạn thêm tự tin trong cuộc sống. Bạn thật luôn nói tốt về bạn mình sau lưng bạn. Bạn thật là người đến với ta trong lúc ta trần trụi hay trong thời kỳ đen tối nhất của cuộc đời, và cũng là người mà ta có thể đến gõ cửa một cách thoải mái khi cần sự giúp đỡ.

Những người bạn như thế làm sao có nhiều được, thường chỉ đếm được trên những đầu ngón tay của một bàn tay (và ít khi đếm hết được). Ðến một tuổi nào đó người ta khó mà có thêm được những người bạn mới, trong lúc những người bạn cũ thì cứ mất đi lần lần. Tình bạn cần có một bề dày của sự gắn bó, cảm thông và tin cậy.

il_570xN.995171887_fc2e

Với những người tôi thực lòng quý mến, tôi vẫn nói: “Tôi mong cho anh/chị không có bạn hơn là có những người ‘bạn giả’. Có được chừng vài ba người ‘bạn thật’ thì anh/chị là người may mắn và hạnh phúc.”

Lê Hữu

Phân Ưu Cùng Anh Chị Trần Trọng Lợi K30

B3401
CaoPhoThanPhuChiLoi_700

Sông Núi Muôn Đời Của Dân Ta—Nguyệt Ánh | Việt Dzũng | Tuấn Minh

Quyết Không Nô Lệ Tàu—Nguyệt Ánh

Phân Ưu Cùng Anh Chị Nguyễn Huệ Khóa 25

PhanUu_ThanMau_ChiNgocAnhK25

CaoPho_ThanMau_ChiNgocAnhK25

San Jose Flyover Tour

Phụ Nữ Lâm Viên Hành Khúc


Chúc Mừng Đại Hội CSVSQ/TVBQGVN Toàn Cầu Kỳ Thứ 21

026BX

Tang Lễ Mũ Xanh Trần Văn Loan K23—Vũ Thế Khanh K20 | Viettoday Media


Phân Ưu Cùng Tang Quyến Anh Trần Văn Loan Khóa 23

TranVanLoan_K23

CaoPho_700

Vài Hình Ảnh Với Anh Trần Văn Loan Khóa 23

DSC05585DSC05589DSC05590DSC05587


DSC05569DSC06075DSC05574DSC06079DSC05557DSC05567DSC06081DSC06083

Smart Cities USA: San Jose, CA | Intel

Lời Chúc Đầu Năm Của Cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi, Khóa 3—Cựu Chỉ Huy Trưởng

Chúc Mừng Năm Mới

ThiepTetPNLV_700

Lễ Truy Điệu Truyền Thống Của TVBQGVN—Huỳnh Tiến K28

Đông Trùng “Hạ Thảo Hay Hạ Huyệt”?

https://baomai.blogspot.com/
Đông trùng hạ thảo khi mới được khai thác ngoài thiên nhiên
Ngay tại Trung cộng, nhiều người vẫn lầm tưởng về bản chất và công dụng của đông trùng hạ thảo, tới mức các nhà khoa học nước này phải lên tiếng cảnh báo.
Tháng 1/2018, nhiều tờ báo lớn của Trung cộng như Sina, Sohu đồng loạt đăng tải nhiều bài viết về đông trùng hạ thảo, nhấn mạnh đây là “dược liệu”, không phải “vị thuốc” có thể ăn trực tiếp và mang lại nhiều hiệu quả như dân gian lầm tưởng.  Không có kháng thể chống ung thư.Nhiều người cũng tưởng rằng, đây là loài sinh vật dị biệt: mùa đông là côn trùng (đông trùng), chui xuống đất tránh cái lạnh, còn mùa hè trở thành cây cỏ (hạ thảo).

Các tài liệu khoa học và y học Trung cộng ghi nhận đông trùng hạ thảo xuất hiện ở bốn tỉnh gồm Tứ Xuyên, Vân Nam, Thanh Hải, Cam Túc và Tây Tạng, tại các vùng núi có độ cao hơn 3.800 m so với mặt nước biển.
https://baomai.blogspot.com/
Trên thực tế, các nhà khoa học Trung cộng thống nhất rằng đông trùng hạ thảo là thể kể hợp giữa ấu trùng loài bướm dơi và nấm.
Vào mùa hè, khi băng tuyết tan ra trên các cánh đồng cỏ ở độ cao 3.800 m so với mặt nước biển, bướm dơi đẻ trứng lên lá các loại hoa. Sau đó, trứng phát triển thành sâu nhỏ, khon vào mặt đất ẩm ướt, hấp thụ chất dinh dưỡng từ rễ các loài thực vật, dần béo trắng lên. Thời điểm này, nang bào tử nấm hình cầu gặp ấu trùng sâu bướm, chúng sẽ khoan vào cơ thể ấu trùng, rút chất dinh dưỡng, tạo thành tơ nấm. Hoặc đông trùng hạ thảo cũng hình thành khi ấu trùng bướm ăn lá cây có nấm.
Như vậy, xét về mặt thực chất, đông trùng hạ thảo chính là hiện tượng nấm ký sinh vào cơ thể ấu trùng sâu bướm, dần ăn hết chất dinh dưỡng của vật chủ.
https://baomai.blogspot.com/
Nấm lây nhiễm vào cơ thể ấu trùng, khiến ấu trùng cong mình lên cao lên 2 đến 3cm so với mặt đất. Lúc này, ấu trùng sẽ chết dần từ đầu đến đuôi. Nấm vẫn tiếp tục phát triển cho tới khi xâm nhập hoàn toàn cơ thể ấu trùng. Đến cuối xuân đầu hạ, phần dầu của ấu trùng sẽ mọc lên một dạng thực vật giống như cỏ màu tím đỏ. Đây chính là lúc thu hoạch đông trùng hạ thảo tốt nhất.
Tuy nhiên, giới khoa học Trung cộng nhấn mạnh đây chỉ là “dược liệu”, chứ không phải thuốc tiên hay “dược phẩm”. Mặt khác, các chuyên gia y học cổ truyền Trung cộng cũng khẳng định đông trùng hạ thảo hoàn toàn không có kháng thể chống ung thư như đồn thổi.
https://baomai.blogspot.com/https://baomai.blogspot.com/
“Lợi dụng sự thiếu hiểu biết, một số gian thương đã tìm mọi cách tuyên truyền, ép giá khiến đông trùng hạ thảo đắt như vàng. Sự thực, loại dược phẩm này không có nhiều công hiệu đến vậy”, ông Vương Thành Thụ (Wang Chengshu), chuyên gia thuộc Viện Nghiên cứu Sinh lý và Sinh thái thực vật, Thượng Hải, cho biết.
Cấm ăn trực tiếp
Tháng 12/2010, Tổng cục Giám định quốc gia Trung cộng, ra thông cáo về đông trùng hạ thảo, trong đó cấm sử dụng loại dược liệu này để làm thực phẩm hoặc chế biến nó thành thực phẩm.
Năm 2005, Tổng cục thực phẩm và y học Trung cộng, thuộc Bộ Y tế nước này, cũng đã ra lệnh buộc thay thế đông trùng hạ thảo trong các loại thực phẩm chức năng bằng các loại nấm khác được phép sử dụng.
Cuối năm 2017, khảo sát của tờ Time Weekly, nhận xét buôn bán đông trùng hạ thảo là ngành kinh doanh sinh lời ở Trung cộng trong nhiều năm. Theo báo này, giá của đông trùng hạ thảo đã tăng lên 10 lần từ năm 2003. Tại siêu thị bán lẻ, đông trùng hạ thảo chất lượng có thể lên tới giá 888 Nhân dân tệ (134 USD) mỗi gram, đắt gấp ba lần vàng.
https://baomai.blogspot.com/
Ngược lại, nấm Cordyceps militaris , thực thể có khả năng kháng ung thư, lại thường chỉ có giá 0,3 Nhân dân tệ (0,05 USD) mỗi gram.
Trong khi đó, các nhà môi trường học cũng cảnh báo việc khai thác diện rộng với đông trùng hạ thảo ở Tây Tạng, về lâu dài có thể gây tổn hại nghiêm trọng với môi trường ở vùng cao nguyên này.
Năm 2016, Tổng cục thực phẩm và y học Trung cộng thậm chí còn cảnh báo lượng độc tố arsen có trong đông trùng hạ thảo được chế biến thành bột hay viên nén, ở mức cao hơn chuẩn cho phép. Hạn mức tiêu chuẩn quốc gia của Trung cộng về arsen, hóa chất độc hại, là 1 miligam/kg, nhưng mức tìm thấy trong các chế phẩm đông trùng hạ thảo dao động từ 4,4-9,9 miligam/kg.
Báo Trung cộng Chinanews cảnh báo người dân cần thận trọng với đông trùng hạ thảo, trong khi không ít người vẫn lấy chúng làm những món quà đắt tiền, thường tặng cho người già. Dân gian cho rằng loại dược liệu này giúp tăng cường hệ thống miễn dịch của con người và hạn chế sự phát triển của các tế bào ung thư, điều chưa hề được khoa học chứng minh.
Tờ Sina từng đăng tải bài viết “Đông trùng hạ thảo: tiên dược hay cú lừa thế kỷ”, dẫn nghiên cứu của ông Vương Thành Thụ, khẳng định dược liệu này khi được chế biến, phối hợp với các loại dược liệu khác, có tác dụng bồi bổ một số bệnh.
Tuy nhiên, đông trùng hạ thảo không có tác dụng trực tiếp trong điều trị bệnh cho lục phủ ngũ tạng, thậm chí chữa được những trọng bệnh như một số phương tiện thông tin đã đồn thổi.
“Đông trùng hạ thảo không thể chữa được ung thư, hen suyễn hay vô sinh như những lời quảng cáo”, báo viết.
Võ Văn Việt

https://baomai.blogspot.com/
Người Việt Nam có tập quán cứ độ xuân về Tết đến là dịp để biếu tặng nhau những món quà của ngon vật lạ hiếm quý và hảo hạng để tỏ lòng biết ơn kèm với những điều chúc tụng tốt lành. Những  gói quà tặng cao lương mỹ vị nào vi, nào yến, nào sâm, nhung, thần dược đủ loại được chiếu cố và trân trọng nhất.
Trong những năm gần đây, người ta thấy món quà tặng “thần dược” thật đắt tiền được khá nhiều người chiếu cố vì được truyền khẩu là môn thuốc đại bổ lục phủ ngũ tạng và trị được bá bệnh nan y; đó là vị thuốc đông y có tên “Đông Trùng Hạ Thảo”.
https://baomai.blogspot.com/
Vị thuốc này xuất xứ từ Trung cộng, được đưa vào Việt Nam và được quảng cáo ra rả trên các báo, đài hải ngoại cùng với loài nấm linh chi, coi như là thần dược quý hơn cả sâm, nhung, vi, yến. Khách quý bạn hiền tới nhà chúc Tết được chủ nhà lấy vài cọng “Đông Trùng Hạ Thảo” bỏ vào bình trà pha mời đãi khách uống để tỏ là thuộc giai cấp quý phái cao sang của thời đại đỉnh cao trí tuệ khoa học kỹ thuật nguyên  tử ngày nay.
https://baomai.blogspot.com/
Chúng ta không phủ nhận được giá trị bổ dưỡng hay điều trị của đông y dược mấy ngàn năm xưa nay, đã chứng tỏ khả năng trước cả thời đại phát triển tây y. Chúng ta cũng không bàn tới óc mê tín vào khả năng “thần dược” của những người đang mắc phải những bệnh kinh niên, hiểm nghèo mà nền tây y hiện đại đã bó tay. Họ coi thần dược như là chiếc phao cuối cùng để bấu víu. Chúng ta cũng không bàn tới khía cạnh thương mại đem vị thuốc và khả năng trị bệnh lên màn quảng cáo rầm rộ ngoài đường phố vỉa hè. Chúng ta chỉ muốn nói ở đây những kiến thức khoa học để soi sáng câu chuyện về “Đông Trùng Hạ Thảo” đang là tề tài sôi sục khi đã có nhiều người chết và nhiều người phải khiêng đi bệnh viện vì đã ăn uống “đông trùng hạ thảo”.

Vậy đông trùng hạ thảo là cái gì? Nó là thức ăn hay vị thuốc bổ hay là vị thuốc trị bệnh hay là thuốc độc?

Xin thưa ngay nó là cả 4 thứ đó tùy theo sự hiểu biết của mỗi người. Chúng ta nhớ lại câu chuyện trứng chim cút trước năm 1975 ở Sàigòn.

Thời đó, người Tàu Chợ Lớn bí mật nuôi chim cút trong nhà để lấy trứng cút đóng hộp đem bán rất đắt kèm truyền khẩu quảng cáo rầm rộ trứng cút là vị thuốc đại bổ hơn cả vi, yến, sâm, nhung… Khi việc nuôi chim cút trong nhà bị lộ thì nhiều người Việt Nam bắt chước đua nhau bỏ vốn nuôi chim cút. Khi đó ngưòi Tàu đem bán hết chim cút đắt như vàng. Tiếp theo đó, người ta lại truyền khẩu tung tin đăng báo rầm rộ rằng ăn trứng cút sẽ bị bệnh cùi. Thế là mọi người không ai mua trứng cút nữa và biết bao nhiêu người Việt Nam nuôi chim cút bị sạt nghiệp, mất hết vốn liếng nhà cửa. Còn người Tàu Chợ Lớn thì giàu sụ vì đã bán được hết trứng cút và  chim  cút  giá  đắt.  Không  ai  biết trứng cút là thức ăn hay thuốc bổ hay thuốc trị bệnh hay thuốc độc!
https://baomai.blogspot.com/

Hiện nay, báo, đài đang quảng cáo rằng đông trùng hạ thảo là một loài rất đặc biệt không phải động vật mà cũng không phải là thực vật nên rất hiếm quý và rất có giá trị dùng trong đông y dược. Về mùa đông thì nó là động vật thuộc dòng côn trùng dưới đất, về mùa hạ thì nó lại hóa thân mọc thành một cây thực vật thuộc dòng cây thảo.

Mùa đông nó là loài côn trùng, mùa hạ là loài cây thảo; do đó phần gốc của nó có hình thù một con sâu mà phần thân ngọn của nó có hình một thân cây mềm nhỏ. Do đó, nó mang đủ vật liệu của hai loài động vật và thực vật nên rất bổ dưỡng và trị được bá bệnh.
Của lạ hiếm thường được coi là của quý. Việt Nam sau 1975, những người bị đi tù cải tạo không có đủ thức ăn nên trong trại tù bắt được con gì ăn con nấy, giun, dế, rắn, rít, bọ cạp… ăn hết ráo. Dân chúng thì bắt đầu ăn đủ loại côn trùng như dế, rít, bọ cạp, ấu trùng ve…Các món này hiện nay được bán trong nhiều quán nhậu khắp nước.
https://baomai.blogspot.com/

Rồi một hôm, người ta chở vào bệnh viện cấp cứu một nhóm người sau khi họ ăn nhậu món ấu trùng ve chiên bơ, có người lăn ra chết sau khi ăn xong, có người sùi bọt mép tê liệt, suy hô hấp, hôn mê chở vào bệnh viện cấp cứu. Chúng tôi bèn nhập cuộc nghiên cứu xem độc chất gì đã gây ra vụ ngộ độc sau khi ăn ấu trùng ve chiên bơ này. Chúng ta tự hỏi xưa nay người Việt Nam ta vẫn ăn ấu trùng tơ tằm (con nhộng) chiên bơ ngon bổ có sao đâu? Nhiều tiệm nhậu vẫn đang bán ấu trùng chiên bơ ăn có sao đâu?

Chúng tôi theo chân bệnh nhân sau khi xuất viện về tận miền lục tỉnh nơi họ đã đào đất bắt ấu trùng ve để chiên bơ nhậu. Chúng tôi chứng kiến họ đào được những ấu trùng ve có hình thù khác nhau tùy theo giai đoạn phát triển, có con chỉ như con sâu, có con có đủ chân râu. Con nào đã già và mạnh khỏe thì còn thấy nhúc nhích. Con nào quá non và yếu thì nằm im re.

https://baomai.blogspot.com/

Đồng bào miền tỉnh rủ nhau đi đào bắt ấu trùng bán cho các tiệm nhậu rất nhộn nhịp. Ấu trùng chiên bơ người ta ăn vẫn ngon lành hằng ngày ở tiệm nhậu như vậy không sao, nay có vụ ngộ độc thì ai cũng cho rằng do vấn đề vệ sinh quán ăn không bảo đảm gây nhiễm trùng thực phẩm mà thôi.

Nhưng dưới con mắt chuyên khoa nhiễm độc thì vấn đề không đơn giản như vậy, vì triệu chứng ăn xong lăn ra chết vì sùi bọt mép, phù phổi, suy hô hấp, hôn mê không phải là triệu chứng của nhiễm trùng thực phẩm. Họ bị đầu độc bởi độc chất lén bỏ vào ấu trùng chiên bơ chăng?

Nhưng ấu trùng đã ăn hết đâu còn dư để đem xét nghiệm tìm độc chất lạ bỏ vào đó! Chỉ còn một cách là chúng tôi theo bệnh nhân tới tận nơi họ đã đào bắt ấu trùng để ăn, chúng tôi chứng kiến họ đào bới nơi mảnh đất ven rừng cách nhà họ không xa lắm. Chúng tôi đem các con ấu trùng này về phòng thí nghiệm của trường đại học dùng kính hiển vi, cắt mỏng từng con ấu trùng ra để quan sát nội tạng của chúng xem có gì lạ không. Một kết quả thật bất ngờ làm chúng tôi ngạc nhiên là có con có đầy đủ nội tạng, có con nội tạng bị dị dạng, có con hoàn toàn không có nội tạng mà chỉ toàn là một mô đặc đồng nhất. Quan sát kỹ mô đặc đồng nhất này dưới kính hiển vi thì thấy cấu trúc là những mô sợi dài đồng nhất.
https://baomai.blogspot.com/

Chúng tôi nghỉ rằng đây là mô thực vật và loài thực vật dạng sợi thì chỉ có thể là loài nấm dạng sợi. Quả thật như vậy, chúng ta đã biết rằng nấm là loài thực vật có chu trình phát triển rất đặc biệt. Đơn vị căn bản gốc của loài nấm là bào tử nấm. Bào tử nấm là tế bào gốc của nấm. Khi điều kiện độ ẩm và nhiệt độ thích hợp thì bào tử nấm nẩy nở mọc ra thành sợi nấm. Các sợi nấm của nhiều bào tử mọc dài dần thành một mạng sợi hay bó sợi như một mớ tóc hay bó tóc.

Khi lật tảng đá hay thân cây mục lên khỏi mặt đất, chúng ta nhìn thấy ở mặt dưới tảng đá hay thân cây những sợi nhỏ li ti như tóc từng đám dính vào đá, vào  thân cây. Đó là các mạng nấm dạng sợi. Những mạng sợi nấm này có thể sống dưới đất như vậy vài trăm năm hoặc ngàn năm. Trên nền tảng mạng nấm sợi đó, nếu có 2 bào tử nấm đực và cái gặp điều kiện độ ẩm và nhiệt độ thích  hợp  sẽ phối hợp nhau thành một bào tử nấm với 2 nhân và bào tử nấm 2 nhân này sẽ mọc thành một cây nấm con (Xin xem hình vẽ). Đầu thân cây nấm con sẽ phát triển thành nón nấm. Mặt dưới của nón nấm sẽ sinh sản ra các bào tử nấm mới. Trung bình một cây nấm sinh ra khoảng 15 tỷ bào tử nấm. Bào tử nấm khi bung ra khỏi nón nấm được gió thổi đi xa khắp bốn phương trời, rơi lại xuống đất rồi tiếp tục chu trình tạo mạng sợi nấm mới và cây nấm mới. Thông thường về mùa hạ, sau một cơn mưa là độ ẩm và nhiệt độ đất thích hợp nên nấm mọc lên ào ào trên mặt đất, trên thân cây mục, trên tảng đá phủ mùn thực vật. Chúng mọc rất nhanh, chỉ trong vài giờ đồng hồ thành cây nấm lớn. Nấm mọc rồi chỉ sống vài ngày là tàn lụn.

Nấm có rất nhiều loại. Có loại ăn rất ngon như nấm rơm, nấm mèo, nấm mối. Có loại ăn rất độc chết người như nấm Phalloid, Muscarina.

Đến đây thì chúng ta đã thấy tia sáng lóe ra ở cuối đường hầm của cuộc nghiên cứu tìm độc chất trong ấu trùng ve chiên bơ: những con ấu trùng ve đã gây ngộ độc chết ngưòi chính là những con ấu trùng đã bị nhiễm bào tử nấm độc!
https://baomai.blogspot.com/
Thật vậy, trong mùa đông  xuân, côn trùng ve còn ở dạng ấu trùng non sống dưới đất. Chúng bị nhiễm bào tử nấm từ mạng nấm sợi trong đất. Bào tử nấm xâm nhập vô ấu trùng và sẽ mọc thành mạng nấm sợi trong cơ thể ấu trùng. Mạng nấm sợi bị giới hạn bởi lớp da của ấu trùng nên phát triển thành một mô sợi đồng nhất khắp cơ thể ấu trùng, giết chết ấu trùng và biến con ấu trùng ve thành một mô thực vật có hình thù y nguyên hình thù của con ấu trùng. Qua mùa hạ, có mưa, tạo điều kiện độ ẩm và nhiệt độ thích hợp cho những bào tử nầm đực và cái phối hợp mọc thành sợi cây nấm chui ra bằng lỗ miệng, hốc mắt của xác con ấu trùng rồi phát triển thành cây nấm lớn mọc lên khỏi mặt đất. Cây nấm này có phần gốc rễ nấm mang hình thù của xác ấu trùng và phần thân nón mang hình dạng cây nấm của chủng loại nấm. Phần gốc là tàn tích của con ấu trùng mùa đông dưới đất nên gọi là ĐÔNG TRÙNG, phần thân ngọn là cây HẠ THẢO (Xin xem hình vẽ). Sản phẩm hóa kiếp nầy gọi là loài “Đông Trùng Hạ Thảo”.
Nếu bào tử nấm là thuộc loại nấm không độc thì chúng ta có thể ăn được loại đông trùng hạ thảo này vô hại. Nhưng nếu bào tử nấm thuộc loại nấm độc Phalloid hay Muscorina thì ăn loại đông trùng hạ thảo này, chúng ta sẽ bị ngộ độc chết dễ như chơi.Bệnh cảnh lâm sàng của các nạn nhân trong nhóm người ăn ấu trùng chiên bơ bị ngộ độc nhập bệnh viện có tất cả các triệu chứng của bệnh ngộ độc nấm Muscarina gây sùi bọt mép, phù phổi, hôm mê, suy hô hấp chết. Chẩn đoán của chúng tôi do đó có xác định rõ ràng là nhóm người này đã bị ngộ độc nấm Muscarina khi ăn ấu trùng ve vì cấu trúc của ấu trùng ve này dưới kính hiển vi là một cấu trúc mô sợi nấm chứ không phải cấu trúc của nội tạng của con ấu trùng ve. Chúng tôi đã xác nhận lại chẩn đoán bằng cách quay trở lại nơi đào bắt ấu trùng, sau khi có các cơn mưa hạ thì thấy tại đó mọc lên rất nhiều nấm mà phần gốc rễ nấm mang hình thù của ấu trùng ve. Khi đào bắt ấu trùng để ăn là mùa xuân chưa mưa, nấm chưa mọc nên còn ở dạng nấm mạng sợi trong cơ thể con ấu trùng, nhưng sự thật nó đã chết và chỉ còn là cái xác chứa đầy nấm sợi và bào tử nấm bên trong. Ăn phải tất nhiên chết vì nấm độc.

https://baomai.blogspot.com/
Chúng tôi không biết món ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO của người Tàu hiện nay, họ đào nhổ ở đâu hay nuôi trồng cách nào để sản xuất đại trà đem bán làm “thần dược”, nhưng chúng ta cần cảnh giác nếu có lẫn bào tử nấm độc thì tai nạn lăn ra chết vì ăn uống đông trùng hạ thảo là điều rất dễ hiểu. Bào tử của mọi loại nấm độc lẫn không độc đều sẵn có ở khắp mặt địa cầu nên cơ hội cho nấm độc mọc khi gặp đúng điều kiện độ ẩm và nhiệt độ không phải là hiếm khó. Khi bị ngộ độc không dễ gì tìm ra độc chất là gì nếu không gặp được bác sĩ chuyên khoa nhiễm độc, có kinh nghiệm để được chẩn đoán và điều trị chính xác.
image

Apple Park | February 2018 Construction Update—Matthew Roberts

Phân Ưu Cùng Anh Chị Phạm Quang Thành Khóa 22

Cao-pho-ong-Tran-Van-Rinh-02
tp_k22_trangtran.png

Hình Ảnh Sinh Hoạt Tất Niên—Hát Bình Phương K25

 

Hình Ảnh Sinh Hoạt Tất Niên—Thắng Bùi K12/2

Thông Điệp Liên Bang Của Tổng Thống Donald Trump—Tomorrow’s New

donald-trump-state-of-the-union-lies

Thông điệp Liên bang đầu tiên trong nhiệm kỳ được tổng thống Donald Trump đọc trước lưỡng viện Quốc hội Mỹ vào lúc 21h ngày 30/1

Tổng thống Trump được mời tới Điện Capitol để đọc Thông điệp Liên bang, dưới sự chủ trì của Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan và Chủ tịch Thượng viện, Phó Tổng thống Mike Pence.

Thông điệp Liên bang 2018 là bản tổng kết những thành tựu, chính sách nổi bật trong năm đầu tiên cầm quyền của ông Trump, với nhiều dấu ấn để lại như việc rút Mỹ khỏi Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), siết chặt các quy định nhập cư, hay thúc đẩy mạnh mẽ chính sách “Nước Mỹ trên hết”…

https://baomai.blogspot.com/

Toàn văn Thông điệp Liên bang đầu tiên trong nhiệm kỳ của tổng thống Mỹ Donald Trump

Kính thưa ngài Chủ tịch Hạ viện, ngài Phó Tổng thống, các nghị sĩ Quốc hội, Đệ nhất Phu nhân Mỹ và toàn thể người dân Mỹ..

Một năm đã trôi qua kể từ lần đầu tiên tôi đứng trên bục này, giữa căn phòng tuyệt vời này, để thay mặt người dân Mỹ, nói lên những vấn đề cần giải quyết, ước mơ và nguyện vọng của đất nước chúng ta.

Đêm hôm đó, chính quyền mới của chúng ta đã hành động rất nhanh. Một làn sóng lạc quan mới đã quét qua đất nước ta. Từ đó, mỗi ngày chúng ta đều tiến về phía trước với một tầm nhìn rõ ràng và một sứ mệnh đúng đắn, để khiến nước Mỹ vĩ đại trở lại cho tất cả người Mỹ.

Trong một năm vừa qua, chúng ta đã có bước tiến thần kỳ và đạt được nhiều thành công đáng kinh ngạc. Chúng ta phải đối mặt với các thử thách hiện hữu và những thách thức không ngờ. Chúng ta cùng nhau trải qua giây phút vinh quang và những giai đoạn khó khăn gian khổ. Chúng ta chịu thiệt hại lớn từ những trận lũ lụt, hỏa hoạn và các đợt siêu bão. Nhưng sau tất cả, chúng ta đã chứng kiến vẻ đẹp của linh hồn Mỹ và sự quả cảm trong cốt tủy người Mỹ.

https://baomai.blogspot.com/

Mỗi phép thử lại tôi rèn được những anh hùng Mỹ mới, để nhắc cho chúng ta nhớ ta là ai, và cho ta thấy ta có thể trở thành thế nào. Chúng ta đã thấy những tình nguyện viên của Cajun Navy nhanh chóng đưa thuyền đánh cá của mình tới cứu người sau cơn bão kinh hoàng. Chúng ta đã thấy những người xa lạ che chở cho nhau dưới làn mưa đạn ở Las Vegas. Chúng ta đã nghe câu chuyện của nhiều người Mỹ, như Hạ sĩ Hải quân của lực lượng Bảo vệ Bờ biển Ashlee Leppert, người có mặt ở đây tối nay, cùng với [Đệ nhất phu nhân] Melania.

https://baomai.blogspot.com/

Ashlee là người điều khiển một trong những chiếc trực thăng đầu tiên tới Houston trong cơn bão Harvey. Trong 18 giờ đồng hồ giữa mưa lũ, Ashlee đã băng qua dòng nước sâu, đường dây điện nguy hiểm để cứu 40 mạng người. Ashlee, xin được cảm ơn cô. Cảm ơn cô rất nhiều.

https://baomai.blogspot.com/

Chúng ta cũng đã nghe nhiều về những người Mỹ anh hùng như lính cứu hỏa David Dahlberg. Hôm nay anh ấy cũng có mặt tại đây. David đã vượt qua tường lửa để cứu gần 60 trẻ nhỏ bị kẹt tại một trại hè ở California trong trận hỏa hoạn kinh hoàng. Với những người đang khắc phục hậu quả thiên tai từ Texas, Florida, Louisiana, Puerto Rico cho tới Virgin Islands và mọi nơi trên đất Mỹ, chúng tôi luôn bên cạnh các bạn, chúng tôi yêu các bạn, và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua những khó khăn này, luôn luôn là như vậy.

Xin được cảm ơn David và những người dân California quả cảm. Cảm ơn David rất nhiều. Anh làm tốt lắm!

Trong năm qua, một số thử thách đã chạm tới căn phòng này theo một cách rất riêng. Có mặt với chúng ta tại đây tối nay là một trong những người cứng rắn nhất từng phục vụ trong Quốc hội Mỹ, người đã bị trúng đạn, suýt nữa phải từ giã cõi đời, nhưng chỉ 3 tháng rưỡi đã quay lại làm việc. Đó là huyền thoại đến từ Louisiana, Nghị sĩ Steve Scalise.

https://baomai.blogspot.com/

Tôi nghĩ họ rất mến anh Steve. Chúng tôi rất biết ơn những nỗ lực anh dũng của các nhân viên cảnh sát Capitol (cơ quan hành pháp liên bang có nhiệm vụ bảo vệ Quốc hội Mỹ tại thủ đô Washington, D.C, trên khắp đất nước và các vùng lãnh thổ Mỹ – ND), cảnh sát thành phố Alexandria, các y bác sĩ, những người đã cứu sống ông ấy, cũng như rất nhiều người khác trong căn phòng này.

Sau vụ xả súng kinh hoàng đó, chúng ta đã sát cánh bên nhau, không phải với tư cách Đảng Cộng hòa hay Đảng Dân chủ, mà là những đại biểu đại diện cho người dân. Nhưng chỉ sát cánh bên nhau trong những thời đoạn bi kịch thì chưa đủ. Tối nay, tôi kêu gọi tất cả chúng ta dẹp khác biệt sang một bên để tìm kiếm những điểm chung, để triệu hồi tình đoàn kết mà ta cần truyền tải tới người dân. Điều này là cốt lõi. Đây là những người mà chúng ta được bầu để phục vụ.

https://baomai.blogspot.com/

Một năm vừa qua, thế giới đã chứng kiến và không thể phủ nhận rằng trên Trái Đất này, không dân tộc nào kiên cường, dũng cảm và có ý chí mạnh mẽ như người Mỹ. Có núi, chúng ta vượt núi. Có chướng ngại vật, chúng ta băng qua nó. Có thử thách, chúng ta thuần phục nó. Có cơ hội, chúng ta giữ chặt nó. Vậy hãy bắt đầu buổi tối nay bằng việc công nhận rằng nước Mỹ rất vững mạnh, bởi người dân của chúng ta rất mạnh mẽ.

Và cùng nhau, chúng ta sẽ xây dựng một nước Mỹ an toàn, hùng mạnh và đáng tự hào. Từ cuộc bầu cử, chúng ta đã tạo ra 2.4 triệu việc làm mới, bao gồm 200.000 việc làm chỉ tính riêng trong ngành sản xuất. Rất tuyệt vời.

Sau nhiều năm bị chững lại, cuối cùng chúng ta đã thấy mức lương đang tăng trở lại.

Tỉ lệ thất nghiệp đã giảm xuống mức thấp nhất trong 45 năm qua.

Và đặc biệt, tôi rất tự hào vì tỉ lệ thất nghiệp của người Mỹ gốc Phi đã đạt mức thấp kỉ lục từng ghi nhận. Tỉ lệ thất nghiệp của người Mỹ gốc Tây Ban Nha cũng đạt ngưỡng thấp nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Lòng tin vào hoạt động kinh doanh quy mô nhỏ đã đạt mức cao nhất từ trước tới nay. Thị trường chứng khoán phá vỡ từ kỉ lục này tới kỉ lục khác, thu về 8.000 tỷ USD chỉ trong một thời gian ngắn.

Melania-Trump-White-Dior-Suit-State-Union-2018

Đệ nhất phu nhân Melania tới nghe tổng thống Trump đọc Thông điệp Liên bang

Tin tốt cho người Mỹ là: Các quỹ 401k (chương trình hạn chế thuế cho người lao động. Theo phần 401, khoản k của Bộ luật về Ngân sách Liên bang Mỹ IRC, người lao động có thể trích một khoản lương cho quỹ này trước khi đóng thuế. Tiền lời sinh ra do đầu tư từ quỹ này sẽ không phải chịu thuế – ND), quỹ hưu trí và quỹ tiết kiệm đại học đã tăng cao. Và như tôi đã hứa với người dân Mỹ khi đứng trên bục này cách đây 11 tháng, chúng ta đã ban hành những quyết định cắt giảm và cải cách thuế lớn nhất trong lịch sử Mỹ.

Quyết định cắt giảm thuế khổng lồ của chúng ta đã giảm bớt gánh nặng cho tầng lớp trung lưu và các doanh nghiệp nhỏ, hạ mức thuế cho những người lao động Mỹ chăm chỉ. Chúng ta gần như đã tăng được gấp đôi khoản miễn trừ tiêu chuẩn cho tất cả mọi người.

Hiện giờ, 24.000 USD đầu tiên mà một cặp vợ chồng kiếm được sẽ không bị đánh thuế.

Chúng ta cũng tăng gấp đôi khoản tín thuế dành cho người nuôi con.

Một gia đình 4 thành viên điển hình, kiếm được 75.000 USD sẽ thấy mình được giảm 2.000 USD tiền thuế, giảm phân nửa.

Tháng 4 tới sẽ là lần cuối cùng các bạn phải khai thông tin dưới một hệ thống cũ kỹ, yếu kém. Và hàng triệu người Mỹ sẽ đem về nhiều tiền lương hơn, từ tháng sau. Nhiều hơn lắm đấy.

Chúng ta đã loại bỏ khoản thuế tàn nhẫn từng đánh vào cho những người Mỹ với mức thu nhập ít hơn 50.000 USD/năm, khiến họ phải trả khoản phạt khổng lồ, đơn thuần chỉ vì họ không thể chi trả cho chương trình sức khỏe do chính phủ yêu cầu. Chúng ta đã ngăn chặn được điểm cốt lõi của thảm họa có tên Obamacare. Các ràng buộc cá nhân giờ đã không còn. Thật may thay.

Chúng ta đã cắt giảm mức thuế doanh nghiệp từ 35% xuống còn 21%, và nhờ đó, các công ty Mỹ có thể cạnh tranh với bất kì đối thủ nào, ở bất kì đâu trên thế giới.

Chỉ riêng những thay đổi đó cũng đã tăng mức thu nhập bình quân của mỗi gia đình lên thêm 4.000 USD, một khoản tiền không nhỏ.

Thuế đối với doanh nghiệp nhỏ đã cắt giảm một khoản không nhỏ và chỉ còn 20%. Có mặt tại đây tối hôm nay là Steve Staub và Sandy Keplinger tới từ Doanh nghiệp Staub, một công ty nhỏ tại bang Ohio. Họ đã trải qua năm tuyệt vời nhất trong lịch sử 20 năm của mình.

Nhờ vào cải cách thuế, họ có nhiều tiền hơn để đầu tư, thuê được thêm 14 nhân công, và bắt đầu mở rộng quy mô xưởng sản xuất. Thật tuyệt vời.

Một trong những nhân viên của công ty Staub, Corey Adams, cũng có mặt với chúng ta ngày hôm nay. Corey là một công nhân Mỹ điển hình. Anh ấy tự trang trải để học hết phổ thông, mất việc trong giai đoạn suy thoái kinh tế hồi năm 2008, và sau đó đã được công ty Staub tuyển dụng và đào tạo trở thành thợ hàn. Giống như nhiều người Mỹ chăm chỉ khác, Corey có kế hoạch sử dụng khoản tiền tiết kiệm được nhờ cắt giảm thuế vào việc xây nhà mới, và đầu tư cho hai cô con gái ăn học. Corey, xin hãy đứng dậy.

Anh ấy là một thợ hàn tài năng. Tôi đã được giám đốc công ty Staub nói như vậy. Vậy nên, chúc mừng anh, Corey.

Sau đợt cắt giảm thuế, khoảng 3 triệu người lao động đã có thêm một khoản thu nhập không nhỏ. Hàng nghìn, hàng nghìn USD với mỗi người và khoản này tăng dần mỗi tháng, mỗi tuần. Công ty Apple thông báo sẽ đầu tư tổng cộng 350 tỷ USD vào nước Mỹ, và sẽ tuyển dụng thêm 20.000 nhân sự mới.

Và chỉ mới đây thôi, hãng Exxon Mobil thông báo sẽ đầu tư 50 tỷ USD cho nước Mỹ.

Thời điểm này chính là “thời điểm Mỹ mới” (new American moment) của chúng ta. Đây là khoảng thời gian tuyệt vời nhất để bắt đầu giấc mơ Mỹ.

Vậy nên, đối với mọi người dân đang xem chương trình này tối nay, không quan trọng các bạn đang ở đâu, không quan trọng các bạn tới từ đâu, đây là thời điểm của các bạn. Nếu bạn làm việc chăm chỉ, nếu bạn tin vào nước Mỹ, bạn có thể mơ ước mọi thứ, và bạn có thể trở thành bất kì ai bạn muốn. Cùng nhau, không có gì chúng ta không thể đạt được.

https://baomai.blogspot.com/

Tối nay, tôi muốn nói tới tương lai mà chúng ta sẽ có, đất nước mà chúng ta sẽ trở thành. Tất cả chúng ta, cùng với nhau, như là một nhóm, một dân tộc, một gia đình Mỹ.

Tất cả chúng ta đều chung một mái nhà, chung một trái tim, chung một số phận và chung một ngọn cờ Mỹ vĩ đại.

Chúng ta cùng nhau tìm lại con đường của nước Mỹ.

Ở Mỹ, chúng ta biết rằng lòng tin và gia đình, chứ không phải chính phủ và bộ máy quan liêu, mới là trung tâm của đời sống Mỹ. Phương châm của chúng ta là “Chúng ta tin vào thượng đế”.

Và chúng ta chúc mừng đội ngũ cảnh sát, quân nhân, cũng như các cựu binh tuyệt vời như những vị anh hùng, xứng đáng với sự ủng hộ toàn tâm, toàn ý của chúng ta.

https://baomai.blogspot.com/

Ở đây tối nay còn có Preston Sharp, một cậu bé 12 tuổi tới từ Redding, California. Cậu để ý rằng những ngôi mộ của cựu chiến binh không được treo cờ trong ngày Cựu Chiến binh. Cậu quyết định thay đổi chuyện đó, vận động chiến dịch thu hút mọi người cùng tham gia và hiện tại hơn 40.000 cờ đã được đặt trên nơi an nghỉ của những vị anh hùng nước Mỹ. Preston, cháu đã làm rất tốt!

See the source image

Những người yêu nước trẻ tuổi như Preston đã dạy chúng ta về trách nhiệm công dân của người Mỹ. Lòng tôn kính của Preston với những người đã ngã xuống vì tổ quốc nhắc nhở chúng ta tại sao chúng ta tôn vinh lá cờ Mỹ, tại sao chúng ta đặt tay lên tim khi đọc lời tuyên thệ trung thành, và tại sao chúng ta đứng tự hào hiên ngang dưới nền nhạc quốc ca.

Người Mỹ yêu tổ quốc. Và họ xứng đáng có được một chính phủ đáp lại họ với tình cảm cùng lòng trung thành như vậy..

Trong năm vừa qua, chúng ta đã tìm cách khôi phục lại niềm tin giữa dân chúng và chính phủ Mỹ.

Với sự hỗ trợ của Thượng viện, chúng tôi đang bổ nhiệm các thẩm phán, những người sẽ diễn giải Hiến pháp đúng như vốn có, bao gồm một thẩm phán Tòa án Tối cao mới và nhiều thẩm phán hạt hơn bất cứ chính quyền mới nào trong lịch sử đất nước ta.

Chúng tôi đang bảo vệ Tu chính án thứ Hai (bảo vệ quyền mang vũ khí của dân thường và binh lính Mỹ-ND) và có những hành động mang tính lịch sử để bảo vệ tự do tín ngưỡng.

Và chúng tôi cũng đáp ứng nguyện vọng của các cựu binh dũng cảm, bao gồm cả việc cho họ lựa chọn chương trình chăm sóc sức khỏe. Năm ngoái, Quốc hội đã thông qua và tôi đã ký Bộ Luật Trách nhiệm Giải trình về các Vấn đề liên quan tới Cựu chiến binh. Kể từ khi luật này được thông qua, chính quyền của tôi đã loại hơn 1.500 nhân viên không đạt yêu cầu, không cho các cựu binh của chúng ta chế độ chăm sóc mà họ đáng được hưởng – và chúng tôi đang tuyển mộ những người tài năng, những người yêu mến các cựu binh như chúng ta.

Tôi sẽ không dừng lại cho tới khi các cựu binh của chúng ta được chăm sóc một cách hợp lý, như những gì tôi đã hứa với họ từ đầu chặng hành trình tuyệt vời này.

Tất cả người Mỹ xứng đáng nhận được quyền lợi và sự tôn trọng – đó là những gì chúng ta sẽ làm ngày hôm nay. Tôi kêu gọi Quốc hội cấp quyền cho các Bộ trưởng nội các, cho phép họ thưởng những cá nhân xuất sắc – và sa thải những nhân viên Liên bang không có niềm tin vào dân chúng hay làm thất vọng người dân Mỹ.

Trong quá trình ấy, trong năm đầu tôi cầm quyền, Washington đã loại bỏ nhiều quy định hơn bất kì chính quyền nào trước đây trong lịch sử.

Chúng ta đã kết thúc mâu thuẫn xoay quanh vấn đề năng lượng – và chúng ta đã kết thúc tranh cãi về nhiên liệu sạch. Hiện tại, chúng ta là nhà xuất khẩu năng lượng cho thế giới.

Tại Detroit, tôi đã chấm dứt các ràng buộc của chính phủ từng khiến các cơ sở sản xuất ô tô của nước Mỹ phải lao đao. Nhờ đó, các xưởng sản xuất ô tô lại một lần nữa đi vào hoạt động.

Nhiều công ty ô tô hiện nay đang xây dựng và mở rộng xưởng nhà máy tại Mỹ – điều mà chúng ta chưa từng thấy trong nhiều thập kỉ qua. Hãng Chrysler đang chuyển một nhà máy lớn từ Mexico tới Michigan; Toyota và Mazda đang mở các công xưởng tại Alabama. Trong tương lai gần, các nhà máy sẽ vận hành trên khắp đất nước. Đây là điều làm nhiều người Mỹ cảm thấy lạ lẫm bởi trong nhiều năm qua, chúng ta chỉ nghe được rằng các doanh nghiệp và việc làm rời bỏ đất Mỹ. Nhưng vào thời điểm hiện tại, chúng đang quay trở lại.

Tổng thống Trump nhận được rất nhiều tràng pháo tay khi đọc Thông điệp Liên bang

Mỗi ngày đều có những tiến triển thú vị.

Để nhanh chóng tiếp cận với những phương pháp chữa bệnh đột phá và các loại thuốc generic vừa tiền (Thuốc generic là loại thuốc tương đương sinh học với thuốc phát minh, có tính chất dược động học, dược lực học tương tự như biệt dược gốc, được sản xuất khi quyền sở hữu của biệt dược đã hết hạn nên giá thành rẻ hơn – ND), năm ngoái Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) đã thông qua nhiều loại thuốc generic, cũng như nhiều thiết bị y tế mới hơn hẳn trước kia.

Chúng tôi cũng tin rằng các bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo, ở vào giao đoạn cuối nên được tiếp cận những phương pháp thử nghiệm, có khả năng cứu sống họ.

Các bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo không cần phải đi hết nước này tới nước kia để tìm cách trị bệnh – Tôi muốn cho họ một cơ hội ở ngay đây, ngay tại quê nhà. Đã tới lúc Quốc hội Mỹ trao cho những người dân tuyệt vời ấy “quyền được thử”.

Một trong những ưu tiên hàng đầu của tôi là giảm giá thuốc kê theo đơn. Ở nhiều nước, các loại thuốc này có giá thành thấp hơn nhiều so với ở Mỹ. Đó là lý do vì sao tôi chỉ đạo chính quyền của mình đưa nhiệm vụ điều chỉnh sự bất công về giá thuốc cao lên làm một trong những ưu tiên hàng đầu. Giá thuốc sẽ giảm.

Nước Mỹ cuối cùng đã sang trang mới trong các thỏa thuận bất công kéo dài hàng thập kỉ, gây tổn hại sự thịnh vượng của chúng ta và đem các doanh nghiệp, việc làm và của cải của nước Mỹ rơi vào tay các nước khác.

Thời đại ấy đã kết thúc.

Từ bây giờ, chúng ta sẽ kì vọng vào những trao đổi thương mại công bằng và “có qua có lại”.

Chúng ta sẽ đàm phán lại những thỏa thuận tồi tệ và thỏa thuận thêm những cam kết mới.

Và chúng ta sẽ bảo vệ người lao động Mỹ, sở hữu trí tuệ Mỹ thông qua việc xiết chặt các quy định trong thỏa thuận thương mại.

Khi chúng ta tái thiết nền công nghiệp, chúng ta cũng xây dựng lại hệ thống cơ sở hạ tầng đang xuống cấp.

Mỹ là quốc gia của những người kiến tạo. Chúng ta chỉ mất 1 năm để xây tòa nhà Empire State. Nếu bây giờ chúng ta phải tốn 10 năm để xin cấp phép làm một con đường đơn giản thì chẳng phải là điều đáng hổ thẹn hay sao?

Tôi đề nghị cả hai đảng cùng hợp sức để có được một hạ tầng an toàn, nhanh chóng, đáng tin cậy và hiện đại mà nền kinh tế của chúng ta cần và người dân của chúng ta đáng được hưởng.

Tối nay, tôi kêu gọi Quốc hội Mỹ ra một dự thảo để cấp ít nhất 1.500 tỷ USD cho công tác đầu tư hạ tầng mới mà ta cần.

Mỗi đồng đô la trong ngân sách liên bang nên được tận dụng bằng cách kết hợp với chính quyền địa phương và nhà nước, những nơi thích hợp, rót vào đầu tư cho khu vực tư – để giải quyết tình trạng thâm hụt hạ tầng vĩnh viễn.

Bất kỳ dự luật nào cũng nên hợp lý hóa quá trình cấp phép và phê duyệt – giảm bớt xuống còn không quá 2 năm, thậm chí là 1 năm.

Cùng với nhau, chúng ta có thể cải tạo di sản của mình. Chúng ta sẽ xây nên những con đường sáng bóng, những cây cầu, những cao tốc, những đường ray và đường thủy mới trên khắp đất nước. Và chúng ta sẽ làm điều đó với trái tim, đôi tay và lòng quả cảm của người Mỹ.

Chúng tôi muốn mọi người dân Mỹ hiểu được giá trị của một ngày làm việc chăm chỉ. Chúng tôi muốn mọi đứa trẻ được an toàn khi đêm xuống. Và chúng tôi muốn mọi công dân tự hào về mảnh đất mà chúng ta đều yêu quý.

Chúng ta có thể đưa người dân từ tình trạng phải hưởng trợ cấp tới có việc làm, từ phụ thuộc tới độc lập tài chính, và từ đói nghèo thành giàu có.

Bởi cắt giảm thuế tạo thêm nhiều việc làm mới, hãy để chính phủ đầu tư vào phát triển nhân sự và đào tạo nghề. Hãy mở các trường dạy nghề tuyệt vời để những người lao động tương lai được đào tạo và khám phá tiềm năng của họ. Và hãy giúp đỡ các gia đình lao động bằng việc cấp hỗ trợ nghỉ phép.

Khi người Mỹ hồi phục được sức mạnh vốn có, cơ hội này phải công bằng với mọi công dân. Đó là lý do tại sao trong năm nay chúng ta sẽ cải cách nhà tù, giúp các công dân đang thụ án tù giam có cơ hội thứ hai.

Các nhóm cộng đồng đang phải đối mặt với khó khăn, đặc biệt là cộng đồng nhập cư, cũng sẽ được hỗ trợ bởi các chính sách nhập cư tập trung vào quyền lợi tốt nhất cho người lao động và các gia đình Mỹ.

Trong nhiều thập kỉ qua, việc mở cửa các vùng biên giới đã tạo điều kiện cho ma túy và các băng nhóm tội phạm tràn vào các cộng đồng dễ bị tổn thương nhất của nước Mỹ. Chúng khiến hàng triệu người với mức thu nhập thấp phải tranh đua vì việc làm. Bi kịch hơn cả, chúng đã cướp đi sinh mạng của vô số người vô tội.

Có mặt ở đây tối nay là 2 người cha và 2 người mẹ: Evelyn Rodriguez, Freddy Cuevas, Elizabeth Alvarado, và Robert Mickens. Hai con gái đang ở tuổi thiếu niên của họ – Kayla Cuevas và Nisa Mickens – là bạn thân ở Long Island. Thế nhưng, tháng 9/2016, vào sinh nhật 16 tuổi của Nisa, hai em đã không thể trở về nhà. Hai cô bé đáng quý này đã bị giết hại dã man khi đang cùng nhau dạo bộ ở thị trấn quê nhà. Sáu thành viên của băng đảng dã man MS-13 (MS-13 còn gọi là Mara Salvatrucha là một băng đảng tội phạm quốc tế có nguồn gốc từ Los Angeles, California. Băng đảng này gây ra hàng loạt vụ giết người man rợ – ND) đã bị kết tội sát hại Kayla và Nisa. Nhiều thành viên trong băng này đã tận dụng những lỗ hổng luật pháp để nhập cảnh vào đất nước như những phần tử nước ngoài đơn lẻ – và gây hoang mang cho trường của Kayla, Nisa.

Evelyn, Elizabeth, Freddy, và Robert: Tối nay, mọi người trong khán phòng này đều sẽ cầu nguyện cho các anh chị. Mọi người dân Mỹ sẽ chia sẻ với anh chị. Và 320 triệu trái tim đều xót thương cho các anh chị. Chúng tôi không thể tưởng tượng nổi mức độ đau xót mà các anh chị phải chịu đựng, nhưng chúng tôi có thể đảm bảo rằng các gia đình khác sẽ không bao giờ phải trải qua nỗi đau này.

Tối nay, tôi kêu gọi Quốc hội Mỹ khép lại những lỗ hổng chết người, những lỗ hổng đã tạo điều kiện cho MS-13, cũng như các tội phạm khác, xâm nhập vào đất nước ta. Chúng tôi đã đề xuất một luật mới nhằm sửa đổi luật nhập cư của chúng ta và hỗ trợ cho Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE), Cục Tuần tra Biên giới để chuyện này không tái diễn thêm một lần nữa.

Ông Trump cho biết đã đề xuất dự luật mới về vấn đề nhập cư tới Quốc hội Mỹ

Mỹ là một quốc gia giàu lòng cảm thông. Chúng ta tự hào vì chúng ta làm được nhiều hơn bất kì quốc gia nào khác trong việc giúp đỡ những người trong hoạn nạn, những người khốn khổ và người yếu thế trên toàn thế giới. Nhưng với cương vị là Tổng thống Mỹ, lòng thành của tôi, sự cảm thông của tôi, cùng mối quan tâm thường trực trong tôi luôn dành cho trẻ em Mỹ, những người lao động nghèo ở Mỹ và những cộng đồng bị quên lãng của Mỹ. Tôi muốn thế hệ trẻ lớn lên và đạt được những thành tựu vĩ đại. Tôi muốn những người nghèo có cơ hội đổi đời.

Vậy nên tối nay, tôi muốn bắt tay với lưỡng đảng – đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa – trong việc bảo vệ công dân của chúng ta, bất kể lai lịch, màu da, vùng miền và tín ngưỡng. Trách nhiệm của tôi, và của trách nhiệm tối cao của mọi quan chức được bầu chọn trong căn phòng này, là bảo vệ người dân Mỹ – bảo vệ sự an toàn, gia đình của họ, cộng đồng của họ, và quyền lợi của họ trong Giấc mơ Mỹ. Bởi vì người Mỹ luôn ước mơ.

Tối nay, một trong những người đi đầu trong lĩnh vực bảo đảm an ninh đất nước cũng có mặt: Đặc vụ điều tra Celestino Martinez – hay còn được gọi là CJ – tới từ Bộ an ninh nội địa. Ông CJ đã phục vụ 15 năm trong Không quân Mỹ trước khi trở thành đặc vụ ICE và dành 15 năm tiếp theo để ngăn chặn các băng đảng và xóa sổ tội phạm khỏi đường phố. Có lúc, những kẻ cầm đầu MS-13 từng phát lệnh mưu sát CJ. Nhưng ông không hề sợ hãi hay do dự. Tháng 5 vừa qua, ông đã chỉ huy một chiến dịch truy lùng các thành viên băng nhóm tại Long Island. Nhóm của ông đã bắt được gần 400 người, bao gồm hơn 220 tên tội phạm thuộc MS-13.

CJ, ông rất tuyệt vời. Quốc hội sẽ gửi thêm viện trợ cho ông.

Trong vài tuần tới, Thượng viện và Hạ viện sẽ bỏ phiếu về một gói cải cách chính sách nhập cư.

Trong những tháng gần đây, chính phủ Mỹ đã nhiều lần gặp mặt đảng viên của cả đảng Dân chủ và Cộng hòa để đi tới một giải pháp được lưỡng đảng thống nhất trong việc cải cách nhập cư. Sau các buổi thảo luận, chúng tôi đã gửi tới Quốc hội một đề xuất chi tiết sẽ được ủng hộ bởi cả hai đảng, như một sự thỏa hiệp công bằng – đề xuất mà không phải ai cũng đạt được mọi điều họ muốn, nhưng đất nước chúng ta sẽ có được những cải cách trọng yếu cần thiết.

Sau đây là bốn “trụ cột” trong kế hoạch của chúng tôi:

Trụ cột thứ nhất trong khuôn khổ của chúng ta cung cấp một cách hào phóng lộ trình để có quyền công dân Mỹ cho 1.8 triệu người nhập cư bất hợp pháp, những người được cha mẹ đưa tới đây khi còn nhỏ – con số này lớn gấp gần 3 lần so với chính quyền trước làm được. Theo kế hoạch của chúng tôi, những người đáp ứng yêu cầu về giáo dục và việc làm, thể hiện tư cách đạo đức tốt, sẽ có thể trở thành công dân toàn diện của nước Mỹ.

Trụ cột thứ hai là kiểm soát toàn diện biên giới. Điều này có nghĩa là xây dựng một bức tường ở biên giới phía Nam, cũng như tuyển dụng thêm những người anh hùng như CJ để giúp cộng đồng của chúng ta được an toàn. Quan trọng hơn, kế hoạch của chúng tôi sẽ đóng lại những lỗ hổng tệ hại mà tội phạm và những kẻ khủng bố lợi dụng để xâm nhập vào nước ta – và cuối cùng sẽ chấm dứt được thực tế nguy hiểm của việc “bắt rồi thả”.

Cột trụ thứ ba là chấm dứt “Xổ số visa” – chương trình cấp thẻ xanh ngẫu nhiên cho người muốn nhập tịch Mỹ mà không đòi hỏi gì về kỹ năng, thành tích, hay sự an toàn của người dân của chúng ta. Đã đến lúc hướng tới một hệ thống nhập cư dựa trên đánh giá thành tích – chỉ chấp nhận những người có kỹ năng, những người muốn làm việc, cống hiến cho xã hội chúng ta, và những người yêu mến, tôn trọng đất nước ta.

Trụ cột thứ tư, cũng là cuối cùng, là bảo vệ gia đình hạt nhân bằng cách chấm dứt tình trạng “di cư dây chuyền” (tức những người có quyền công dân bảo trợ họ hàng không trực hệ từ nước ngoài vào Mỹ và trở thành công dân Mỹ-ND). Dưới hệ thống thiếu sót hiện nay, một người nhập cư đơn lẻ có thể đưa [vào Mỹ] số lượng không giới hạn những người họ hàng xa. Với kế hoạch của mình, chúng tôi tập trung vào quan hệ gia đình trực hệ, bằng cách giới hạn quyền bảo trợ [của một công dân] chỉ dành cho phối ngẫu của họ cùng trẻ vị thành niên. Cải cách quan trọng này là rất cần thiết, không chỉ đối với nền kinh tế của chúng ta, mà còn vì an ninh và tương lai của chúng ta.

Vài tuần qua, hai vụ tấn công khủng bố tại New York xảy ra một phần do chính sách xổ số visa và di cư theo chuỗi. Trong thời đại khủng bố, những chương trình này tồn tại những rủi ro chúng ta không thể dung thứ.

Đã tới lúc cải cách những luật lệ nhập cư lỗi thời, và đưa hệ thống nhập cư của chúng ta vào thế kỉ 21.

Bốn trụ cột đại diện cho một cam kết gồm 2 phần, một trong số đó là tạo ra hệ thống nhập cư an toàn, hiện đại, và hợp pháp.

Trong hơn 30 năm qua, Washington đã cố gắng và thất bại trong việc giải quyết vấn đề này. Quốc hội dường như là bên duy nhất có thể biến việc cải cách thành hiện thực.

Quan trọng hơn cả, bốn trụ cột sẽ tạo ra môi trường luật pháp giúp tôi hoàn thành lời hứa sắt đá là đặt nước Mỹ lên trước hết (America First). Chúng ta hãy đoàn kết, đặt chính trị sang một bên, và hoàn thành công việc này.

Các cải cách cũng sẽ giúp chúng ta đối mặt với thảm kịch gây ra bởi ma túy và opioid (nhóm thuốc giảm đau và cũng bao gồm các loại thuốc phiện – ND).

Năm 2016, 64.000 người Mỹ đã thiệt mạng vì dùng quá liều chất gây nghiện: tương đương 174 người chết mỗi ngày, 7 người mỗi giờ đồng hồ trôi qua. Nếu muốn ngăn chặn vấn nạn này, chúng ta phải mạnh tay hơn với những kẻ buôn bán và phân phối ma túy.

Chính quyền của tôi cam kết chiến đấu chống lại ma túy và giúp các nạn nhân điều trị cai nghiện. Đây là thách thức lâu dài và gian khổ – nhưng, như tinh thần của người Mỹ từ trước tới nay, chúng ta sẽ thành công.

Như chúng ta đã được chứng kiến, trước thử thách khó khăn nhất, người Mỹ lại vươn lên mạnh mẽ nhất.

Chúng ta thấy được ví dụ điển hình qua câu chuyện của nhà Holets ở New Mexico. Ryan Holets 27 tuổi, là một sĩ quan tại Sở Cảnh sát Albuquerque. Anh ấy có mặt tại đây tối nay với người vợ Rebecca.

Năm ngoái, khi thực hiện nhiệm vụ, sĩ quan Ryan nhìn thấy một thai phụ vô gia cư đang chuẩn bị tiêm heroin vào người. Khi Ryan nói rằng việc này sẽ làm hại đứa bé trong bụng, người thai phụ này bật khóc. Cô gái nói rằng cô không biết phải đi tới đâu, nhưng cô rất khao khát có một mái ấm cho đứa bé.

Trong khoảnh khắc ấy, Ryan như thấy Chúa nói anh: “Con sẽ làm được – bởi vì con có thể.”

Ryan lấy ra bức ảnh chụp người vợ và 4 đứa con của họ. Sau đó, anh trở về nhà, nói với vợ Rebecca và ngay lập tức, người vợ đồng ý nhận nuôi đứa bé. Gia đình Holets đặt tên cô con gái nuôi là Hope – “niềm hi vọng”.

Ryan và Rebecca, hai bạn là minh chứng cho những điều tốt đẹp ở đất nước này. Xin cảm ơn, và chúc mừng các bạn.

Khi chúng ta xây dựng sức mạnh và lòng tin trên đất Mỹ, chúng ta cũng khôi phục sức mạnh và vị thế Mỹ ở nước ngoài.

Trên khắp thế giới, chúng ta đối mặt với những chính phủ bất hảo, các nhóm khủng bố, và những đối thủ như Trung Quốc và Nga – những quốc gia thách thức quyền lợi, kinh tế và giá trị của chúng ta. Khi đối mặt với những mối nguy này, chúng ta biết rằng yếu đuối là con đường chắc chắn nhất dẫn đến mâu thuẫn, và sức mạnh tuyệt đối là cách thức phòng thủ chắc chắn nhất của chúng ta.

Vì lý do này, tôi yêu cầu Quốc hội chấm dứt việc cắt giảm ngân sách quốc phòng và đầu tư triệt để cho quân đội tuyệt vời của chúng ta.

Chúng ta phải hiện đại hóa và xây dựng lại kho vũ khí hạt nhân của mình – mà ta hi vọng rằng sẽ không bao giờ phải sử dụng tới chúng – đủ mạnh để ngăn chặn bất kì động thái gây hấn nào. Có thể một ngày nào đó trong tương lai, trong một giai đoạn diệu kì, các quốc gia trên thế giới sẽ cùng nhau loại trừ vũ khí hạt nhân. Không may thay, chúng ta vẫn chưa tới được được giai đoạn ấy.

Cuối năm ngoái, tôi đã cam kết rằng chúng ta sẽ cùng với các đồng minh quét sạch nhóm khủng bố IS khỏi bề mặt Trái Đất. Một năm sau, tôi rất tự hào khi liên minh diệt IS của Mỹ đã giải phóng gần như 100% vùng lãnh thổ bị IS chiếm đóng tại Iraq và Syria. Nhưng chiến dịch không thể dừng lại tại đây. Chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu cho tới khi IS bị xóa sổ hoàn toàn.

Hạ sĩ Lục quân Justin Peck có mặt ở đây hôm nay. Hồi cuối tháng 11 năm ngoái tại gần Raqqa, Justin và cộng sự của mình, Thượng sĩ Kenton Stacy, làm nhiệm vụ dọn dẹp những tòa nhà mà IS đã đặt thuốc nổ, để người dân có thể quay trở lại thành phố.

Kenton Stacy bị thương nặng do bom nổ khi đang rà phá tầng hai của một bệnh viện. Justin ngay lập tức lao vào tòa nhà nguy hiểm ấy và thấy Kenton ở trong tình trạng rất tệ. Anh đã ấn chặt vết thương và luồn ống để mở đường thở. Sau đó anh thực hiện thủ thuật hồi sức tim phổi (CPR) liên tục 20 phút trong suốt thời gian vận chuyển Kenton và duy trì hô hấp nhân tạo trong 2 giờ phẫu thuật cấp cứu.

Kenton Stacy chắc hẳn sẽ không thể sống nếu thiếu tình yêu thương quên mình mà Justin dành cho người đồng đội. Tối nay, Kenton đang hồi phục ở Texas. Raqqa đã được giải phóng. Còn Justin đang đeo huy chương Sao Đồng, với chữ “V” nghĩa là “Valor” (Lòng dũng cảm).

Hạ sĩ Peck: Toàn thể nước Mỹ xin được cúi chào anh.

Những tên khủng bố đặt bom tại bệnh viện là những kẻ xấu xa. Khi có thể, chúng ta tiêu diệt chúng. Khi cần thiết, chúng ta bắt giữ và thẩm vấn chúng. Nhưng chúng ta cần làm rõ: Khủng bố không phải tội phạm thông thường. Chúng là những chiến binh thù địch nằm ngoài vòng pháp luật. Khi bị bắt giữ ở nước ngoài, những tên khủng bố cần phải bị đối xử thích đáng.

Trong quá khứ, chúng ta đã sai lầm khi phóng thích hàng trăm tên khủng bố nguy hiểm, và phải chạm trán chúng một lần nữa trên chiến trường – bao gồm tên thủ lĩnh IS, al-Baghdadi.

Vậy nên ngày hôm nay, tôi giữ một lời hứa khác. Tôi vừa kí sắc lệnh yêu cầu Bộ trưởng [Quốc phòng] James Mattis kiểm tra lại chính sách quân sự của Mỹ và mở cửa lại các trại giam tại Vịnh Guantanamo.

Tôi cũng yêu cầu Quốc hội đảm bảo rằng chúng ta luôn có mọi sức mạnh cần thiết để chống lại khủng bố trong trận chiến với IS và al-Qaeda – bất kì khi nào chúng ta lần ra dấu vết của chúng.

Các chiến binh của chúng ta tại Afghanistan cũng có những nguyên tắc hoạt động mới. Cùng với những cộng sự Afghanistan anh dũng, quân đội của ta không còn bị tổn hại bởi những lộ trình tự tạo, và chúng ta không còn tiết lộ cho đối thủ kế hoạch của mình.

Tháng trước, tôi cũng đã làm một việc mà Thượng viện đã nhất trí thông qua được nhiều tháng: Tôi đã công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel.

Ngay sau đó, hàng chục quốc gia đã bỏ phiếu chống lại quyền chủ quyền, quyền được đưa ra quyết định này của nước Mỹ tại Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc. Những người đóng thuế ở Mỹ đã hào phóng chuyển cho chính những đất nước này hàng tỉ USD viện trợ hàng năm.

Đó là lý do vì sao, tối nay, tôi đề nghị Quốc hội thông qua điều luật để giúp đảm bảo tiền viện trợ nước ngoài của Mỹ luôn phục vụ cho lợi ích của Mỹ và chỉ về tay bè bạn của Mỹ.

Khi chúng ta củng cố tình bằng hữu trên khắp thế giới, chúng ta cũng khôi phục sự trong sạch về đối thủ của mình.

Khi người dân Iran đứng lên chống lại tội ác của chế độ độc tài tham nhũng, tôi không im lặng.. Nước Mỹ sát cánh cùng nhân dân Iran trong cuộc đấu tranh vì tự do đầy can đảm của họ.

Tôi đề nghị Quốc hội chỉ ra những sai sót cơ bản trong thỏa thuận hạt nhân tồi tệ với Iran.

Chính quyền của tôi đã siết chặt nhiều cấm vận hơn lên Cuba và Venezuela.

Nhưng không chính quyền nào chèn ép dân chúng của họ toàn diện và cay nghiệt như Triều Tiên.

Rất sớm thôi, chương trình tên lửa hạt nhân của Triều Tiên sẽ đủ khả năng đe dọa lãnh thổ Mỹ.

Chúng ta đang dùng mọi sức ép để ngăn chuyện đó xảy ra.

Kinh nghiệm trong quá khứ đã cho thấy rằng sự tự mãn và nhượng bộ chỉ tạo điều kiện cho sự hiếu chiến và khiêu khích. Tôi sẽ không nhắc lại sai lầm của những chính quyền tiền nhiệm đã đưa chúng ta vào tình thế nguy hiểm như ngày hôm nay.

Chỉ cần nhìn vào đặc điểm suy đồi của Triều Tiên là hiểu được bản chất của mối đe dọa hạt nhân mà nước này có thể gây ra cho Mỹ và đồng minh.

Otto Warmbier là một sinh viên chăm chỉ của đại học Virginia. Khi tới châu Á du học, Otto đã tham gia vào một tour du lịch Triều Tiên. Và kết quả là chàng trai trẻ tuổi tuyệt vời này đã bị bắt giữ, bị gán cho tội danh chống lại nhà nước [Triều Tiên]. Sau một phiên xử đáng xấu hổ, nhà cầm quyền tuyên phạt Otto 15 năm lao động khổ sai, trước khi trả cậu về Mỹ vào tháng 6 vừa qua – trong tình trạng bị thương nặng, ngay bên bờ sinh tử. Otto đã ra đi chỉ vài ngày sau khi trở về nhà.

Cha mẹ của Otto, Fred và Cindy Warmbier, có mặt tại đây cùng chúng ta tối nay – cùng em trai và em gái của Otto, Austin và Greta. Các bạn là những nhân chứng mạnh mẽ nhất cho mối họa đang đe dọa thế giới của chúng ta và sức mạnh của các bạn đã truyền lửa cho tất cả chúng tôi. Tối nay, chúng tôi nguyện tưởng nhớ Otto bằng ý chí của người Mỹ.

Cuối cùng, chúng ta có một nhân chứng khác từng chứng kiến sự xấu xa của Triều Tiên. Đó là Ji Seong-ho.

Năm 1996, cậu bé Seong-ho không đủ ăn, phải đi trộm than đá từ toa tàu hỏa để đổi lấy thực phẩm. Một ngày, cậu ngất đi vì đói trên đường ray và bị tàu hỏa cán qua. Khi tỉnh dậy, cậu trả qua hàng loạt phẫu thuật đoạn chi mà không có thuốc giảm đau. Các anh chị em của cậu dành những phần ăn ít ỏi để giúp cậu bình phục trong khi cơ thể của bản thân họ không thể phát triển đầy đủ vì thiếu ăn. Sau đó, Seong-ho bị chính quyền Triều Tiên tra tấn sau khi trở về từ chuyến đi ngắn ngày tới Trung Quốc. Những kẻ tra tấn muốn biết liệu cậu đã gặp người Công giáo nào hay chưa. Cậu thực sự đã gặp – và cậu mong muốn được tự do.

Seong-ho đã chống nạng, vượt hàng nghìn dặm đường qua Trung Quốc và Đông Nam Á để đến với tự do. Hầu hết các thành viên của gia đình cậu đều đi theo. Cha của cậu bị bắt khi đang cố chạy trốn và bị tra tấn cho tới chết.

Hiện nay Seong-ho sống tại Seoul, nơi anh giải cứu những người đào tẩu khác và tìm cách phát sóng ở Triều Tiên điều mà chính quyền sợ nhất — sự thật.

Hiện nay anh đã có chân mới, nhưng Seong-ho này, tôi tin là anh sẽ giữ những chiếc nạng như một kỷ vật để nhắc nhở bản thân mình đã đi được bao xa. Hi sinh lớn lao của anh là cảm hứng cho tất cả chúng tôi.

See the source image

Quang cảnh buổi phát biểu Thông điệp Liên bang 2018 của ông Trump

Câu chuyện của Seung-ho là chứng tích cho khao khát được sống tự do của mọi tâm hồn con người.

Đó cũng chính là khao khát tự do mà cách đây gần 250 năm đã cho ra đời một nơi đặc biệt, mang tên nước Mỹ. Đó là một nhóm dân cư nhỏ mắc kẹt giữa đại dương rộng lớn và chốn hoang vu mênh mông. Nhưng đó là nhà đối với một dân tộc lạ thường với một tư tưởng cách mạng: Rằng họ có thể tự mình cai quản. Rằng họ có thể vẽ nên vận mệnh của chính mình. Và rằng, cùng với nhau, họ có thể khiến thế giới tỏa sáng.

Đó là điều làm nên đất nước của chúng ta. Đó là điều mà người Mỹ luôn đứng lên bảo vệ, luôn đấu tranh và luôn thực hiện.

Ngay trên mái vòm của Điện Capitol là Tượng Tự do (Statue of Freedom). Nữ thần đứng cao và trang nghiêm giữa những tượng đài của tổ tiên chúng ta, những người đã sống, chiến đấu, và hi sinh khi bảo vệ nữ thần.

Từ đài tưởng niệm Washington, Jefferson cho tới Lincoln và [Martin Luther] King.

Các đài tưởng niệm tới những người anh hùng của Yorktown và Saratoga – những người Mỹ trẻ đã đổ máu trên bờ biển Normandy, và những nơi khác nữa. Hãy nhớ tới những người hi sinh ở những vùng biển Thái Bình Dương và trên bầu trời châu Á.

Và sự tự do đứng kiêu hãnh trên một tượng đài khác: Nơi này. Điện Capitol. Tượng đài sống với toàn thể người dân Mỹ, của những người anh hùng không chỉ trong quá khứ, mà ngay xung quanh chúng ta – bảo vệ niềm hi vọng, kiêu hãnh, và văn hóa Mỹ.

Họ làm việc trong mọi ngành nghề. Họ hy sinh để gây dựng gia đình. Họ chăm sóc cho con trẻ ở nhà. Họ bảo vệ màu cờ của ta ở nước ngoài. Họ là những bà mẹ mạnh mẽ và những đứa trẻ dũng cảm. Họ là những người lính cứu hỏa, những nhân viên cảnh sát, những đặc vụ biên giới, những bác sĩ và những người lính thủy quân lục chiến.

Nhưng trên hết, họ là người dân Mỹ. Và Tòa nhà Quốc hội này, thành phố này, đất nước này đều thuộc về họ.

Nhiệm vụ của chúng ta là tôn trọng họ, lắng nghe họ, phục vụ họ, bảo vệ họ và luôn xứng đáng với họ.

Người Mỹ đã khiến thế giới tràn ngập nghệ thuật và âm nhạc. Họ đẩy lùi những giới hạn của khoa học và khám phá. Và họ luôn nhắc cho ta nhớ điều ta không bao giờ được quên: Con người mơ về đất nước này. Con người xây dựng nên đất nước này. Và đó là những người đang khiến nước Mỹ vĩ đại trở lại.

Miễn là chúng ta tự hào về chính bản thân mình, về những gì mình đang chiến đấu, thì chẳng có gì ta không đạt được.

Miễn là chúng ta có lòng tin vào giá trị của mình, đặt niềm tin nơi công dân của mình và tin tưởng vào Chúa, thì chúng ta sẽ không bao giờ thất bại.

Gia đình chúng ta sẽ sung túc.

Dân tộc chúng ta sẽ phồn vinh.

Và đất nước chúng ta sẽ mãi mãi an toàn, mạnh mẽ, kiêu hãnh, hùng mạnh và tự do.

Xin cảm ơn, và Chúa phù hộ nước Mỹ.

Hình Ảnh Saigon 1960-1970

Đường phố sạch đẹp, hiện đại và văn minh là những ấn tượng đầu tiên khi xem chùm ảnh về đường phố của thành đô Saigon ở dưới đây.
Saigon trước 1975 có vẻ đẹp hào nhoáng, nhộn nhịp của nếp sống xưa, nhưng cũng có nhiều góc ảnh mang lại vẻ đẹp thanh bình hiếm có.
Saigon 1965 – Photo by William S. Fabianic. Đây là đường Phan Đình Phùng (nay là đường Nguyễn Đình Chiểu) lúc còn cho lưu thông 2 chiều. Khúc này là ngã tư Phan Đình Phùng và Trương Minh Giảng (nay là Trần Quốc Thảo). Đi tới nữa là ngã ba Phan Đình Phùng – Nguyễn Gia Thiều (chỗ có thấy hàng rào sắt màu xanh lá cây), là Consulat Général de France (trước 1966 hoặc 1967 là trường tư thục Lê Quý Đôn) do KTS Phạm Văn Thâng thiết kế. Ở bên phải của người chụp tấm hình này là Toà Tổng Giám Mục, kế bên là biệt thự của tổng giám đốc công ty Shell do KTS Nguyễn Văn Hoa thiết kế. Còn ở bên trái là biệt thự của tổng giám đốc Chartered Bank, cũng do KTS Hoa thiết kế đầu thập niên 1960, đã bị chính phủ đập phá để xây trường mầm non và chỉ còn lại hồ bơi.
Saigon 1967, Photo by Bill Mullin. Đường Trường Công Định (nay là đường Trường Định) chạy băng qua công viên Tao Đàn
Saigon 1967-1968 – đường Tự Do. Photo by Dave DeMilner
Saigon 1965 – Đường Tự Do, Photo by John A. Hansen
Saigon 1969, Đường Tự Do, gần góc Tự Do – Nguyễn Thiệp ở bên phải hình. STAR HOTEL tại số 123 đường Tự Do, nơi trước kia là cửa hàng PHARMACIE NORMALE (123 Rue Catinat). Photo by Rick Fredericksen
Saigon 1965 – Đường Trần Hưng Đạo, nhìn từ Plaza BEQ (135 Trần Hưng Đạo). Bên phải là Metropole Hotel.
Saigon 1968 – Đường Lê Lai nhìn từ tầng 5 KS Walling trên đường Phạm Ngũ Lão. Photo by Brian Wickham
Saigon 1965, đường Trần Hưng Đạo
Saigon 1964 – Công trường Chiến sĩ (trước khi có Hồ Con Rùa) nhìn từ đường Trần Quý Cáp (Nay là Võ Văn Tần), bên phải là ra Nhà thờ Đức Bà – Photo by Iparkes
Saigon 1969 – đường Nguyễn Huệ. Photo by Wayne Trucke
Saigon 1965 – Đường Hồ Huấn Nghiệp, nối từ đường Tự Do tới Công trường Mê Linh. Photo by John Hansen
Đường Tự Do – Công viên Chi Lăng 1967-1968, nay đã bị Vincom chiếm dụng riêng. Photo by Henry Bechtold
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
Gần cuối đường Tự Do nhìn về phía sông Saigon. Ngay chỗ xe Taxi là ngã tư Tự Do – Ngô Đức Kế – Photo by Iparkes
Hình này chụp lúc chưa có Nhà Hàng Maxim sát bên khách sạn Majestic.
Góc hình ngược hướng với tấm hình bên trên, nhìn từ sông Saigon về phía đường Tự Do. Photo by Layered
Đường Tự Do
Saigon 1965-66 – Đường Phan Văn Đạt. Photo by Dale Ellingson
Phía xa là Công trường Mê Linh với bệ tượng đài Hai Bà Trưng
Saigon – Tháng 3 năm 1965 – Ngã tư Tự Do – Ngô Đức Kế – Photo by John A. Hansen 3. Đường Tự Do (tức Catinat thời Pháp thuộc) mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp.
Saigon 1971 – Moslem Mosque – Đường Thái Lập Thành. Photo by Mike Vogt. Đường Thái Lập Thành (nay là Đông Du) bắt đầu từ đường Tự Do, kế tiếp là ngã tư Hai Bà Trưng và ngã tư Thi Sách, và kết thúc tại đường Đồn Đất (nay là Thái Văn Lung).
Chợ Saigon Xuân Canh Tuất 1970 – Góc Lê Lai – Phan Châu Trinh
Saigon 1972 – Đường Hồng Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai). Ngã tư đằng trước là Hồng Thập Tự – Công Lý (nay là Nguyễn Thị Minh Khai – Nam Kỳ Khởi Nghĩa). Bên phải là trường Lê Quý Đôn.
Saigon 1965-66 (9) – Ngã 6 Phù Đổng khi chưa có tượng Phù Đổng Thiên Vương. Bên trái là đường Phạm Hồng Thái. Đường ngang cạnh cây xăng SHELL là Phan Văn Hùm (là bến xe đò, nay là đường Nguyễn Thị Nghĩa). Photo by Gene Long.
Saigon 1974 – Đường Hàm Nghi. Xe taxi con cóc và xe La Dalat
Đường Nguyễn Huệ, Saigon 1971 – Photo by Mike Vogt. Phía trước là ngã tư Ngô Đức Kế.
Saigon 1968 – Đường Phạm Ngũ Lão Saigon Nov 1968 – Photo by Brian Wickham
Saigon – đường Nguyễn Huệ, gần trụ đồng hồ
Saigon 1969 – Ngã tư Lê Thánh Tôn – Công Lý, phía xa là đường Lê Lợi. Photo by Brian Wickham
Saigon 1967, kẹt xe trên đường Võ Tánh (nay là Nguyễn Trãi)
Saigon thập niên 1960. Đường Pasteur nhìn từ đầu cầu Mống. Người chụp đứng trên đầu cầu Mống ở đầu đường Pasteur. Phía trước là ngã tư Pasteur – Nguyễn Công Trứ. Bên phải là một phần mặt hông trái và góc sau của Ngân Hàng Quốc Gia tại góc Pasteur – Nguyễn Công Trứ. Phía xa là ngã tư Hàm Nghi – Pasteur. (tại góc đó có Tòa đại sứ Đài Loan và Giao Thông Ngân Hàng).
Saigon 1969 – Đường Pasteur, bên phải là Đại Học Kiến Trúc, bên trái là công viên Vạn Xuân. Sau này công viên này bị xóa bỏ và đưa vào khuôn viên của nhà thi đấu Phan Đình Phùng ngày nay.
Saigon 1965 – Đường Pasteur khúc giữa của đường Gia Long (nay là Lý Tự Trọng) và Nguyễn Du). Photo by Charles Cox
Saigon 1969 – đường Nguyễn Huệ. Photo by Wayne Trucke
Saigon 1968 – trên Đại lộ Cách Mạng 1-11. Photo by J. Patrick Phelan.
Đại Lộ Cách Mạng 1-11 (đoạn nối dài đường Công Lý) được đặt theo ngày đảo chánh Ngô Đình Diệm. Sau 1975 trở thành đường Nguyễn Văn Trỗi (Từ cầu Công Lý tới Hoàng Văn Thụ)
Saigon 1965-66 – Đường Công Lý – Photo by Thomas W. Johnson
Biểu ngữ trên đường Công Lý
Saigon 1969-70 – Đường Nguyễn Huệ cạnh góc Ngô Đức Kế – Photo by David Staszak
Saigon 1972 – Đường Ngô Đức Kế
Saigon 1967-1968 – Đường Đinh Tiên Hoàng đoạn gần Cầu Bông
Saigon 1967-1968, Casino Dakao đoạn ngã 3 Đinh Tiên Hoàng – Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu)
Saigon 1969-70. Đường Phạm Ngũ Lão
Ga xe lửa Bến Thành – Saiogn năm 1964-1965, nay trở thành công viên 23-9. Góc hình được nhìn từ đường Lê Lai về phía Trần Hưng Đạo. Ở góc trên trái nhìn thấy một chút mặt đứng của tòa nhà Hỏa Xa Đông Dương phía sau các mái nhà tôn.
Ga xe lửa Sài Gòn xưa khá rộng, nằm giữa các trục đường Phạm Ngũ Lão, Võ Tánh (Nguyễn Trãi bây giờ), Lê Lai và công trường Quách Thị Trang (nơi hiện đang xây dựng nhà ga tàu điện metro) – tương ứng với toàn bộ Công viên 23-9 và bến xe buýt hiện nay.
Saigon 1971 – Tượng đài Trần Nguyên Hãn nhìn từ trên cầu vượt dành cho khách bộ hành. Phía sau tượng đài nhìn thấy phần chân của cầu vượt bộ hành thứ hai từ bùng binh nối qua bến xe buýt. Nhà có mái ngói cao nhất trong hình là Nhà chú Hỏa, trên đường Phó Đức Chính.
Saigon 1969-70 – Chợ Bến Thành – Photo by David Staszak
Saigon 1969, cầu bộ hành trước chợ Bến Thành
Saigon đầu năm 1968, trước ngày Tết Mậu Thân
Vòng xoay Công trường Mê Linh đầu đường Hai Bà Trưng – Photo by Thomas W. Johnson
Đường Nguyễn Văn Thinh (nay là Mạc Thị Bưởi), ngã 3 với đường Phan Văn Đạt (đường ra công trường Mê Linh)
Saigon 1968,Photo by Darrel Lang. Đường Võ Di Nguy ở Phú Nhuận, nay là Nguyễn Kiệm.
Đường Tổng Đốc Phương (nay là Châu Văn Liêm) ở Chợ Lớn. Bùng binh là Tượng đài Chiến sĩ Vô danh giữa ngã tư Hồng Bàng – Tổng Đốc Phương
Saigon 1969 – đường Nguyễn Huệ. Photo by Wayne Trucke
Saigon1964 – Đường Lê Lợi. Photo by Al Adcock
Saigon 1968 – Đường Nguyễn Huệ. Photo by Sonnyb
Saigon 1969-70 – Đường Nguyễn Huệ. Photo by David Staszak
Ngã ba Nguyễn Huệ – Tôn Thất Thiệp. Bên trái là Tòa Hòa Giải
Saigon 1968 – Đường Hai Bà Trưng. Photo by Sonnyb
Saigon 1972. Đường Trần Hưng Đạo. Photo by Kemper14
Saigon 1969 – Đường Trần Hưng Đạo, Photo by Sonnyb. Chỗ gẫy góc về bên trái là ngã tư Trần Hưng Đạo – Cộng Hòa (nay là Nguyễn Văn Cừ). Ở giữa ảnh gần phía trên là nhà thờ Cầu Kho (nhìn thấy mặt sau, nhà có tháp trắng)
Saigon 1968 – Cổng vào Căn cứ Không quân TSN, nay là đầu đường Cộng Hòa nơi có cầu vượt vòng xoay Lăng Cha Cả.
Saigon 1968 – đường Lê Lợi. Photo by Larry Burrows
Góc Lê Lợi – Tự Do
Đại lộ Nguyễn Huệ sau cơn mưa
Đường Hồng Thâp Tự trước trường Lê Quý Đôn
 
Saigon về đêm
Một số hình ảnh về Đại Lộ Thống Nhất (nay là đường Lê Duẩn) dẫn vào Dinh Độc Lập:

Terror in Little Saigon—A. C. Thompson | PBS Frontline

Seat Auditorium—San Jose Scottish Rite Center

Xíu—Tiểu Tử

Nàng là người Việt gốc Hoa. Tên nàng là Trịnh Tiểu Mi, một cái tên rất… “tài tử Hồng Kông.” Mà thật sự, nàng cũng có nét tài tử Hồng Kông, bởi vì nàng đẹp. Ở nhà gọi nàng là “A Xíu”, một cái tên có âm thanh thật dễ thương. Và cũng hạp với con người của nàng: nhỏ nhỏ thon thon, cân đối gọn gàng như con búp-bế.Gia đình nàng có nhà ở Chợ Cũ Sàigòn. Tầng dưới là cửa hàng bán cà phê đã rang rồi, cà phê hột và cà phê xay đủ loại. Hai tầng trên để ở và sân thượng là nơi rang cà phê.

Nàng là con gái duy nhứt của gia đình, lại là đứa con út nên được cưng như trứng mỏng. Hai người anh đã có gia đình, đã “ra riêng”, cũng bán cà phê nhưng ở tuốt trong chợ lớn. Ngày ngày, nàng phụ “mà má” đứng bán cà phê. Khách hàng tới mua nườm nượp, nhất là giới trai trẻ. Cà phê được pha trộn và rang theo lối thủ công gia truyền, ngon có tiếng. Bán đắt đã đành nhưng cửa hàng đông khách, có lẽ phần lớn tại vì nàng duyên dáng dễ thương! Bằng cớ là thiên hạ nói “Cà phê A Xíu” chớ không ai nói “Cà phê Hối Ký” là bản hiệu của cửa hàng!

…Chàng là người Việt “chánh cống”, quê ở Cần Thơ. Chàng thuộc gia đình nông dân, ba đời làm ruộng. Chàng tên là Bảy vì là thứ bảy. Dáng vóc chàng cao ráo, “đô” con, nhưng tánh tình thì trầm lặng ít nói, còn có vẻ… lù đù nữa ! Vì vậy nên hồi đi lính quốc gia, bạn đồng đội “gắn” cho hỗn danh “thằng Bảy Lù.”
Hồi thời trước, nhờ bà con quen lớn sao đó mà chàng được về làm việc văn phòng ở tổng tham mưu. Chàng mướn một căn gác nhỏ ở khu cổng xe lửa số 6 để ở, rồi ngày ngày đi làm bằng xe đạp. Chàng không đủ sức mua Honda nên lúc nào cũng thấy đi xe đạp, cho dầu phải đạp xa cách mấy…
Chàng và nàng gặp nhau lần đầu trong bữa tiệc cưới của một người bạn chung. Chú rễ này cố tình sắp cho họ ngồi cạnh nhau, cùng bàn. Bởi vì khi giới thiệu, anh ta nói : “Đây là Tiểu Mi, người đẹp Chợ Cũ. Chưa có kép nào được lọt mắt xanh của nàng hết. Mày liệu thử thời vận coi ra sau. Còn đây là thằng Bảy, bạn cùng đơn vị. Nó hơi cù lần nhưng dễ thương như một tờ giấy trắng. Anh sắp nó ngồi cạnh Tiểu Mi để nó… hầu Tiểu Mi đó nghen !” Nàng nhìn chàng, mỉm cười mà hai vành tai đỏ ửng. Chàng gật đầu, nói lí nhí: “Hân hạnh…” Vậy rồi họ quen nhau…
Về đơn vị chàng giới thiệu “cà phê A Xíu”. Mấy xếp lớn xếp nhỏ uống thử, khen ngon. Sau đó, cứ vài hôm là chàng đạp xe xuống Chợ Cũ mua cà phê giùm mấy xếp. Nhờ vậy, họ thân nhau. “Pà-pá , mà-má” của Xíu cũng mến “thằng Bảy”, nên thường nói : “Tội nghiệp thằng nhỏ! Đạp xe lên xuống mua cà phê hoài mà không nghe than một tiếng”.
Rồi họ được phép đi chơi với nhau. Đi xe đạp, mỗi đứa một chiếc, chạy song song. Những lúc đi như vậy, chỉ có mình nàng nói, còn chàng thì mỉm cười lắng tai nghe, lâu lâu góp vào vài câu, nhưng góp đúng lúc. Nàng thích chàng ở chỗ tế nhị đó. Còn chàng thì thích nghe nàng nói, nói bất cứ chuyện gì. Bởi vì giọng nói của nàng đã dễ thương mà cách nàng nói càng dễ thương gấp bội.
Vậy rồi họ yêu nhau lúc nào không biết! Họ chưa từng nói “yêu nhau” nhưng họ biết họ yêu nhau. Bởi vì họ nói tình yêu bằng đôi mắt và họ nghe lời yêu bằng tất cả con tim…
Một hôm -chàng nhớ hoài cái hôm đó, đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, và có lẽ mãi mãi về sau … ờ… mãi mãi về sau … chắc chẳng bao giờ quên- hai đứa hẹn nhau đi chơi, Xíu nói : “Em để xe đạp ở nhà. Đi chơi mà đạp xe song song cứ phải nhìn qua ngó lại, sợ té sợ đụng, có khi quên bẵng đi mình đang nói cái gì … thành ra mất đi cái thú đi chung với nhau”. Rồi nàng nghiêng nghiêng đầu nhìn chàng, cười cười : “Em muốn anh chở em đi, được không?” Chàng sung sướng, gật đầu. Nàng ngồi lên pọt-ba-ga, hai chân buôn thõng một bên, một tay nắm lấy phía sau yên xe. Dáng nàng ngồi thong dong thoải mái. Chàng đạp xe, nghe nhẹ phiêu phiêu. Một lúc, chàng hỏi “Xíu ngồi có được không ?.” Nàng trả lời: “Được chớ anh.” Rồi tiếp: “Anh thấy không? Mình đi chung một xe như vầy, nói chuyện với nhau có phải thích hơn không? Dĩ nhiên, anh ngồi phía trước, em phía sau, mình không nhìn nhau được trong khi nói chuyện. Nhưng mình đâu cần nhìn nhau mà mình vẫn thấy nhau phải không anh?”.Chàng nghe mát cả lòng. Chàng gật đầu rồi nhấn mạnh lên bàn đạp cho xe đi nhanh nhanh như để nói lên niềm phấn khởi ! Rồi đột nhiên chàng nói, lời lẽ không biết từ đâu tuôn ra: “Xíu à! Chở Xíu đi như vầy, có phải đạp suốt ngày, suốt tháng, suốt năm… anh cũng đạp nổi.” Nàng cười sung sướng, đưa tay véo hông chàng một cái. Sao nàng thèm cắn người yêu thật đau cho hả “cái gì đó” đang căng đầy lồng ngực…
Từ đó, có đi chung thì luôn luôn chàng đèo nàng sau xe…Dễ thương quá là tình yêu của Bảy và Xíu!
Vậy rồi có ngày 30 tháng tư 1975… Phải có ngày đó, để đổ nát được cách mạng đề cao. Phải có ngày đó, để hoang tàn được cách mạng xem là thành tích. Miền Nam giống như nùi giẻ rách, nhờ đã được giải phóng hoàn toàn!
Hai người anh của Xíu đã đưa vợ con di-tản. Pà-pá, mà-má và Xíu ở lại buôn bán lai rai, chờ coi có “làm ăn gì được không”. Cửa hàng bây giờ thâu gọn lại chỉ còn có hai thùng kiếng nhỏ đặt phía trước. Bảng hiệu đã được gỡ xuống cất trên sân thượng. Mấy dụng cụ rang cà phê được chất ngổn ngang trong một góc, giống như đồ phế thải. Làm như vậy để thấy cái vẻ nghèo nàn, làm ăn khó khăn…
Bảy học tập ba hôm rồi về làm thợ phụ cho bác Năm thợ hồ ở cùng xóm. Chàng có “xẹt” qua Chợ Cũ thăm người yêu mấy lần. Bây giờ họ không còn thì giờ để đi chơi với nhau bởi vì ai cũng bận rộn bởi các buổi hội họp, học tập, khai báo, đi mết tinh v.v… là những thứ sanh hoạt rất cần thiết để đưa nhân dân lên làm chủ (Nhà Nước nói như vậy). Thành ra mỗi lần họ gặp nhau, họ coi thời gian quý như vàng! Có lẽ vì vậy mà bây giờ họ nhìn nhau nhiều hơn là họ nói chuyện với nhau…
Thời gian sau, chánh quyền “đánh tư sản mại bản”.Gia đình Xíu không tránh khỏi “đại nạn” này. Những người “cách mạng” xong vào nhà ngang nhiên và hùng hổ như một bọn cướp. Họ “bươi” từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, từ sau ra trước… giống như gà bươi đống rác. Gặp gì kiểm kê nấy. Vậy rồi… hốt hết ! Mà-má và Xíu chỉ biết ôm nhau mà khóc, còn Pà-pá thì ngồi trên ghế xích-đu, xích tới xích lui hút thuốc, nín thinh.
Sau “trận” đó, nhiều người nhảy lầu tự tử. Nghe thấy như vậy, Pà-pá nói: “Làm như vậy đâu có giải quyết cái gì ? Tụi nó còn cười, nói mình ngu ! Từ từ rồi tính nữa.” Trong khi chờ đợi pà-pá “tính nữa”, mẹ con Xíu ngồi xổm trên vỉa hè bán giò-cháo-quẩy bánh tiêu… Bây giờ, Bảy vẫn đạp xe xuống thăm Xíu. Lần nào cũng được nàng cho một cái bánh. Chàng ngồi xổm một bên, ăn. Không đói, nhưng vẩn ăn. Và ăn thấy ngon!
Cách mạng không…”quản lý” được thời gian nên thời gian vẫn đi qua, ngạo nghễ. Thiên hạ lần lượt đi chui-cũng gọi là “vượt biên.” Phần đông đi bằng đường biển. Có người đi thoát, có người bị bắt. Những người đi thoát, có khi mất tích, có khi bị cướp. Dầu vậy, đi chui cũng đã trở thành gần như là một phong trào!
Thấy mỗi người vượt biên phải đóng nhiều cây vàng cho người tổ chức, cán bộ cách mạng “nhào ra làm ăn.” Họ cũng tổ chức đi chui, nhưng là một loại đi chui không sợ bị bắt vì có chánh quyền … hộ tống. Vì vậy, thiên hạ gọi là “đi chui bán chánh thức” ! Người Tàu được ưu tiên đi bằng cách này. Cho nên họ đi ồ ạt…
Một hôm, được thơ hẹn của Xíu, Bảy xin nghỉ việc buổi chiều, đạp xe xuống “Con Rùa” đường Duy Tân, đợi. Một cô gái chở Xíu tới bằng Honda, gật đầu chào Bảy, đợi Xíu bước xuống rồi quay xe đi vội vã. Xíu mặc áo dài trắng, tóc được cột túm lại sau ót. Nhìn đôi mắt mọng đỏ của người yêu, Bảy linh cảm có một cái gì không ổn. Bảy hỏi: “Có chuyện gì vậy, Xíu?” Nàng không trả lời, nhưng nói giọng trống rỗng: “Anh chở em đi. Đi đâu cũng được”. Đợi nàng vén vạt áo ngồi vững vàng lên pọt-pa-ga, chàng mới đạp xe đi. Đi chầm chậm, đi thẳng. Lần này, Xíu không nắm phía sau yên xe. Xíu vòng một tay ôm lấy nửa người của Bảy. Lần đầu tiên được bàn tay thon nhỏ của người yêu đặt lên bụng mình, Bảy thật xúc động. Chàng đạp xe mà tưởng chừng như trên đường phố chỉ còn lại có hai đứa…
Một lúc sau, Xíu mới nói: “Pàpá cho phép em đi chơi với anh từ giờ tới năm giờ chiều”. Rồi nàng nghẹn ngào: “Đi với nhau lần cuối”. Bỗng nàng chồm tới, vòng cả hai tay ôm chặt lấy người yêu, úp mặt lên lưng chàng, khóc ngất. Chàng nghe rớt ra từng tiếng rời rã trên lưng: “Tối … nay … em … đi …” Mồ hôi bỗng vã ra như tắm, nhưng Bảy vẫn còn tỉnh táo để đặt một bàn tay lên bàn tay người yêu bóp nhẹ. Cử chỉ đó làm Xíu không kềm được nữa. Nàng vừa khóc lớn vừa giúi giúi mặt lên lưng người yêu, mạnh thật mạnh- Làm như nàng muốn chui hẳn vào người của chàng để hai đứa chỉ còn là một, để nước mắt và mồ hôi của hai đứa hòa quyện với nhau cùng chung niềm thống khổ, để đừng thấy đừng nghe đừng biết gì gì nữa, chết lịm đi cho cuộc tình khép lại, vĩnh viễn khép lại… Tội nghiệp! Rồi ngày mai, rồi mãi mãi, cuộc đời này còn ý nghĩa gì nữa đâu?
Hai người vẫn đèo nhau đi… Đầu óc trống rỗng. Chẳng còn nói được với nhau chuyện gì hết. Và chắc cũng chẳng còn biết phát âm là gì nữa ! Niềm đau quá lớn đã làm cho họ như người câm. Hai người câm…
Xíu vẫn ôm lấy người yêu, áp một bên má lên cái lưng chắc nịch của người yêu, quên mất rằng đây là lần đầu tiên Xíu chạm vào người của Bảy ! Lâu nay, mặc dầu yêu nhau tha thiết, họ chỉ dám nắm tay nhau thôi, và nắm tay nhau chỉ có mấy lần. Xíu nhắm mắt, tưởng chừng như thời gian đang ngừng lại. Nàng bỗng nghe rõ hơi thở, nghe rỏ nhịp tim của Bảy, những thứ mà lâu nay nàng chưa từng nghe. Mũi nàng bỗng hửi được mùi mồ hôi, hửi được mùi da thịt của Bảy, những thứ mà lâu nay nàng chưa từng dám nghĩ tới. Nàng bỗng nghe hơi ấm từ người của Bảy chuyền sang người nàng âm thầm nhưng rõ rệt, thứ cảm giác dìu dịu lân lân mà lâu nay nàng chưa từng được biết. Nàng bỗng nhận thức rằng người yêu nàng là đây, còn hiển hiện trong vòng tay. Rồi sẽ không bao giờ được như vầy nữa. Bởi vì đây là lần đầu và cũng là lần cuối, lần cuối… Thương xót quá ! Nàng siết chặt người yêu với tất cả sức mình mà nước mắt trào ra không dứt…
…Rồi Bảy cũng phải đưa Xíu về. Chàng vừa thắng xe, chống chân xuống đất, nàng đã đứng xuống chạy ù vào nhà. Tà áo dài trắng của nàng lất phất vài cái như vẫy chào lần cuối trước khi khuất sau cánh cửa. Bảy chống tay lên ghi-đông, đầu gục xuống giữa hai vai. Chàng có cảm giác như mình đã kiệt sức…
…Xíu đi rồi, ngày nào Bảy cũng đạp xe đi long bong. Không biết đi đâu, cứ đạp chầm chậm, đạp hoài. Khát, thì tấp vô uống cái gì đó. Đói, thì tấp vô ăn đại cái gì đó. Ăn gì uống gì, không cần để ý tới nữa.
Vậy mà Bảy cũng đạp tới cái công viên nhỏ mà hai đứa thường hẹn nhau. Chàng dựng xe cạnh chiếc băng xi măng mà hai đứa thường ngồi, rồi bước lại ngồi giống như ngày xưa chàng vẫn ngồi để đợi nàng tới. Nhưng bây giờ thì chàng ngồi một mình, ngồi thật lâu. Và không biết tại sao lại phải ngồi như vậy!
Rồi lại đạp xe đi loanh quanh. Không cần biết đi đâu…
Vậy mà Bảy cũng đi đến “Con Rùa” đường Duy Tân, chỗ hai đứa thường đến ăn kem, uống nước dừa. Chàng dựng xe rồi lại ngồi lên bệ gạch, chỗ quen ngồi để đợi nàng đến. Chỗ đó nhìn thẳng xuống sau lưng nhà thờ Đức Bà, nàng luôn luôn đi từ hướng đó đi lên, hướng mà bây giờ chàng nhìn đâm đâm, nhìn mãi…
Vậy mà Bảy cũng đi đến con đường Đinh Tiên Hoàng, khúc rộng thênh thang dẫn dài xuống bờ sông. Hai đứa thường đi bộ ở đó vì đường vắng và mát. Đường đó bây giờ vẫn vắng và mát, Bảy dẫn xe đi bộ chầm chậm như ngày xưa…
Rồi Bảy còn đến nhiều nơi nữa : sở thú, vườn Tao Đàn, con đò Thủ Thiêm, chùa Vĩnh Nghiêm, quán thạch chè Hiển Khánh… Những nơi những chốn mà hai đứa, ngày xưa, đã từng đến một lần, hai lần, nhiều lần. Không biết cái gì đã đưa đẩy chàng đi như vậy ?
Bảy không biết rằng mình đang đi lượm những mảnh vụn của cuộc tình. Nếu không có cái “ngày cách mạng thành công”, thì cuộc tình đó đã không bị đập tan thành mảnh vụn… Để thấy cái gọi là “cách mạng thành công” đã thật sự thành công trong nhiệm vụ phá tan đập nát tất cả những gì của miền Nam, kể cả những gì nhỏ bé nhứt tầm thường nhứt như tình yêu của chàng trai và cô gái đó!
Chuyện không nói Xíu có đi được đến bờ đến bến nào không. Điều mà người ta biết là có vài chiếc tàu “đi chui bán chánh thức” bị chìm vì gặp sóng to gió lớn. Việt cộng đã cho đi bằng loại tàu gần như phế thải, không còn đủ tiêu chuẩn vượt đại dương.
Nhưng chuyện nói rằng Bảy vẫn đạp xe đi loanh quanh, hết ngày này qua tháng khác. Và bây giờ Bảy hay đứng ở bờ sông Sàigòn, nhìn xa xăm rất lâu để chỉ gọi thầm có hai tiếng: “Xíu ơi…”.
Tiểu Tử

Lễ Ra Mắt Sách Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Theo Dòng Lịch Sử

by Vietoday


by Truyền Hình Việt Nam


by Khanh Vũ


by Anh Trương


VIETV Network by Stanley Cao